Thư gửi người Miền Nam và Saigon trước 4/1975!!!

Bùi-quang-Hải
Tôi dân miền Bắc, xin có đôi lời với các bác miền Nam
Sai lầm lớn nhất của miền Bắc chúng tôi là đi giải-phóng miền Nam! Bởi sau cái ngày 30/4 có quá nhiều những thay-đổi ngoài dự-kiến của chúng tôi đã xảy ra tại miền Bắc!!!
Bởi khi đoàn quân miền Bắc kéo về mang theo lỉnh-kỉnh toàn hàng tiêu dùng của miền Nam làm dân Bắc chúng tôi sững-sờ!!!
Những chiếc đồng-hồ seiko của tư-bản Nhật nhìn nó long-lanh thẩm-mỹ hơn quá nhiều cái anh pôn-giốt cục-mịch của Nga! Những chiếc quạt Nhật, Mỹ đứng cạnh anh quạt con cóc của Bắc-Việt và anh quạt tai voi của Liên-Xô không bảo-hiểm trông chẳng khác gì công so với cú! Những cái đài chạy băng cát sét và băng cối chỉ thấy trong mơ giờ đã hiện ra trước mặt để thay-thế cho mấy cái đài VEC206 củ chuối của Liên-Xô!!!
Ôi! còn vô-vàn các thứ khác không thể kể hết!!!
Chúng tôi khi đó tự hỏi: Ơ! Hóa ra dân trong Nam toàn dùng những thứ này à??? Hàng-hóa tiêu dùng toàn đồ tốt như vậy! Chứng-tỏ xã-hội trong đó phải phát-triển hơn chúng tôi và những nhà sản-xuất ra thứ đó, sẽ phải coi trọng con người hơn những nhà sản-xuất của Liên-Xô và Bắc-Việt!!!
Tiếp đó lại là nguồn sách và truyện rất phong-phú được giấu kín để đưa chui ra Bắc, vì chúng tôi chủ-trương đốt sạch sách báo trong Nam!
Ôi! Văn-hóa trong Nam phong-phú và đa-dạng qua! Rất nhân-văn và điều đó làm chúng tôi thấy rất hoang-mang! Bởi làm sao mà tẩy não được người miền Nam bây giờ!!!
Học-tập cải-tạo của chúng tôi nhằm mục-đích để tẩy não người Nam đã thất-bại thảm-hại! Bởi thấy các học-viên toàn ngủ gật!!! Động não mãi chúng tôi cũng nhận ra rang: dùng kiến-thức của khỉ, thì không thể giáo-dục được con người!
Nếu cứ để cái văn-minh của miền Nam mà tràn ra Bắc! Thì vô cùng nguy-hiểm cho chế-độ của chúng tôi!!! Một kế thượng-sách là chúng tôi cứ giam mẹ nó lâu dài! Là các bác miền Nam hết đường về! để chúng tôi bớt đi cái lo dân-trí!!!
Chúng tôi vẫn tang-cường nhồi sọ dân Bắc, là văn-hóa miền Nam là đồ-trụy! Vô-nhân tính! Nhưng chúng tôi vẫn cố-gắng cóp-nhặt tiền, để mua những đồ tiêu dùng của miền Nam , và chỉ những can, bộ mới đủ tiền sở-hữu chúng!!!
Và nhân-dân miền Bắc của chúng tôi cũng dần-dần vỡ ra rất nhanh, rằng tại miền Bắc đang thực- hiện chủ-trương ngu dân và thần-tượng hóa Đảng cùng lãnh-tụ!!!
Trước 30/4, ngày Bác Hồ mất dân Bắc chúng tôi đứng dưới mưa bên loa công-cộng khóc quá bố đẻ mình chết! Bác Lê-Duẩn nghẹn-ngào đọc điếu-văn như cảm-súc trào-dâng! Hóa ra sau này mới biết Bác Duẩn giả vờ khóc! Vì Bác Duẩn đã hạ-bệ Bác Hồ từ những năm 1960!!!
Thế mà Bác Duẩn cũng rớm nước mắt. Như đúng rồi! Có lẽ Bác Duẩn đã học Bác Hồ về diễn-xuất trong vụ cải-cách ruộng đất!!!
Những người Bắc chúng tôi, khi từ Nam ra lại thành một cái loa tuyên-truyền kín đáo về văn-minh miền Nam! Và thế là đồng-bào miền Bắc chúng tôi lại nối-tiếp con đường của người Nam , thi nhau đu chân vịt tàu; vượt biên sang tư-bản để được cùng giãy chết với công-dân bên đó!!!
Ôi!!! vô cùng tồi-tệ! Khi kế-hoạch ngu dân của chúng tôi bị phá-sản! Nhân-dân nhìn lãnh-đạo và công-an như nhìn kẻ thù!!! Ngồi quán nước thì 99% chửi chế-độ! Quả thật, không thể tồi-tệ hơn!!!
Giá mà đừng có giải-phóng miền Nam! để giờ này lãnh-dạo chúng tôi vẫn là những thần-tượng của nhân-dân và đến đâu cũng được nhân-dân vỗ tay sờ mông, sờ đít và khóc rung-rức thì hạnh-phúc biết mấy! Dẫu biết rằng đó chỉ là sự biểu-cảm của những bộ não đã bị tê-liệt vì thuốc lú! Nhưng như vậy, chúng tôi vẫn thấy hạnh-phúc dâng-trào! Mặc dù dân chúng tôi khi đó chắc-chắn vẫn đang ăn bo-bo!!!
Thật sai-lầm khi giải-phóng miền Nam!!!