TRÔNG CHỜ, ĐÓN TẾT

TRÔNG CHỜ, ĐÓN TẾT

(Phan văn Phước viết theo gợi ý của người cháu: Thơ vui ngày Tết ''con khỉ'' hay cười.)

Nhà quê chờ Tết
Chao ôi, quá mệt!
Tay cầm chổi phết
Vôi pha sệt sệt
Lên tường cho hết
Những chỗ bê bết...
Chân thì lê lết
Rồi phải ngồi bệt!
Đầu tóc bị trết
Phải gội bồ kết
Kẻo ba ngày Tết
Không đi mô hết!

Nghe pháo Giao Thừa
Bầy chó không ưa
Chui vào cái vựa
Hay sau cánh cửa
Tìm nơi nương tựa!

Tết ăn dưa món
Nhai nghe giòn giòn!
Khi răng không còn
Thì ăn bánh đòn
Bánh ít cũng ngon!

Khi tuổi còn son
Các cô chưa con
Đừng ăn nem lọn
Hôi tỏi, khiến bọn
Trai tơ chặng chọn!

Tết ăn bánh ít
Chả, tôm, tré, thịt
Heo, gà hay vịt...
Bụng căng, nới nịt!
Rượu uống nhiều lít
Nói cười tíu tít
Hai mắt nhắm khít
Lỗ mũi khịt khịt
Ra về lụt lịt
Như đứa con nít

Giữa trời tối mịt!