NGUY CƠ MẤT NƯỚC!

NGUY CƠ MẤT NƯỚC!
BS Nguyễn Đan Quế và KS Đỗ Nam Hải
30-12-2016
Bs Nguyễn Đan Quế (trái) và Ks Đỗ Nam Hải (phải). Ảnh: tác giả gửi tới.
Bs Nguyễn Đan Quế (trái) và Ks Đỗ Nam Hải (phải). Ảnh: tác giả gửi tới.
Kính gửi: Đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước.
Với tất cả sự quan tâm sâu sắc đến hiện tình đất nước, với tất cả tinh thần trách nhiệm cao đối với dân tộc, chúng tôi muốn gióng lên
một hồi chuông cảnh tỉnh với đồng bào của mình rằng: Tổ Quốc Việt Nam thân yêu của chúng ta đang suy vong và đứng trước nguy cơ diệt vong! Nguy cơ ấy đến từ 2 lũ giặc nội xâm và ngoại xâm!
Giặc nội xâm: Là những kẻ nắm thực quyền trong Đảng cộng sản Việt Nam. Họ đã và đang cam tâm phản bội lại dân tộc khi coi thù là bạn và biến bạn thành thù! Hậu quả là Việt Nam hôm nay không có những bạn bè tốt và đặc biệt là không có những đồng minh chiến lược để cùng bảo vệ lẫn nhau. Cũng trong suốt hơn nửa thế kỷ qua, họ đã dựng nên một Bộ máy chuyên chính vô sản nhằm thủ tiêu mọi quyền tự do dân chủ thực chất; đồng thời họ đập tan mọi sự phản kháng chính đáng của nhân dân.
Cũng như tất cả các nước cộng sản khác, chỉ tính riêng với quy định “Đất đai thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước thống nhất quản lý” thôi cũng đã tạo cơ hội cho các “Nhóm lợi ích” câu kết một cách bất lương với Bộ máy chuyên chính vô sản kia để cướp đi biết bao là đất đai, nhà cửa, ruộng vườn, nhà thờ, nhà chùa và nhiều loại tài sản khác của nhân dân. Nó đẩy hàng chục triệu người dân Việt Nam trên khắp đất nước này vào biết bao cảnh đau đớn, phẫn uất, lầm than. Tội ác của họ đối với dân tộc đã chất cao thành núi, xếp dài thành sông mà nói theo Nguyễn Du là Tiếng oan dậy đất, án ngờ lòa mây! Ở đây, Quyền lực tuyệt đối đã dẫn họ tới sự tha hóa tuyệt đối! Ác với dân là vậy nhưng họ lại rất hèn khi cam tâm làm tay sai cho lũ giặc ngoại xâm.
Giặc ngoại xâm: Không còn nghi ngờ gì nữa, lũ giặc ngoại xâm của dân tộc hôm nay và cả trong tương lai chính là quân xâm lược bành trướng Bắc Kinh! Mặc dù nay đã khoác áo cộng sản nhưng bản chất xâm lược, bá quyền nước lớn của chúng là không hề thay đổi so với các triều đại phong kiến phương Bắc xưa kia. Ý đồ của họ là rất rõ ràng: Tiến hành tiêu diệt dân tộc ta từng bước và có kế hoạch như chúng đã làm ở Tây Tạng, Tân Cương, Nội Mông hơn 60 năm qua. Các sắc dân này từ bao đời nay sinh sống yên ổn ở đó đều phải gánh chịu chính sách diệt chủng tàn bạo, để người Hán tràn dần vào thay thế.
Với tất cả những gì đã và đang diễn ra trong thực tế, chúng ta có thể khẳng định rằng: Tổ Quốc Việt Nam đang suy vong và đứng trước nguy cơ diệt vong! Nguy cơ mất nước và sự tàn lụi của giòng giống Lạc Hồng là hoàn toàn có thật. Nó đang đến rất gần chứ không phải là chuyện xa vời nữa. Nếu ai còn mơ hồ về điều này, mơ hồ về sự tàn bạo điên cuồng của Nhà cầm quyền cộng sản Bắc Kinh thì hãy nhìn vào lịch sử một ngàn năm Bắc thuộc; nhìn vào các cuộc thảm sát ở Thiên An Môn, Pháp Luân Công; nhìn vào thực tế ở các “Khu tự trị” Tây Tạng, Tân Cương, Nội Mông hiện nay của họ sẽ rõ.
Mục tiêu chiến lược và cách làm của Bắc Kinh là rất thâm độc: Trước tiên, chúng tiến hành “Pol Pot – Yeng Xary hóa” một số kẻ nắm thực quyền trong Ban lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam. Tiếp theo, chúng sử dụng đám này để tiến hành chính sách diệt chủng “Dùng người Việt Nam giết người Việt Nam” như chúng đã làm ở Campuchia, giai đoạn 1975-1979. Khi nhận ra được sự thật khủng khiếp thì nhân dân Campuchia đã không còn khả năng tự vệ được nữa. Khi ấy, họ chỉ còn một cách duy nhất là ngoan ngoãn làm việc trong những Trại lao động khổ sai; họ bị giết bằng súng, bị đập đầu bằng cuốc, xẻng, gậy gộc một cách vô tội vạ. Hậu quả là: Với cố vấn, tiền bạc và vũ khí Trung Quốc, bè lũ Khơ Me Đỏ do Pol Pot – Yeng Xary cầm đầu trong thời gian 4 năm đó đã giết chết từ 1,7 đến 2 triệu người, chiếm khoảng 1/4 dân số nước này.
Nhìn vào bức tranh toàn cảnh của Việt Nam hôm nay, chúng ta cũng thấy rõ một tình thế vô cùng nguy hiểm: Đó là những đám lái buôn Trung Quốc luồn lách vào tận những hang cùng ngõ hẻm để làm ăn bất chính; là những dòng khách du lịch đông đảo rất khó kiểm soát về hành vi; là những cánh rừng đầu nguồn được Trung Quốc thuê dài hạn từ 50 đến 70 năm mà mục đích sử dụng là rất mờ ám; là các “Khu kinh tế” chứa đầy người Hoa mọc lên nhan nhản từ Lạng Sơn tới mũi Cà Mau: chúng được quây thành những khu vực riêng rộng lớn, kín cổng cao tường mà người Việt Nam, kể cả các Cơ quan chức năng cũng khó vào được. Nhiều nơi lại ở những khu vực rất trọng yếu về quốc phòng và an ninh của Việt Nam.
Những dự án đó, phía Trung Quốc đã thắng thầu một cách bất minh do sự tiếp tay đắc lực của Bộ máy hư hỏng và tham nhũng Việt Nam. Hầu hết các dự án này đều vay nợ Trung Quốc, đều làm ăn cẩu thả, vô trách nhiệm; đều có công nghệ lạc hậu, gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng; đều có năng suất lao động thấp, thời gian thi công kéo dài và đều đội vốn khủng khiếp. Đa số công nhân Trung Quốc ở đó đều làm những công việc giản đơn và thường xuyên gây ra những điều bất an, bất ổn cho đồng bào địa phương. Mặt khác, cũng không ai biết chúng là công nhân hay chúng là những quân nhân, cảnh sát trá hình.
Tất cả đang hàng ngày hàng giờ phá hoại nền kinh tế, văn hóa, chính trị, xã hội, giáo dục, an ninh, quốc phòng,… của Việt Nam; hủy diệt môi trường sống, môi trường đầu tư và hủy diệt con người Việt Nam theo cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen. Điển hình là sự việc gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng tại 4 tỉnh miền Trung, do Cty luyện thép Formosa – Hà Tĩnh, tháng 4 năm 2016 gây ra.
Kết hợp với những sức ép mà Bắc Kinh đã và đang tiến hành khi thầm lặng, khi lộ liễu ở biên giới phía Bắc, ở biên giới phía Tây với Lào và Campuchia và ở biển Đông đang tạo ra thế “Thập diện mai phục” ngày càng xiết chặt vào đầu, vào cổ dân tộc ta. Vì vậy, Việt Nam khó có thể chống đỡ được khi Trung Quốc ra đòn độc cuối cùng! Mới đây, tháng 11 năm 2016, Quốc hội Nước CHXHCN Việt Nam còn ngang nhiên rước cả tướng giặc cùng bộ sậu vào nhà, dưới chiêu bài Làm sâu sắc hơn nữa tình đoàn kết hữu nghị và sự hợp tác toàn diện giữa hai Đảng và hai Nhà nước Việt Nam–Trung Hoa!
Chúng tôi cho rằng: luận điểm mà Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam vẫn thường đưa ra: Việt Nam theo đuổi và thực hiện nguyên tắc độc lập tự chủ, không liên minh với một nước khác để chống lại nước thứ ba nghe qua thì tưởng là đúng, là có lý nhưng thực chất lại rất phản động và cực kỳ nguy hiểm! Bởi lẽ, điều đó chỉ đúng trong điều kiện mà cộng đồng thế giới gồm toàn những nước hiếu hòa, biết tôn trọng Luật lệ quốc tế.
Nhưng nếu thế giới vẫn còn những nước quá ư ngạo ngược và rất hay gây hấn như Trung Quốc và họ cũng không thèm đếm xỉa gì tới luật lệ quốc tế thì việc Việt Nam chủ trương không liên minh với các nước khác sẽ là động thái bật đèn xanh cho quân xâm lược tiến hành chiến tranh! Việt Nam không liên minh với các nước khác để chống Trung Quốc nhưng Việt Nam cần phải biết liên minh để bảo vệ hòa bình!
Chúng tôi cũng cho rằng: sẽ thật là sai lầm và sai lầm ấy sẽ không có cơ hội để sửa chữa được nữa nếu như ai đó lúc này còn tin rằng: Lũ giặc nội xâm kia sẽ cùng dân tộc đứng lên chống giặc ngoại xâm (!?). Không đúng! Họ đã chuẩn bị đường chạy hết rồi, bởi lẽ tài khoản, nhà cửa, con cháu của họ đã ở nước ngoài. Nhưng hôm nay, họ sẽ không chạy lên phương Bắc như đám Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống ngày xưa mà sẽ chạy sang những nơi mà từ trước đến nay họ vẫn lớn tiếng rủa sả rằng: Đấy là thứ “Chủ nghĩa tư bản giãy chết”!
Đứng trước nguy cơ trên, mọi người Việt Nam hôm nay không thể cam chịu ngồi yên để “Đảng và Nhà nước lo” được nữa. Nếu ai vẫn còn thờ ơ với vận nước đang suy cũng là đồng lõa với tội ác. Bằng cách đó, họ cũng đang nhẫn tâm đẩy dân tộc tới thảm họa diệt vong. Chúng tôi tha thiết kêu gọi toàn thể người dân Việt Nam hãy vượt qua mọi nỗi sợ hãi hôm qua để cùng đứng lên hôm nay nhằm cứu dân tộc thoát khỏi họa Bắc thuộc một lần nữa!
Chỉ khi toàn dân tộc cùng hợp sức lại, cùng đoàn kết một lòng thì mới có đủ sức mạnh để cứu nguy chính chúng ta và muôn đời con cháu mai sau. Ngược lại, chúng ta sẽ mất nước! Khi đó dân tộc sẽ mất hết khả năng tự vệ như nhân dân Campuchia năm xưa đã từng bị mất! Đất nước cũng sẽ không thể có những Bạch Đằng, Chi Lăng, Đống Đa được nữa, và Trung Quốc sẽ mau chóng xóa sạch mọi dấu vết của những trang sử hào hùng chống quân thù xâm lược phương Bắc của dân tộc Việt Nam ta!
Chúng tôi cũng tha thiết kêu gọi những người có lương tri đang làm việc trong bộ máy công quyền Việt Nam, đặc biệt là 2 lực lượng quân đội và công an hãy cùng chung sức đứng hẳn về phía dân tộc. Các bạn không nên đứng về phía giai cấp cầm quyền hiện nay nữa vì họ đã phản bội lại dân tộc và phản bội lại chính các bạn từ rất lâu rồi. Theo quy luật tất yếu và theo xu thế thời đại: Trong tương lai không xa, quyền lãnh đạo đất nước của Đảng cộng sản Việt Nam nhất định sẽ mất nhưng nếu dân tộc còn thì các bạn và gia đình vẫn còn. Song một khi mà dân tộc mất thì chắc chắn là bản thân các bạn và gia đình cũng sẽ mất theo! Lịch sử của dân tộc ta, của nhân loại đã có rất nhiều bài học xương máu chứng minh cho điều này!
Và câu nói của Mục sư Martin Luther King (1929-1968) – Nhà họat động dân chủ và dân quyền nổi tiếng người Mỹ từ hơn nửa thế kỷ trước nhưng đến nay vẫn còn nguyên giá trị: Trong thế giới này, chúng ta không chỉ xót xa vì những hành động và lời nói của những kẻ xấu mà còn cả vì sự im lặng đáng sợ của những người tốt!
Bác sỹ Nguyễn Đan Quế – Cao trào nhân bản.
Kỹ sư Đỗ Nam Hải – Khối tự do dân chủ 8406.
-----------------------------------------------------------------------------


Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới
(Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39)
https://us-mg5.mail.yahoo.com/ya/download?mid=2%5f0%5f0%5f1%5f1%5fAIe%2bimIALHdTWGXiyA0ECFl0Vwo&m=YaDownload&pid=1.2&fid=Inbox&inline=1&appid=YahooMailNeo&uploadId=U3VEaWVwMjAxN19HbUtoYW0uanBn
https://us-mg5.mail.yahoo.com/ya/download?mid=2%5f0%5f0%5f1%5f1%5fAIe%2bimIALHdTWGXiyA0ECFl0Vwo&m=YaDownload&pid=1.2&fid=Inbox&inline=1&appid=YahooMailNeo&uploadId=U3VEaWVwMjAxN19HbUtoYW0uanBnC:\Users\Ba\Downloads\GM KHAM.jpg
1. Đã thành thông lệ, cứ vào ngày đầu năm dương lịch, Đức Giáo hoàng lại ban hành Sứ điệp Ngày Hoà bình Thế giới. Điều đặc biệt của Sứ điệp năm 2017: đây là dịp kỷ niệm 50 năm Hội Thánh Công giáo cử hành Ngày Hoà bình Thế giới, và Sứ điệp Hoà bình năm nay là Sứ điệp lần thứ 50. (xin xem trong file kèm)
Năm mươi năm trôi qua nhưng nội dung của Sứ điệp đầu tiên, năm 1967 của Chân phước Giáo hoàng Phaolô VI, vẫn còn nguyên tính thời sự: “Hoà bình là hướng đi duy nhất đích thực của sự phát triển con người – chứ không phải là những căng thẳng tạo ra do những thứ chủ nghĩa quốc gia đầy tham vọng, cũng như những cuộc chinh phục bằng bạo lực, hoặc những cuộc đàn áp nhân danh trật tự xã hội giả tạo” (Sứ điệp, số 1). Có lẽ được gợi hứng từ khẳng định căn bản này cũng như từ thực tế mà thế giới đang đối diện, chủ đề của Sứ điệp năm 2017 là: Bất bạo động, kiểu mẫu của nền chính trị phục vụ hoà bình.
2. Nói đến bất bạo động, người ta dễ nghĩ đến những khuôn mặt nổi bật như Mahatma Gandhi và Khan Abdul Ghaffar Khan trong công cuộc giải phóng Ấn Độ, hoặc mục sư Martin Luther King trong phong trào chống phân biệt và kỳ thị chủng tộc tại Hoa Kỳ. Đúng thế, nhưng đừng quên rằng chính Đức Giêsu Kitô mới là đấng khơi nguồn cho chủ trương bất bạo động: “Khi Người ngăn cản những kẻ tố cáo định ném đá người phụ nữ bị bắt vì phạm tội ngoại tình (x. Ga 8,1-11), và trong đêm Người bị bắt, khi Người ra lệnh cho Phêrô xỏ gươm vào bao (x. Mt 26,52), Chúa Giêsu đã mở ra con đường bất bạo động. Người đã bước đi trên con đường đó đến cùng, đến tận thập giá, ở đó Người trở thành sự bình an và chấm dứt mọi hận thù (x. Eph 2,14-16)” (Sứ điệp, số 3).
Chính vì thế, tất cả những ai mang danh Kitô hữu phải là người thực hành bất bạo động: “Ngày nay, để là những môn đệ đích thực của Chúa Giêsu, phải ôm ấp giáo huấn của Chúa về bất bạo động… Với các Kitô hữu, bất bạo động không chỉ là một ứng xử mang tính chiến thuật nhưng là một lối sống, là thái độ của một người xác tín vào tình yêu và quyền năng của Thiên Chúa đến nỗi không sợ hãi đối diện với sự ác bằng vũ khí của tình yêu và chân lý mà thôi… Mệnh lệnh ‘Hãy yêu thương kẻ thù’ (x. Lc 6,27) phải được xem như hiến chương của bất bạo động Kitô giáo. Điều đó không có nghĩa là bị khuất phục trước cái ác nhưng là lấy sự lành đáp lại điều ác (x. Rm 12,17-21) và do đó, bẻ gẫy dây chuyền của bất công” (Sứ điệp, số 3).
Cũng vì thế, trong thời điểm hiện nay, khi đang có những cuộc khủng bố được dán nhãn tôn giáo, Đức Giáo hoàng Phanxicô có những khẳng định thật mạnh mẽ trước toàn thế giới: “Không có tôn giáo nào là khủng bố cả”; “Không thể lấy Danh Chúa để biện minh cho bạo lực. Chỉ có hoà bình là thánh thiện. Chỉ có hoà bình mới được gọi là thánh, không có chiến tranh nào là thánh cả!” (Diễn văn tại Assisi, ngày 20-10-2016).
3. Vì Chúa Giêsu là đấng khơi nguồn lối sống bất bạo động, nên để sống tinh thần bất bạo động cách đích thực, hãy lắng nghe giáo huấn và chiêm ngắm cách hành xử của Người. Theo Chúa Giêsu, bạo động hay hoà bình đều bắt nguồn từ trong lòng người: “Chính từ bên trong, từ lòng người, mà những ý định xấu xuất hiện” (Mc 7,21). Thế nên, phải bắt đầu xây dựng hoà bình từ bên trong. Phải gieo vãi và ươm trồng hạt giống hoà bình trong tâm hồn. Những phát minh và tiến bộ kỹ thuật, dù tinh vi đến đâu, cũng chỉ là phương tiện. Cội rễ chiến tranh hay hoà bình là ở trong lòng người: “Thật khó để biết rằng thế giới chúng ta hiện nay có nhiều hay ít bạo lực hơn quá khứ, hoặc những phương tiện truyền thông hiện đại và sự năng động ngày nay có làm cho chúng ta ý thức hơn về bạo lực không, hay ngược lại, còn làm gia tăng bạo lực” (Sứ điệp, số 2). Người ta vẫn nhắc đến câu châm ngôn “Muốn có hoà bình, hãy chuẩn bị chiến tranh”. Sẽ thật tuyệt vời nếu hiểu câu nói này từ góc nhìn nội tâm: hãy chiến đấu và chiến thắng những mầm mống tội lỗi trong tâm hồn, hoà bình sẽ xuất hiện trong mọi tương quan của đời sống xã hội.
Nếu bạo lực hay hoà bình đều bắt nguồn từ bên trong, và vì thế, phải gieo vãi và vun trồng hạt giống hoà bình trong tâm hồn từ tấm bé, vậy còn nơi nào lý tưởng hơn môi trường gia đình để làm công việc này? Vì gia đình là nơi vợ chồng, cha mẹ và con cái, anh chị em, học biết chia sẻ và quan tâm đến nhau. Gia đình là nơi những va chạm, kể cả xung đột, được giải quyết không phải bằng bạo lực nhưng bằng đối thoại, tôn trọng, thương xót và tha thứ (x. Sứ điệp, số 5). Một khi đã cảm nhận được tình yêu thương, mối quan tâm, lòng quảng đại và sự tha thứ trong bầu khí gia đình, người ta cũng sẽ bước vào đời với tâm hồn rộng mở, biết sẻ chia và nâng đỡ tha nhân hơn là chỉ hành động theo bản năng bạo lực.
Trong suốt ba năm 2017-2019, người Công giáo Việt Nam được mời gọi quan tâm đặc biệt đến đời sống gia đình. Ước gì mỗi gia đình Công giáo thực sự là cái nôi bình an và cống hiến cho đời những sứ giả hoà bình: “Trong gia đình, chúng ta không cần đến bom đạn để hủy hoại hay phục vụ hoà bình – chỉ cần ở với nhau, yêu thương nhau… Và chúng ta sẽ vượt qua mọi cái ác trong thế gian” (Mẹ Têrêxa Calcutta, Diễn văn nhận giải Nobel, 1979).
29/12/2016
Gm. Phêrô Nguyễn Văn Khảm