Phan văn Phước- YÊU THẦM

Vì sao cô gái láng giềng
Đi, về, chẳng dám nhìn nghiêng phía này?
Tôi ra trước ngõ mỗi ngày
Chỉ nhìn nón, áo, cặp, giày của cô!

Có khi cô lại che ''ô'' (*)
Làm sao nhìn rõ mặt cô hồng hào?
Đêm qua nằm ngủ chiêm bao
Thấy cô cất nón, cười, chào, hỏi tôi...
Giống như quen đã lâu rồi
Mà tôi chẳng dám hé môi tỏ tình...
Hôm nay, cũng thấy người mình
Thầm yêu đưa cánh thiệp xinh màu hồng
Báo tin cô sẽ lấy chồng
Khiến tôi tỉnh mộng, nằm trông đêm tàn...
Đồng hồ reo ở trên bàn
Thư phòng là khoảng không gian lạnh lùng...
Lửa tình đâu có bập bùng
''Hai bên'' xa lạ dù chung lối về...
-------------
(*) Ô là ''dù'', từ của miền Nam và Huế, Quảng Trị, như trong ca khúc ''Con đường tình ta đi'': Con đường trời mưa êm, chiếc dù che màu tím...
Xin mời ngắm ''áo dài nữ sinh ngày ấy'': YouTube - Thời áo trắng
Nhớ thời học thi Tú Tài I và II ở Nha Trang
Đức Quốc 2002
Phan văn Phước