TẾT NHỚ NHÀ

Kính tặng đồng hương Bình Dương
( Thủ Dầu Một )

Tết nầy là Tết hai mươi
Bỏ quê, bỏ xứ, làm người tha hương
Nhớ sao là nhớ con đường
Sớm, trưa hai buổi đến trường thong dong
Nhớ sao là nhớ lạch sông
Nhấp hang đọt móp câu còng bắt cua
Nhớ sao là nhớ kiểng chùa
Theo bà lạy Phật mỗi mùa Vu Lan
Nhớ sao nhớ miểu Thành Hoàng
Qua sân dở nón, đi ngang cúi đầu
Nhớ sao là nhớ cây cầu
Thi đi thanh sắt, bạn nào qua nhanh
Nhớ sao là nhớ sân banh
Vạch rào chui lén xem anh trỗ tài
Nhớ sao là nhớ đường dài
Đánh đu xe ngựa sút tay lát mình
Nhớ sao là nhớ sân Đình
Rộn ràng dao thớt vang inh trống chầu
Nhớ nhất là nhớ gốc Dầu
Một mình đứng Thủ tuyến đầu vang danh
Nhớ sao nhớ ngả ba Thành
Giang san cẩm tú riêng dành Quan to
Nhớ sao nhớ Dốc Ông Cò
Quanh năm rợp bóng cho trò nằm mơ
Nhớ sao là nhớ Nhà Thờ
Chuông vang Lò Chén, bòng rờ Nhà Thương
Nhớ sao là nhớ Xóm Mương
Mội trong nước mát cội nguồn hàng bông
Nhớ hoài cầu Thầy Năm Trong
Nhớ Đình Bà Lụa cúng ông vía Thần
Dầu Tiếng cao su bạt ngàn
Lộc Ninh, Hớn Quản ngập tràn thổ dân
Nhớ sao là nhớ vườn măng
Cầu Ngang tố nữ, Bình Nhâm dâu hiền
Bèo bì danh tiếng Mỹ Liên
Hột điều Bình Phước ăn ghiền quên thôi
Nhớ sao là nhớ triền đồi
Xim chua, mua ngọt tím môi còn thèm
Lái Thiêu vẫn sống vì nem
Thịt kho dưa giá kiệu kèm quên no
Nhớ sao là nhớ Bến Đò
Lao xao Chợ Cá dặn dò đón đưa
Làm sao quên được quê xưa
Nửa vòng trái đất như vừa gang tay
Dẫu ăn cơm Tàu ở nhà Tây
Đi xe mác Mỹ, dạ nầy Bình Dương
Lòng thành nhân nguyện trời thương
Tiêu ma, diệt quỷ thẳng đường thăm quê

Bình Dương
Nguyễn Thị Ngoan