VIỆT NAM CỘNG HÒA MẾN YÊU

1956

Chàng trai tuổi mười tám
Tham dự Lễ Chào Mừng
Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hòa
Lòng vui mừng hớn hở

Trên chiếc xe kiệu hoa
Vung mạnh tay chém
Rắn Ba Đầu: Phong_Thực_Cộng
Cảnh diễn, lòng mong thực

Hiến Pháp Đầu Tiên viết:
Quốc Dân Việt Nam long trọng công bố
CHỦ TRƯƠNG DÂN TÔC KHAI PHÓNG
Toàn dân có nghĩa vụ thực hiện

Chủ trương chỉ bốn chữ
Thực hiện, việc dài lâu
Chỉ có bốn năm đầu
Được bình yên xây đắp

Năm Một chín sáu mươi
VC tập trung binh lực
Đánh trận lớn Trảng Sụp
Quân lực VNCH bị bất ngờ, thất thế

Tổng Thống phải tuyên bố:

Tổ Quốc Lâm Nguy
Quốc sách Ấp Chiến Lược
Mới khởi sắc đành khựng lại

Ba năm sau xãy ra Binh Biến
Đệ Nhất Cộng Hòa sụp đổ
Nạn tranh giành quyền lực
Liên miên suốt ba năm
1967

Nội bộ mới được yên
Quốc Hội Lập Hiến được triệu tập
Công bố tân Hiến Pháp
Thành lập Đệ Nhị Cộng Hòa

Lần nầy mơ ước còn cao hơn
Thêm vào Bốn chữ Dân tộc Khai phóng
Hai chữ NHÂN BẢN  đầy dân tộc tính
Làm nức lòng Quân Dân

Ước mơ thì nhiều
Nhưng chẳng được bao nhiêu
Vì giặc Cộng xua toàn lực
Tổng tấn công Tết Mậu Thân

Toàn quốc vành khăn sô
Tưởng như mất nước từ khi ấy
Nhờ chiến binh VNCH dũng cảm
Không tiếc máu xương giữ vững Miền Nam

Năm Một chín bảy lăm
Đơn dộc chiến đấu, đành thất trận
Mất  nước, nhưng vẫn ngẩng mặt, cao đầu:

“Thế chiến quốc, thế xuân thu
Thời thế thế, thế thời phải thế”
DÂN TỘC KHAI PHÓNG
Vài chục năm lại đây
Lác đác trên sách vở Âu Mỹ
Mới thấy xuất hiện mấy chữ
Liberal Nationalism
Chủ thuyết Quốc Gia cởi mở

Mấy chữ đó chỉ hạn hẹp trong phạm vi Chánh Trị
Bốn chữ: Dân tộc Khai phóng bao quát hơn nhiều
Là ý chí xây dựng DÂN TỘC TÍNH
Vừa vun bồi tính tốt dân tộc, vừa học đức tính dân tộc khác

Điều hãnh diện là ở chỗ nầy:
Dân tộc Việt Nam long trọng công bố
Chủ trương Dân tộc Khai phóng
Trên Hiến PhápVNCH từ hơn nửa thế kỷ trước
DÂN TỘC NHÂN BẢN

Vài năm trở lại đây, học giả Brzezinski
Thường nói vê Human Dignity
Ý muốn nói là Thời Đại sắp tới
Sẽ vượt qua Thời Đại Nhân Quyền hiện tại

Không phải chỉ bó hẹp trong phạm vi luật pháp
Vì Nhân Phẩm (Dignity) là tính chất tự thân con  người
Không cần luật pháp ban bố
Không ai có quyền tước đoạt

Hai chữ: NHÂN BẢN còn sâu hơn hai chữ NHÂN PHẨM
Nhân phẩm là hoa trái
Từ gốc gác (Bản) con người (Nhân)

Dân tộc Việt Nam từ non nửa Thế kỷ trước
Đã long trọng công bố trên Hiến Pháp Đệ Nhị Cộng Hòa

Nhân bản là tình thương
Không đương cự được súng đạn
Nhưng súng đạn rồi sẽ hết
Tình người còn dài lâu


Nguyễn Nhơn









Người Lính cuối cùng!

Lão Mã Sơn
 
 
Thưa quý vị,

Ngày 30-4-75, khi bộ đội Việt cộng đã xâm nhập vào Thủ Đô Sài Gòn, ký giả chiến trường Nguyễn Đạt còn chụp được tấm hình một người lính Việt Nam Cộng Hòa cuối cùng đi trên đường phố Sài Gòn, hai tay cầm 2 khẩu súng, vai khoác một cây phóng hỏa tiễn chống xe tăng M72, mặt không có vẻ gì sợ hãi.

Theo tôi thì tấm hình nầy không phải để xem chơi cho vui mắt. Mà là một tấm hình có hồn, nói lên sự can trường của người chiến sĩ VNCH. Tấm hình nầy đáng được lưu vào quân sử VNCH cùng với những tấm hình của các vị Tướng, Tá tuẩn tiết ngày 30-4-75.

Cảm hứng, tôi sáng tác bài thơ “Người Lính Cuối Cùng”, để có đôi lời vinh danh người Chiến Sĩ Vô Danh can trường trong hình.

Nhân Ngày Quân Lực VNCH, ngày 19, Tháng 6 hằng năm sắp đến,tôi xin thân tặng quý vị cựu chiến sĩ VNCH bài thơ và tấm hình nói trên để cùng nhau hãnh diện là , Người Chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa dù “chiến bại” vẫn can trường, như Đô Đốc Hải Quân Hồ Văn Kỳ Thoại đã viết trong quyển sách “Can Trường Trong Chiến Bại” của ông ấy.

Trần Gò Công/ Lão Mã Sơn.
Người Lính Cuối Cùng
(Chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa can trường trong chiến bại)

Hỡi anh lính cuối cùng trên đường phố.
Nước đã mất rồi, anh sẽ về đâu?
Đơn vị anh tan rã đã từ lâu.
Một mình anh, hai tay hai khẩu súng

Anh là chiến sĩ can trường, anh dũng
Chống quân thù đến giờ phút cuối cùng
Đáng được vinh danh là một người hùng
Dù “chiến bại”, địch kiêng oai nể mặt.

Bổn phận người trai, đôi vai gánh nặng
Nợ quốc gia, và nợ với gia đình
Với tổ quốc, Anh đã trọn phận mình
Nhưng còn nợ Mẹ già ơn dưỡng dục.

Chiến hữu lưu vong chúng tôi cầu chúc
Anh yên lành khi ở lại quê nhà
Hãy tạm quên đi nỗi buồn “thua cuộc”
Để chăm lo cho vợ yếu, Mẹ già.
 
Nếu Anh vẫn còn yêu nước, thương nhà
Hãy chờ đợi, sẽ có ngày phục quốc
Nước Việt Nam chỉ tạm thời bị mất
Lá Cờ Vàng sẽ trở lại Quốc gia.
 
Arlington, Virginia
Trần Gò Công/Lão Mã Sơn