Những Điều Các Nhà Duy Vật Không Hiểu Được

Gần đây, nhóm Giao Điểm mạo danh Phật giáo và vài ba " ông đạo Duy vật " a tòng dấy lên trên vài ba diễn đàn luận điệu bài xích tôn giáo: Phật giáo - Thiên Chúa giáo.

Câu tra vấn chủ yếu của họ là: Thượng Đế có không?
Họ lý luận lòng vòng nhằm phủ nhận Thượng Đế.


Tôi là Phật tử. Tôi nói về " Sức mạnh Tâm linh " hiện hữu ngay nơi trần thế khổ đau lắm hoạn nạn tai ương ngày nay.

Những nhà duy vật có thể phủ nhận nhửng điều " Linh thiêng - Huyền diệu ". Tôi nói về sự hiện hữu của sức mạnh tâm linh cụ thể ở nơi những bậc chân tu thánh thiện.
Đó là câu chuyện về " người tu sĩ Thánh thiện " Nguyễn Văn Thuận trên chiếc tàu lưu đày tù nhân chánh trị Miền Nam ra núi rừng Việt Bắc,

Ngày 26 tháng 12 năm 1976, hai ngàn tù nhân Miền Nam được giải ra bến Tân Cảng xuống tàu chở than Hồng Hà ra Bắc.
Tàu vượt cửa biển Cần Giờ lúc màn đêm buông xuống.
Đêm về u tối mênh mông, bỗng hiện ra ánh sáng quanh người tù nhân ngồi trước mặt. Thấy lạ, tôi hỏi người bạn tù công giáo ngồi bên: Người ấy là ai? Bạn thì thầm đáp: Đó là Đức Giám mục Nguyễn Văn Thuận.
Anh em công gíao lần lượt bò lại sờ tay ngài xin lễ: Chiếc nhẩn thụ phong Giám mục đã bị bọn cai tù tước đoạt. Thay thế vào là chiếc nhẩn bằng thiếc thô sơ. Tôi là người ngoại đạo, nhưng tôi nhìn thấy chiếc nhẩn thô sơ ấy còn huyền nhiệm hơn chiếc nhẩn quý kim trong cảnh tù đày tăm tối mông lung.

MÙA ĐÔNG HOÀNG LIÊN SƠN

Cuối Thu trên đất Mỹ, trời thấm lạnh
Nhớ về mùa Đông Hoàng Liên Sơn
Cuối tháng chạp, một chín bảy sáu
Hai ngàn “cải tạo viên” Miền Nam
Đáp tàu Hồng Hà ra Bắc “đi du học”
Trên sông Lòng Tàu, tàu trôi êm ả
Cửa biển Cần Giờ lướt qua lúc chiều buông
Một bạn tù lắc lư thổ huyết láng lay
Trên chiếc tàu sóng vùi, gió vập lúc đêm về
Trong âm u, bỗng hiện lên ánh hào quang
Quanh thân người tù nho nhã, hiền lành
Người tu sĩ thánh thiện Nguyễn Văn Thuận
Trong cỏi mông lung, người tù thấy lòng êm ả
Mường tượng ánh sáng kia soi chiếu đường về
Đổ bộ Bãi Cháy, Hải Phòng
Sau ba ngày đêm lắt lay trên Biển Đông
Một nửa nhắm Cao Bằng, Lạng Sơn thẳng tiến
Một nửa rẻ về Tây Bắc Hoàng Liên Sơn
Trung tâm Cải tạo Trung ương số 1, Lào Kay
Mùa Đông năm ấy thật là khắc nghiệt
Ngày khổ sai trên đỉnh đồi gió lộng rét căm căm
Đêm về khí núi lạnh buốt xương, nhức óc
Suốt canh trường dựa cột ngồi run rẩy
Sức mỏn, hơi mòn, chợp mắt lúc tàn canh
Ngày tháng trôi qua biền biệt đến cuối Đông
Một buổi sáng, tỉnh giấc nhìn ra song cửa
Hoa bang nở rộ, trắng núi đồi
Mùa Xuân đến đem lại sức hồi sinh
Cửa tù mở, nhìn phía xa xa
Đỉnh Fansipan tuyết phủ, lắp lánh ánh thiều quang
Cụm mây trắng lững lờ trôi như tranh thủy mạc
Lòng người tù êm ả giữa ánh xuân quang

Nguyễn Nhơn