Việt Sử Tôi Đâu?


Tại sao bây giờ người ta lại muốn bỏ môn Lịch Sử? Làm sao mà học sinh thời nay lại chán học Sử như thế? Nhất là Sử Việt Nam, lịch sử hình thành của cả một dân tộc anh hùng bất khuất? Sao có chuyện lạ lùng như vậy?

Ngày xưa tôi nhớ học trò chúng tôi rất thích môn Sử, gọi là Sử Ký hay Việt Sử hay Việt-Nam Tranh-Đấu Sử vì lịch sử Việt Nam gồm nhiều giai đoạn tranh đấu chống ngoại xâm kể từ thời lập quốc cho đến cận đại. Không những thích mà chúng tôi còn trân trọng và hào hứng khi học nữa. Mở quyển sách Việt Sử ra là tâm trí chúng tôi hoà nhịp say mê lôi cuốn ngay vào những trang sách, những dòng chữ mang đầy hình ảnh oai hùng, quật cường, bất khuất của tiền nhân trải dài suốt bốn ngàn năm chống ngoại xâm, mở mang bờ cõi, xây dựng đất nước. Chúng tôi mong mau đến giờ Sử để được nghe thầy giảng bài, kể chuyện về lịch sử dân tộc qua các triều đại, kể cả chính sử lẫn dã sử và những giai thoại bên lề.

Lời giảng của các thầy dạy môn Việt Sử đều rất hùng hồn, sống động. Tôi nhớ được học một vị thầy như vậy khi ở lớp Nhất tiểu học mà vì lâu quá đã quên mất tên của thầy. Khi thầy giảng bài Việt Sử, giọng thầy trở nên truyền cảm, lôi cuốn, thao thao bất tuyệt như nhập thần. Có lúc giọng thầy hào hùng sống động như có tiếng trống dồn, tiếng hò reo của tướng sĩ ba quân trong những chiến công hiển hách của các vị danh tướng, những bậc anh quân như Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Ngô Quyền, Lý Thường Kiệt, Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn, Vua Quang Trung Nguyễn Huệ... Có lúc lời thầy đanh thép như quan toà nghiêm khắc, truy hạch tội ác của giặc Hán, giặc Nguyên, giặc Minh, giặc Thanh đã hành hạ đày đọa dân Việt như thế nào, và tội "cõng rắn cắn gà nhà" quỵ luỵ cầu xin kẻ thù truyền kiếp đem quân sang dày xéo nước nhà chỉ vì lợi ích cá nhân của một số vua quan cuối đời Hậu Lê ra làm sao. Có lúc giọng thầy lại trầm buồn, bi tráng khi kể về sự hy sinh cao cả của những anh hùng như Hoàng Hoa Thám, Phạm Hồng Thái, hoặc như Nguyễn Thái Học và 12 đồng chí vì chống lại thực dân Pháp, mong giành độc lập cho đất nước mà bị lên máy chém. Lời thầy lúc đọc bài thơ "Ngày Tang Yên Bái" của Đằng Phương trong đó có những câu:

"Việt Nam muôn năm!", một đầu rơi rụng
"Việt Nam muôn năm!", người khác tiến lên
Và tử thần kính cẩn đứng ghi tên
Những liệt sĩ vào bia người tuẫn quốc

như vẫn còn văng vẳng bên tai. 

Nghe lời giảng một cách say mê và nhìn ánh mắt thầy khi long lanh ngời sáng, khi u ẩn xót xa cảm xúc theo từng diễn tiến của sử tích hay bài giảng bọn học trò chúng tôi như bị thôi miên, như đang được trở về quá khứ, hòa nhập vào cuộc sống oanh liệt của tiền nhân. Từ đó tình cảm yêu tổ quốc, yêu quê hương, yêu giống nòi, tôn kính tiền nhân, ngưỡng mộ, noi gương những bậc anh hùng trung trinh tiết liệt, hy sinh tranh đấu chống giặc ngoại xâm cứu nước cứu dân đã tự nhiên sinh sôi nảy nở, thấm nhuần vào tim óc, vào máu huyết mà đâu cần phải có ai áp đặt hay nhồi nhét một cách khô khan gượng ép.

Bây giờ viện cớ môn Việt Sử là thừa hay tại vì học sinh chán không muốn học nên người ta đem chia cắt ra, nhét vào các môn học khác mỗi môn một ít gọi là "tích hợp". Tôi chẳng cần biết tích hợp là cái gì? Chữ với nghĩa nghe cộm tai lắm. Chỉ biết làm vậy là đã giết môn Việt Sử, cũng có nghĩa là tài liệu, sách Sử sẽ không còn, và sẽ càng không còn những vị thầy dạy môn Sử nữa.

Nếu không còn thầy dạy Việt Sử thì ai sẽ là người truyền cho các em học sinh những kiến thức về lịch sử Việt Nam, về niềm tự hào dân tộc, về những cuộc kháng chiến chống giặc ngoại bang xâm lược của cha ông? 

Ai dám bảo đảm là những mảng lịch sử vá víu được cắt ra từ môn Lịch Sử Việt Nam chân chính đem "tích" với đem "hợp" vào mấy cái môn học khác - vốn đã mang nặng tính đảng và tính nhồi sọ - sẽ không bị sửa đổi, bóp méo hay bị tô "hồng" cố ý và có sẽ giúp học sinh ham thích học, thầy giáo giảng bài được hào hứng hơn không? Cũng vậy, ai dám đoan quyết là với cách loại bỏ môn Lịch Sử như thế, những thế hệ mai sau sẽ vẫn ngoan cường, kiên quyết bảo vệ tổ quốc, dân tộc, xây dựng đất nước độc lập tự chủ, chống lại kẻ thù bành trướng như tiền nhân chúng ta đã làm?

Môn Việt Sử, như một di sản rường cột tinh thần, một cẩm nang trân quý được đúc kết bằng mồ hôi, xương máu, công lao trời biển từ bao nhiêu đời của tổ tiên, cha ông để lại cho con cháu mà gìn giữ, học tập và phát huy. Thế mà người ta đã không trân trọng bảo tồn, quảng bá lại còn muốn triệt tiêu, hủy bỏ. Có phải họ muốn những thế hệ con cháu chúng ta sau này không còn nhớ gì đến cội nguồn của nòi giống, không phân biệt được đâu là chính đâu là tà, không nhận ra ai là kẻ thù truyền kiếp của dân tộc luôn muốn nuốt gọn đất nước này?

Tôi chợt nhớ đến bài hát "Việt Nam Tôi Đâu?" của nhạc sĩ Việt Khang với những lời ca đầy xúc động:

Giờ đây
Việt nam còn hay đã mất
Mà giặc Tàu, ngang tàng trên quê hương ta
Hoàng Trường Sa đã bao người dân vô tội
Chết ngậm ngùi vì tay súng giặc Tàu

Mượn ý tựa đề của bài hát, tôi chỉ xin bắt chước để đặt câu hỏi tới những kẻ đang âm mưu xoá bỏ môn Lịch Sử là: "Việt Sử tôi đâu?". 

Các người hãy ngưng ngay mọi ý đồ, mọi hành động mờ ám loại bỏ môn Lịch Sử Việt Nam ra khỏi chương trình học của các em học sinh. Hãy cải tà quy chánh trước khi quá muộn.

Tôi cũng chợt nhớ có ai đó nói câu: "Nếu anh bắn vào quá khứ bằng một khẩu súng lục thì tương lai sẽ bắn vào anh bằng một cỗ đại bác". Tôi chỉ muốn sửa lại chút xíu trong trường hợp này là: "Nếu các anh bắn vào Việt Sử bằng một khẩu súng lục thì tương lai sẽ bắn vào các anh bằng 90 triệu cỗ đại bác!".

Quang Dương