TRỞ VỀ VIẾNG THĂM

Con về thăm lại Quê Cha,
Đốt nhang tưởng nhớ Ông Bà, Tổ Tiên!
Con về sống ''cảnh đoàn viên''
Không còn Bà Nội dịu hiền, hai O!!! (1)
Hình con nét mặt buồn xo
Khoanh tay, tưởng nhớ Nội, O ngày nào...
Đưa tay vuốt lệ tuôn trào
Ba mừng, lòng thấy dạt dào tình thương!
Bao năm biền biệt ly Hương
Con về hiện diện bằng xương thịt mình (2)
Bằng phong cách sống chân tình
Hài hòa với Đại Gia Đình của con! (3)
Dù Ông Bà Nội không còn
''Ngôi nhà kỷ niệm'' nhắc con nhớ rằng
Trên Trời có Đấng Toàn Năng
Ngài là Thiên Chúa Vĩnh Hằng, Tối Cao!
Trước khi chưa có trăng, sao...
Ngài thương tiền định con ''vào trần gian''
Ông Bà, Cha Mẹ: Ngài ban
Là Ơn quý báu vô vàn, con ơi!
Hôm nay, con trở về nơi
''Ngày xưa vẳng tiếng ru hời êm tai!''
Cả nhà ngắm đứa cháu trai:
Chú, O, Anh, Chị..., Bác Hai thỏa lòng
Khen con giữ đúng ''gia phong
Tôn ti, đẳng cấp'' của Dòng Họ Phan:
Con đi ra mộ, đốt nhang
Viếng nhà Ông Bác, Chú ''an giấc rồi''!
Ở nơi biền biệt, xa xôi
Ba nghe Bác kể..., bồi hồi, vấn vương
Tình ''nhà ruột thịt, Quê Hương''
Cám Ơn Chúa-Mẹ dẫn đường con đi!
Trước giờ não nuột chia ly
Nhìn Di Ảnh Nội, thầm thì, đốt nhang
Con làm hai Bác ''ngỡ ngàng'':(4)
Không ngờ thằng cháu nghiêm trang nguyện cầu!!!
Bài thơ làm giữa đêm thâu
Tạ Ơn Chúa-Mẹ, cúi đầu, lệ rơi...
Ba mừng ''ghê lắm'', con ơi!
Con về viếng Mộ cho đời nên thơ...

Đức Quốc, 26.12.2015
(Thương tặng con trai Phan Linh Đa Minh.)
Phan văn Phước
Ghi chú:
(1)- O tức là Cô, Chị hay em của Ba.
(2)- Nguyên văn của Chú ruột cháu Đa Minh.
(3)- Lời cả nhà khen Đa Minh.

(4)- Bác Hai của cháu kể qua điện thoại, cảm động vì, lúc ra đi, cháu còn con nít, giờ đã thấm nhuần chữ HIẾU.