Cùng Đứng Lên Bảo Vệ Sơn Hà

Con cá nó sống nhờ nước
Nước nhiễm độc rồi cá sống được sao?
Môi sinh đất, biển khác nào
Nếu không trong sạch làm sao trường tồn?

Dân là vốn quý nước non
Đảng không coi trọng dân còn đợi chi?
Đứng lên dũng mãnh tức thì
Lôi cổ chúng xuống quăng đi về Tàu

Một nòi một giuộc lạ đâu
Âm mưu Hán hoá cưỡi đầu dân Nam
Đứng lên diệt Cộng bạo tàn
Dẹp luôn cả đám công an côn đồ

Hôm nay cá chết đầy bờ
Đảng lo lấp liếm lập lờ phi tang
Ngày mai ruộng mặn đồng hoang
Dân lành chết đói đảng loan: tại trời!

Rõ ràng bởi tại đảng tồi
Rõ ràng đâu phải tại trời tại ai
Đảng ăn tiền bọn Trung, Đài
Cho nên há miệng mắc quai cứng hàm

Đất Nam là của người Nam
Biển Nam cũng thuộc giang san quê mình
Làm sao cá chết tội tình?
Làm sao dân Việt lặng thinh cho đành?

Phải làm cho rõ ngọn ngành
Phải truy ra bọn lưu manh gian tà
Đất như nước, biển như nhà
Đất khô, biển độc dễ mà ngồi yên?

Bấy lâu nay lũ bạo quyền
Bán thân tôi mọi hám tiền Bắc Kinh
Làm cho đồ thán sinh linh
Làm cho hủy hoại môi sinh lâu dài

Nằm trong quỷ kế nguy tai
Triệt tiêu dân khí nhân tài Việt Nam
Chặn nguồn nước, phá rừng quang
Nhập siêu độc chất chết oan bao người

Đúng là không phải tại trời
Đúng là tội ác của loài Cộng ma
Đứng lên bảo vệ sơn hà
Rồng Tiên nước Việt há mà chịu thua?

Quang Dương


Khắp Nơi Vùng Dậy! Trốn Đâu Bạo Quyền?

Bà con ơi! Có nghe chăng?
Tiếng than thấu tận trời xanh quanh mình
Cá tôm chết nổi lềnh bềnh
Trắng sông, trắng biển, trắng đồng, trắng tay!

Hỏi rằng lỗi tại ai đây?
Người tuôn độc chất? Biển bày tảo hoa?
Quan trên thì cứ khề khà
Rằng: "Đang ngâm cứu", rằng là: "Cứ ăn!"

Dân thường chết có nhăn răng
Đảng viên cán bộ còn hăng đếm tiền
Rõ ra một bọn phỉ quyền
Tiếng nguyền rủa đã sẵn liền một bên

Quảng Bình nay đã đứng lên
Thừa Thiên, Quảng Trị nối liền vòng tay
Kết đoàn Hà Tĩnh một ngày
Kéo về hỏi tội lũ bầy cộng gian

Quanh co lấp liếm tập đoàn
Formosa bịt miệng quan mất rồi
Đầy biển cá chết sình hôi
Dân tình khốn đốn quan ngồi ngoảnh ngơ

Phải vùng lên! Chẳng chần chờ
Không tin không đợi không nhờ quỷ ma
Chúng lo tổn hại đảng tà
Chứ đâu lo đến cá và dân đen

Bọn bạo quyền vốn đã quen
Bưng tai, bịt mắt, lờ êm, chìm xuồng
Bao nhiêu tội ác Bắc phương
Gây ra cho khắp dân thường Việt Nam

Phen này đen trắng rõ ràng
Đứa nào ăn bạc ăn vàng phải khai!
Từ thằng tổng lú ngu dai
Đến thằng phường, xã một loài tham ô

Hãy đứng lên phất ngọn cờ!
Miền Trung, cả nước mong chờ đã lâu
Bắc, Nam sẽ nối liền sau
Khắp nơi vùng dậy! Trốn đâu bạo quyền?