XUÂN HẠ THU ĐÔNG

Mùa Đông Hoàng Liên Sơn lạnh lắm
Tù Miền Nam lạnh bất kham
Lạnh buốt óc, nhức tim
Suốt đêm trường ngồi tựa cột run rẩy
Mơ màng thiêm thiếp lúc tàn canh
Đỉnh Fansipan tuyết trắng một màu

Mùa Xuân tới mang sức hồi sinh
Cửa tù mở,
Hoa bang nở trắng khắp núi đồi
Lòng người tù rạng rở
Đi vào cõi Thiền
Quên hết đói lạnh, vong thân

Mùa hè Trường Sơn nóng cháy thịt da
Cột kèo tre nứa nỗ bom bóp
Gió lào thổi qua khe núi như thổi lửa
Người tù già hen xuyển tựa song sắt thở phì phò
Gã tù trẻ trăn trở mơ màng
Quê nhà Miền Nam, mội Thầy Thơ trong vắt
Cội trăm già trĩu trái, sắc tím ngắt, vị ngọt ngào

Mùa Thu Trường Sơn trời u ám
Dòng suối A Mai dịu dàng róc rách
Xuôi dòng ra Bến Ngọc
Buổi chiều tà nắng vàng hoi hóp
Khói cơm chiều nhà ai vờn mái rạ
Gã tù trẻ thê thiết nhớ nhà

Nguyễn Nhơn


THU VỀ
ĐÔNG TỚI
XUÂN SANG
HẠ ĐẾN

THUNgọn gió thu sang thổi lạnh về
Mưa, giông, dồn dập khắp sơn khê
Lá vàng rơi rụng, lê thân xác
Cây trụi , cành trơ, vật tái tê

ĐÔNGSắc mầu phai nhạt, mây lê thê
Xám ngắt, trời đen, cảnh nặng nề
Đông, mùa giá rét lề mề bước
Phủ tuyết lên mình đất hôn mê

XUÂNNgàn hoa rực rỡ dưới nắng xuân
Hương ngát dâng lên ngập cõi trần
Cầu vồng phô sắc, khoe thân thế
Dự báo hè về, đặt dấu chân

HẠTriều dâng, cát mịn đợi dòng người
Đượm tiếng reo vui, nhộn sáng tươi
Đón chào hoạt cảnh mùa mong ước
Lấp lánh, sao đêm nở nụ cười


Trần Trọng Thiện

( CATBUI 2011 )