MỘNG TUYẾT, KẺ VÔ ƠN

Trong  Hồi ký “Núi mộng gương hồ”của bà Mộng Tuyết, Nhà Xuất Bản Trẻ in năm 1998, bà Mộng Tuyết, người bạn đời của Thi sĩ Ðông Hồ viết những câu làm “đau lòng” người miền Nam. Chẳng hạn khi kể lại chuyến thăm cầu Hiền Lương, sông Bến Hải vào năm 1958, bà Mộng Tuyết viết trong Hồi ký:
Cả hai bên đầu cầu phía Bắc và phía Nam đều có hai cột cờ cao. Phía Bắc thì lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong ánh nắng tươi vui rực rỡ. Phía bên này lá cờ vàng ba sọc đỏ, vàng vọt lả lướt. Bên kia thì đông đúc nhà cửa, bên này thì trống trải, vắng lặng chẳng có mấy ai được bén mảng tới.”
Ngày 30-4-75, dân Sài Gòn hớt hải, tán loạn, lo chạy giặc Cộng thì bà Mộng Tuyết viết:
Ðúng đấy (…), đất đã rung, núi đã chuyển mình, vì những loạt súng của cách mạng, hào khí bốc lên từ hơn bốn mươi ngày đầu năm Ất Mão 1975 này.
Tôi rất sợ tiếng súng, tiếng nổ, nhưng mà hôm nay nằm dưới cầu thang, đếm từng lọat súng ngầm, lắng từ tám hướng để mà ước đoán! Ðoàn Giải phóng quân đã tiến tới đâu rồi?
Tôi chợt nhớ ra, hôm nay là 30 tháng 4 đây. Thế là Sài Gòn được giải phóng rồi và ngày mai 1 tháng 5 tất sẽ là một ngày trọng đại thứ hai tôi được hưởng cái vinh quang mà cách mạng đem lại!
Bà thêm …
Ôi! Nghe âu yếm, ngọt ngào làm sao, câu nói “Hà Nội thủ đô nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa,” ở cái thuở 1954-1955 đó. Và cũng ngọt ngào biết bao nhiêu ở cái giọng nói rót vào tai, mỗi đêm nằm lắng bên đài thu thanh mở nhỏ.
Riêng tôi hồi xưa mỗi lần nghe cái đài đó là tôi lại thấy đằng đằng sát khí, đầy “âm thanh và cuồng nộ!
Thi sĩ Ðông Hồ rất được trọng vọng ở miền Nam Việt Nam Cộng Hòa. Năm 1961 Ông Ðông Hồ được cử làm Trưởng đoàn đón phái đoàn Hàn Lâm Ấn Ðộ đến Sai Gon để tìm tài liệu về Thi hào Tagore, Thi hào có ghé Sài Gòn trong chuyến đi vòng thế giới của ông khoảng năm 1940. Sau này ông còn được cử làm giáo sư Ðại học Văn khoa. Ông bà Ðông Hồ sống rất phong lưu, thanh nhã và bình an ở Sài Gòn suốt thời “Cờ Vàng Quốc Gia,” Vậy mà khi Quốc Gia mất, Sài Gòn bị đổi tên, bà nỡ hạ bút viết những lời vô ơn như vậy sao?
Hình ông bà Đông Hồ & Mộng Tuyết
Hình ông bà Đông Hồ & Mộng Tuyết
Mộng Truyết là em gái của bà vợ ông Thi sĩ Ðông Hồ. Bà vợ ông Ðông Hồ qua đời, bà Mộng Tuyết chưa chồng về ở với ông anh rể goá vợ rồi hai người thành vợ chồng. Khoảng năm 1965 ông Ðông Hồ xây một biệt thự ở vùng Lăng Cha Cả, năm 1969 ông qua đời.
 Bà Mộng Tuyết làm chủ biệt thự này. Khi Thi sĩ Vũ Hoàng Chương được thưởng một số tiền lớn do đoạt giải VHNT, thay vì để tiền đó mua nhà, thi sĩ nghe lời mời của bà Mộng Tuyết, ông bà Vũ Hoàng Chương về sống trên căn gác trong biệt thự.
Tháng Tư 1975 các nghệ sĩ lớn ” Made in Hanoi ” vào,  bà Mộng Tuyết trở mặt, đuổi ông bà Thi Bá ra khỏi nhà không chút xót thương. Ông bà Thi Bá lếch thếch giắt nhau sang Khánh Hội nhờ bà Ðinh Hùng mướn cho một nơi ở. Thi Bá Vũ Hoàng Chương bị bọn Công An Thành Hồ đến bắt trong căn nhà này, Thi Bá thở hơi cuối cùng trong căn nhà nhỏ này.
Bà Mộng Tuyết không biết rằng hai bên sông Bến Hải là khu phi quân sự, cả ngàn thước đất hai bên sông không có người ở. Viên chức chính quyền hai bên trong vùng ấy không được mang võ khí. Ðó là qui định của Hiệp Ðinh Geneve năm 1954.
Bọn Bắc Cộng không cần bọn văn nhân vô hạnh Vương Hồng Sển, Sơn Nam, Mộng Tuyết làm cái trò đái bát là viết ca tụng chúng và bôi xấu chế độ Việt Nam Cộng Hoà.
 Chúng khinh bỉ những kẻ xun xoe nịnh hót và đái bát đó.
Ông Ðông Hồ sống một đời phong lưu nhờ ân sủng của Quốc Gia. Những năm 1950 đến 1965 ông làm chủ tiệm sách Yiễm Yiễm Thư Trang ở đường Nguyễn Thái Học. Yiễm Yiễm là Diễm Diễm viết theo lối Ðông Hồ lập dzị. Cùng thời còn có ông Nguyễn Ngu Í viết chữ theo lối riêng, nhưng đó chỉ là những việc vớ vẩn không ai theo .*
* Sao y bản chính của CTHĐ.
thụyvi