Kỳ vọng gì về lời kêu gọi TỪ BỎ CHỦ NGHĨA MÁC-LÊ

Không hy vọng gì chớ nói chi kỳ vọng!
Xuân thu nhị kỳ những ông bình vôi việt cọng
Mỗi khi tới kỳ " đại hội đảng " nho nhe cựa quậy
Không khác nào trăm tiếng tây: " Je suis présent "!
Cho có chút tiếng tăm cho người đời còn nhớ
Chớ các " cụ " cũng dư biết rằng:
Đối với mác xít duy vật nhà các cụ
Thì chỉ có " Tương quan lực lượng "
Là quy luật duy nhất để tranh giành quyền lực
Chớ còn yếu nhớt như bún thiêu
Chỉ có cái miệng tài vô tích sự thì nông nỗi gì?!
Tự do phải đổ máu tranh đấu mới có
Tự do không thể XIN - CHO
Nhất là đối với bọn cu li việt cọng
Nói lý với chúng như " Đàn khẩy tai trâu "

Cụ thể như hồi năm 2011, các cụ vận động em cháu
Phát động 11 cuộc biểu tình bỏ túi từ Sài gòn – Hà Nội
Để hộ tống cái “ Kiến nghị “ của 20 nhà lão thành kách mạng
Lại nối kết trong ngoài với “ Lá thơ ngỏ “ 35-1 trí thức hải ngoại
Rốt cuộc cái thơ ngỏ mà cụ Vũ Quốc Thúc hồ hởi ví von
Như là bản Tuyên ngôn Cách mạng nhung Tiệp Khắc
Cùng với cái kiến nghị hoành tráng nội địa
Đều... chui vào sọt rác Bộ cá tra Ba Đình!
Bửa nay nhân tới ngày hội đại Trung ương đảng
Hồ hởi ký tên lên tới 127 chữ ký
Xin nhắc các cụ 1 + 2 + 7 là bù trất, hổng hên

Đực làng Bưng Cầu
Nguyễn Nhơn
cẩn bút

Kỳ vọng gì về lời kêu gọi TỪ BỎ CHỦ NGHĨA MÁC-LÊ
Nam Nguyên, phóng viên RFA

127 nhân sĩ trí thức với nhiều gương mặt nổi bật như Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, nhà nghiên cứu Nguyễn Đình Đầu, Giáo sư Hoàng Tụy, Giáo sư Tương Lai, Giáo sư Chu Hảo, Đại sứ Nguyễn Trung, TS lê Đăng Doanh vào hôm 9/12/2015 đã gởi thư ngỏ cho Bộ Chính Trị, Trung ương Đảng, cũng như toàn thể hơn ba triệu Đảng viên kêu gọi thay đổi chế độ chính trị, xây dựng tự do dân chủ để cứu nguy đất nước và dân tộc.
Mặc dù trước đây từng có nhiều thư ngỏ, kiến nghị của nhân sĩ, trí thức, Đảng viên và những người ngoài Đảng, nhưng lần này được mô tả như một hành động chưa từng có. Nội dung bức thư ngỏ đã thẳng thắn phê phán đảng Cộng sản Việt Nam đi theo con đường xã hội chủ nghĩa Mác-Lê, đã đưa đất nước vào thực trạng tụt hậu xa với láng giềng. Đặc biệt Thư Ngỏ nêu rõ, trong vai trò lãnh đạo Nhà nước và xã hội. Đảng Cộng sản Việt Nam bám giữ thể chế độc tài toàn trị với bộ máy hết sức nặng nề, thiên về dùng bạo lực và dối trá, vi phạm nhiều quyền tự do dân chủ và lợi ích chính đáng  của nhân dân, tạo thuận lợi cho cho tệ tham nhũng, ức hiếp dân và sự thao túng của các nhóm lợi ích bất chính. Đường lối sai lầm theo ý thức hệ cùng với bộ máy cầm quyền nhiều khuyết tật cũng không dựa vào sức mạnh của toàn dân tộc để có đối sách đúng đắn bảo vệ độc lập, chủ quyền chống mưu đồ và hành vi bành trướng của Trung Quốc.
Do vậy Thư Ngỏ kêu gọi dứt khoát từ bỏ chủ nghĩa Mác- lê, tiến hành cải cách chính trị triệt để và toàn diện theo con đường dân tộc và dân chủ. Một trong những điểm đề nghị quan trọng với Đại hội Đảng lần thứ 12 sắp tới là đổi tên đảng cộng sản, đổi tên nước, phóng thích tù chính trị.
TS Nguyễn Quang A, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Phát triển IDS đã tự giải thể, một nhân vật tích cực ký tên trong thư ngỏ, giải thích về khả năng tồn tại của Đảng Cộng sản, một khi thực hiện thay đổi thể chế chính trị ở Việt Nam. Từ Hà Nội, ông nói:
Chúng tôi không muốn duy trì Đảng cộng sản này là một đảng cầm quyền, nó có thể tồn tại được là tự nó, nhưng phải có một hệ thống nhiều đảng, đảng cộng sản Việt Nam có thể là một đảng trong đấy còn người dân có chấp nhận hay không là một vấn đề khác, không có chuyện chúng tôi bảo rằng duy trì đảng lãnh đạo này. Nếu mà người ta chấp nhận có một hệ thống đa đảng, có bầu cử thật sự tự do tôn trọng nhân quyền, có nền tư pháp độc lập, ba nhánh quyền lực độc lập giám sát lẫn nhau. Trong một thể chế như thế đảng Cộng sản Việt Nam vẫn có cơ hội tồn tại, chứ chúng tôi không bảo là mục đích của việc vận động như thế này là duy trì đảng Cộng sản Việt Nam ở vị thế lãnh đạo…Nếu mà làm được như thế thì cuộc chuyển đổi dân chủ sẽ đỡ tốn kém hơn cho dân tộc và nó có thể tiến hành nhanh hơn.” 
TS Phạm Chí Dũng, Chủ tịch Hội Nhà báo độc lập, trong tư cách một nhà quan sát nhận định rằng, để giải quyết vấn đề của đất nước hiện nay thì cần giải quyết chế độ, mà đó là sự thay đổi hệ tư tưởng. Trong Thư Ngỏ này cũng đặt ra vấn đề đó và thay đổi tên Nước. Theo TS Phạm Chí Dũng, những người soạn thảo Thư Ngỏ có cái lý của họ, những người ký tên biết rằng ở Việt Nam không thể thay đổi một cách nhanh chóng được, mọi thứ sẽ diễn ra một cách chậm chạp. Theo lời ông, trong đảng Cộng sản có một khuynh hướng về mặt tư duy là tránh những sự thay đổi mang tính sốc, mang tính đột ngột. Từ Saigon TS Phạm Chí Dũng tiếp lời:

Hiện nay tôi biết có một số người vận động trở lại đảng Lao Động Việt Nam thay cho đảng Cộng sản. Chắc chắn là đảng Cộng sản không chấp nhận hoặc chưa chấp nhận chuyện đó. Nhưng hình thành một đảng Lao Động Việt Nam vào một thời điểm nào đó trong tương lai, thì có lẽ vẫn còn dễ chấp nhận hơn là một đảng chính trị đối lập. Phải nói thẳng là khuynh hướng hình thành đảng chính trị đối lập hiện nay đã manh nha rồi. Nếu đảng Cộng sản cứ duy trì cai trị một cách độc đoán, yếu kém như thế này thì chắc chắn trong tương lai sẽ hình thành những đảng đối lập và lúc đó tôi cho rằng nếu diễn biến như kịch bản của Miến Điện là còn tốt đẹp, tôi sợ là ở Việt Nam sẽ diễn ra những điều tồi tệ hơn. Vì vậy tôi nghĩ rằng đảng Cộng sản nên quan tâm, nên tham khảo một cách có ý thức đối với những thư ngỏ của giới trí thức như thế này, vì dù sao đó là những người trí thức vẫn còn có tâm nguyện đóng góp phản biện, chứ còn một khi họ không còn muốn nói nữa thì tôi không biết điều gì sẽ xảy ra...” 
Giới quan sát theo dõi tình hình chính trị Việt nam cho rằng, Đảng và Nhà nước Việt Nam đã làm ngơ và không một lần trả lời các kiến nghị, thư ngỏ đòi cải cách chính trị hay sửa đổi Hiến pháp, liên quan đến vai trò lãnh đạo độc quyền của Đảng, cũng như vấn đề trao trả người dân quyền sở hữu đất đai.
Sẽ có hy vọng gì đối với Thư Ngỏ 9/12 của ít nhất 127 nhân sĩ trí thức tâm huyết với đất nước. Theo lời TS Nguyễn Quang A, nếu 1.000 lần kiến nghị mà chưa thấy biến chuyển gì thì sẽ còn lần 1.001, tất nhiên không chỉ có ký mà còn nhiều hoạt động khác nữa, việc ký Thư Ngỏ như thế này chỉ là một phần nhỏ của hoạt động.
Điểm thứ hai là lần này, do có gởi cho toàn thể đảng viên, nên trong Thư Ngỏ dã cố gắng làm sao đề ra những vấn đề thật cụ thể,  thật rõ ràng. Những vấn đề họ có thể làm ngay được nếu họ muốn làm và nếu mà  trong Đảng hiểu được và thấy là hợp lý thì họ có thể gây sức ép. Số lượng đảng viên đảng Cộng sản Việt Nam rất lớn,  cho nên nhóm nhân sĩ trí thức mà ông là một thành viên có chủ trương rất rõ ràng là làm chính sách gọi là đảng vận.
Trong Thư Ngỏ 9/12 có nhắc tới bài học chuyển đổi thể chế độc tài sang dân chủ một cách hòa bình ở nhiều nước, đặc biệt là ở Myanmar mới đây và về điều Đảng Cộng sản Việt Nam đang có cơ hội thuận lợi hơn bao giờ hết, để đưa đất nước chuyển sang giai đoạn phát triển.
TS Nguyễn Quang A giải thích:
Kinh nghiệm của Myanmar là một kinh nghiệp tốt, còn có rất nhiều kinh nghiệm khác của Đài Loan của Hàn Quốc của Indonesia của các nước nguyên cũng là xã hội chủ nghĩa trước kia họ chuyển đổi một cách êm thắm như thế nào. Tôi không cho rằng chúng ta có thể sao chép bất kể bài học nào của bất kể nước nào, nó phải phù hợp với hoàn cảnh cụ thể của Việt Nam bây giờ nhưng ở trên tinh thần làm sao để cuộc chuyển đổi ấy đỡ tốn kém nhất cho dân tộc, chuyển đổi nhanh nhất và quan trọng hơn nữa là sau cuộc chuyển đổi thì nền dân chủ ấy phải được giữ vững…”
TS Nguyễn Quang A gọi những việc mà nhóm nhân sĩ trí thức trong đó có ông đang làm là những việc nho nhỏ, kể cả Thư Ngỏ 9/12 cũng là muốn để góp phần vào quá trình chuyển đổi dân chủ hóa. Theo lời ông, tiến trình ấy đã được thực hiện từng bước từ lâu rồi, quá trình ấy không phải ở trong tương lai, nó đang ở trong hiện tại và phải làm ngay ngày hôm nay, ngày mai và ngày mốt nữa.