Đêm Paris Bàng Hoàng Không Ngủ

Đêm Paris Bàng Hoàng Không Ngủ

Nhiều nhiều quá xác người không đếm xuể
Chiến trường ư? Không, kinh đô hoa lệ
Rầm rập tiếng chân, còi hú ầm vang
Chiến tranh ư? Không, thành phố vốn bình an



Vâng, ở nơi xứ sở vốn bình an
Đầy ánh sáng, tình yêu và bác ái
Không còn nữa sau một đêm quằn quại
Tiếng rên la, tiếng than khóc ngập trời

Lại một lần nước Pháp lệ tràn rơi
Đêm Paris, đêm bàng hoàng không ngủ
Đêm Mười Ba, Thứ Sáu, đêm tử thần
Thây ngã chất chồng, máu ngập toàn thân

Ôi! Tội quá bao nhiêu người xấu số
Uổng mạng oan khiên vì những kẻ đui mù
Giết hại điên cuồng là lý tưởng sao ư?
Bom tự sát liệu có mau siêu thoát?

Hận thù nào mà cuồng si đến vậy?
Hỏi có còn nhân tính gì không?
Học ở đâu hành vi man rợ?
Người hay ma, ác quỷ, hung thần?

Thế giới này hết là nơi an lạc
Thảm họa luôn luôn rình rập đợi chờ
Bom nổ trên trời, đạn cời mặt đất
Sáng vừa nói cười, chiều chết như mơ

Làm sao để sống an hòa được nhỉ?
Tranh chấp đất đai? Đố kỵ niềm tin?
Giáo chủ nào mà dạy điều hiếu sát?
Tôn giáo chi cổ võ những ma quyền?

Chỉ xót thương những người dân vô tội
Xin nguyện cầu cho bao thác hồn oan
Sớm siêu thăng về cõi trời an lạc
Xa thật xa nơi khủng bố kinh hoàng

Quang Dương