Hồ Phú Bông: Dấu Chứng Tình Yêu

Thủy cầm cây bút lên và ký một cách thật dứt khoát. Nét bút thật mạnh tạo nên một âm thanh khô khan đến khó chịu trên trang giấy, trong cái yên ắng giây lát của căn phòng.
Tiếng vị luật sư chậm rãi, rõ ràng:
- Như vậy là thủ tục giấy tờ giữa hai bên đã hoàn tất, chỉ chờ chữ ký của tòa là có hiệu lực.
Vĩnh đứng dậy, đưa tay ra, chờ cái bắt tay của Thủy, nhưng Thủy ngoe ngoảy khước từ. Vĩnh nói:
- Không bắt tay từ biệt và cũng không có một lời chúc may mắn cho nhau sao? Dẫu sao, anh vẫn chúc Thủy được may mắn trong tháng ngày sắp tới.
Lời chúc của Vĩnh rơi thỏm đàng sau lưng, Thủy thoát nhanh ra khỏi phòng như trốn chạy. Cánh cửa của quá khứ vừa đóng lại, nhưng chút mùi hương nước hoa của Thủy vẫn còn phảng phất chung quanh.
Vị luật sư bắt tay Vĩnh, nói mấy lời an ủi:
- Tôi hiểu tâm trạng của ông Vĩnh trong lúc nầy. Nhưng trường hợp như ông Vĩnh cũng không phải là hiếm trong cộng đồng người Việt hiện tại.
Vị luật sư có thêm chút chua chát, triết lý:
- Nước mất thì nhà tan, ông bà đã nói như vậy rồi!
Vĩnh chậm rãi ra xe. Anh khởi động xe hơn cả chục lần, máy xe mới nổ. Bất chợt, anh mĩm cười khi nhớ lại câu chuyện tiếu lâm về một người đã khoe chiếc xe của anh ta: ''Xe của tôi tốt lắm, cái gì cũng kêu, chỉ trừ cái còi!''
Chiếc xe của anh có lẽ thuộc vào loại nầy! Ra đường, Vĩnh bâng khuâng, không biết lái xe về đâu. Sau cùng, anh lái xe ra công viên, sát bờ biển. Cứ mỗi lần có điều gì để suy nghĩ, anh vẫn thường đến đây.
Vĩnh thu mình trên chiếc ghế công viên. Trời cuối năm đang lạnh. Anh nhìn mông ra biển rộng.Vĩnh tự hỏi: ''Phải chăng cuộc hôn nhân 25 năm, sau bao nhiêu thăng trầm, biến cố, lại kết thúc thật đơn giản như vậy sao? Những ngày chì chiết nặng nề trong gia đình đã qua chưa? Liệu những ngày tháng sắp tới có êm ả hơn không?''
Năm tháng tù đày đã tập cho anh thói quen chịu đựng, nhưng thử thách lớn lao đang xảy ra, thêm lần nữa, đưa anh vào những rối bời của tư duy. Anh nghĩ Thủy cũng có lý phần nào, dù là mẹ của hai con đang vào tuổi đôi mươi, Thủy vẫn còn rất trẻ. Còn tràn đầy sức sống, chẳng lẽ lại kéo lê cuộc sống với nỗi chán chường như anh trong hiện tại sao?
Ngày xưa, Thủy yêu cái hào hùng của anh, thêm cái lãng mạn của những bản nhạc tình thời chiến, đã làm Thủy bỏ ngang việc học để lấy anh. Cái khô khốc của chiến tranh, cái lạnh lùng của bom đạn đã tạo nên nét đặc thù của người lính, đã làm những tâm hồn ngây thơ, tuổi học trò như Thủy, yêu mê mệt. Nhưng Vĩnh thì khác. Anh biết cái hẩm hiu của định mệnh. Biết đâu ngày nào đó anh sẽ trở về trên chiếc băng ca .. . như tiếng hát trữ tình, ướt sũng nước mắt của một nữ ca sĩ vọng ra từ những quán cà phê bên đường. Anh thì dè dặt, lừng khừng. Thủy thì bồng bột, đam mê. Khi anh trình bày rõ những âu lo của anh với ba má Thủy, ba má Thủy cũng chia sẻ điều đó với anh. Nhưng, cuối cùng, cuộc hôn nhân vẫn diễn ra. Những bước chân chim của Thủy cứ quấn lấy dấu giày sô của anh trên từng chặng quân hành. Ngày đó đã 25 năm! Và kết quả của cuộc chiến, anh đã không trở về trên chiếc băng ca, nhưng từ tù ngục.
Lúc còn trong tù, anh tìm mọi cách bắn tin cho Thủy là hãy tìm cách đem con vượt biên, đừng lo nghĩ gì đến anh. Anh chấp nhận thân phận kẻ chiến bại. Anh bình thản đối phó trước những âm mưu đày đọa của kẻ nhân danh chiến thắng. Nhưng, với vợ con anh, họ phải thoát khỏi cảnh địa ngục nầy. Vĩnh mừng đến rơi nước mắt khi nhận được tin Thủy và hai con anh vượt thoát đến Mã Lai thành công. Với anh như thế là đủ rồi. Anh không mong ước gì hơn nữa! Nếu là một truyện phim đến đây là kết thúc thì thật cảm động và cao đẹp. Nhưng những éo le lại vẫn còn đang tiếp diễn!
Thủy qua đây, phải vật lộn với đời sống mới khi hai con còn thơ dại không phải là dễ dàng. Những cô đơn về tình cảm, những cám dỗ về vật chất không phải là nhỏ. Ngay lần đầu tiên đi nộp đơn xin tiền trợ cấp xã hội, một nhân viên người Việt qua năm 1975, làm việc tại quận, ngồi tựa ngửa trên chiếc ghế nệm, hai chân gát chéo lên mặt bàn, phỏng vấn Thủy, trong lúc Thủy vẫn rụt rè ngồi cách nhẹ nhàng xuống ghế đối diện. Khi hiểu hoàn cảnh của Thủy và với nhan sắc của Thủy, anh ta đã đổi thái độ và bắt đầu tình nghĩa đồng hương!
Hôm đón anh tại phi trường, ba mẹ con có chút xúc động, nhưng anh thì rơm rớm nước mắt! Hai con anh đều cao lớn hơn anh. Còn Thủy thì đầy vẻ tự tin. Đối diện với họ, anh có cảm tưởng anh càng già hơn và người anh như thu nhỏ lại. Vợ con anh thật tự nhiên, còn anh thì lúng túng, vụng về. Anh đã thấy sự tương phản khá rõ ràng ngay trong phút giây gặp lại nầy! Ban đầu, anh nghĩ chỉ cần chút thời gian để hội nhập, nhưng dần dần, anh mới thấy hết được sự khó khăn. Ngày trước, anh là niềm tự hào của gia đình; bây giờ, Thủy và hai con là nơi tựa của anh. Trong thời gian đầu, anh gần như lệ thuộc hoàn toàn vào họ, từ giờ giấc sinh hoạt đến việc giấy tờ, mua sắm. Đôi lúc, anh muốn chống đỡ, nhưng anh thấy anh thất bại. Đôi lúc, anh muốn phản kháng nhưng anh bất lực. Cuối cùng, dĩ vãng của anh là cái mai của con rùa, anh thấy anh bình an thu mình dưới lớp vỏ đó!Có những điều mọi người trong gia đình anh, không ai muốn nói đến, nó vẫn đến. Đến sừng sững. Chễm chệ. Và kết quả là nét bút cuối cùng của Thủy trên hồ sơ giấy tờ xin ly dị! Vĩnh thấy thương Thủy hơn là trách. Dẫu sao, Thủy đã không bỏ anh khi anh còn trong tù ngục. Thủy không đặt anh vào một sự đã rồi, như một số không ít người đã làm khi anh đặt chân đến đây. Anh kính trọng Thủy về điều nầy. Cuộc hôn nhân cũng như cuộc tình tan vỡ, anh buồn. Anh cay đắng. Nhưng anh không trách Thủy. Còn hai con anh? Chúng chưa phải là người Mỹ hoàn toàn để thấy việc ly dị là bình thường. Chúng là người Việt không có dĩ vãng, nên không thể hiểu và cưu mang quá khứ đau buồn của cha mẹ. Vĩnh suy nghĩ và không biết câu chuyện sẽ xoay về đâu.
Hoàng hôn trên biển vắng đang xuống dần. Nhìn màu cam thẩm trên sóng biển rạt rào với từng đàn hải âu bay lượn, Vĩnh thở dài. Anh trở lại bãi đậu xe, se sắt trong tâm hồn. Anh nghĩ dẫu sao anh cũng phải trực tiếp nói chuyện với hai con anh.
Vĩnh vừa định tra chìa khóa vào cửa thì Trang, con gái Vĩnh, đã mở. Trang nói ngay:
- Sao ba về tối quá vậy? Anh Hải về nhà lầm lỳ, không ăn tối và bỏ đi lại rồi.
Đối diện với Trang, anh mới thấy khó. Cái dự định nói chuyện với hai con tan biến trong anh.Anh thấy nghèn ngẹn nơi cổ.
Vĩnh bước vào căn phòng ngủ của vợ chồng anh, tất cả đồ đạt vẫn còn nguyên ở đó, nhưng cái ấm cúng hoàn toàn không còn nữa, thay vào đó là không khí lạnh lẽo bao trùm. Theo sự thỏa thuận riêng với Thủy thì Vĩnh tình nguyện dọn ra khỏi nhà trong vòng một tháng. Thủy không ép buộc, nhưng Vĩnh không muốn nấn ná ở lại giây phút nào khi cảnh đôi ngả, đôi ta đã xảy ra. Vĩnh nghĩ tất cả là của Thủy gầy dựng. Thủy có quyền giữ nó. Chính anh cũng không màng đến điều nầy. Hạnh phúc là điều quan trọng hơn tất cả nên khi hạnh phúc đã sụp đổ thì mọi thứ còn lại đều trở nên vô ích. Điều lấn cấn trong anh là phải giải thích như thế nào với hai con anh. Khi còn ở ngoài biển, anh thấy dễ hơn; nhưng, khi đối diện với Trang, anh mới thấy khó. Khó vô cùng. Trang vẫn còn nét ngây thơ trên khuôn mặt, khuôn mặt của Thủy ngày xưa, anh không đành lòng thấy nét đau khổ trên con anh! Hải có lớn hơn em, nhưng những đổ vỡ lớn giữa vợ chồng anh chắc chắn cũng không nhỏ với hai con anh!
Trang đang loay hoay bữa ăn tối cho anh. Anh hỏi Trang:
- Mẹ có nói gì với con không?
- Dạ không, nhưng hình như có nói gì đó với anh Hải. Con thấy anh ấy vứt tập vở lung tung, rồi bỏ đi sau khi mẹ vừa ra khỏi nhà để đi làm. Con không biết là chuyện gì.
Khoảng mười giờ đêm Thủy về. Hai vợ chồng không nói với nhau câu nào. Không khí như đóng băng. Trang cũng lặng lẽ ở phòng mình. Cả nhà thật im lặng. Khi Thủy vừa ở phòng tắm bước ra thì điện thoại reo vang. Thủy nhấc điện thoại lên, chỉ trong khoảnh khắc, Vĩnh nghe tiếng Thủy gào thét, hốt hoảng. Trang chạy vội ra. Vĩnh lớn tiếng:
- Chuyện gì vậy?
Trang tiếp điện thoại. Vĩnh cũng nhấc cái khác. Vĩnh chỉ hiểu được câu được câu chăng. Cả ba đều căng thẳng đến cực độ. Khi gác điện thoại xuống, Trang nói cảnh sát cho biết Hải say rượu, lái xe đâm vào một gốc cây, và bị thương nặng. Trực thăng đã chở Hải về bệnh viện Bayfront được hơn một tiếng đồng hồ. Mọi chi tiết khác phải liên lạc thẳng đến phòng cấp cứu.
Vĩnh ngừng xe ngay cửa phòng cấp cứu. Thủy và Trang vội vã bước vào. Anh quay xe tìm chỗ đậu. Anh yên lặng trong giây lát, rồi cầu nguyện Chúa cứu con anh. Mọi diễn biến quá nhanh và dồn dập. Đến lúc nầy, anh mới thấy thêm sự yếu đuối của con người. Anh có cảm tưởng mình như một cộng rác, cứ bị sóng đánh dồn dập và trôi đi.
Nhân viên phòng cấp cứu cho biết Hải bị thương nặng, gãy một cánh tay, nhưng không nguy hiểm đến tánh mạng và còn đang còn ở trong phòng giải phẫu. Thủy, Trang khóc sướt mướt. Vĩnh ôm Thủy và Trang vỗ về. Thời gian chờ đợi thật dài và căng thẳng. Khi bác sĩ đến gặp gia đình Vĩnh, ông cho biết Hải bị bất tỉnh khi xảy ra tai nạn và đang còn trong giai đoạn theo dõi. Thương tích ngoài da nhiều nơi, nhưng không nặng, chỉ trừ cánh tay trái bị gãy, chờ chỉnh hình và mấy ngày sau sẽ bó bột.
Hải nằm ở bệnh viện gần một tuần lễ qua. Thủy đi làm ca hai nên thường ngày, trước khi đi làm, đều ghé thăm con.
Hôm nay, Thủy đi sớm hơn thường lệ. Cửa phòng Hải khép hờ. Thủy nhẹ nhàng lách mình vào. Hải còn đang mệt và say ngủ. Trên cánh tay phải còn đang vô nước biển. Thủy xúc động và nhìn con chăm chú. Vẫn đôi chân mày gãy nét có chút bướng bĩnh. Vần tráng thông minh. Bất chợt hình ảnh của Vĩnh hai mươi lăm năm trước hiện về. Cuốn phim dĩ vãng đang chầm chậm quay lại. Cuốn phim của yêu đương, sôi nổi. Cuốn phim của giông bão, tàn khốc và chia ly. Thủy nổi trôi bềnh bồng trên sóng đời cuồn cuộn.
Thủy nhớ lại những gian truân của ngày đầu đến đây. Thủy đã lao vào công việc để lo cho hai con. Trách nhiệm và bổn phận của người mẹ đã làm Thủy quên hẳn cả bản thân. Đời sống càng ổn định, Thủy càng bị guồng máy vô hình cuốn phăng đi. Thủy quên bẵng rằng hạnh phúc gia đình không phải chỉ đơn giản là áo quần, sách vở, ăn học cho hai con. Từ lâu, gia đình Thủy đã không còn đúng nghĩa là tổ ấm nữa. Thủy cũng nhận ra mình đã mất bản tính hiền dịu. Giờ nhìn Hải trên giường bệnh, Thủy mới hối hận và thầm tạ ơn Chúa đã nhắc nhở Thủy qua biến cố nầy. Thủy không biết phải bắt đầu lại như thế nào. Hải mở mắt, thấy mẹ đang chăm chú nhìn mình, Hải hỏi:
- Mẹ đến lâu chưa, sao không kêu con dậy?
Thủy có chút bối rối:
- Mẹ mới đến thôi.
Nhìn lọ hoa tươi trên bàn và giỏ trái cây ở đó, Thủy hỏi con:
- Bạn bè con đến có đông không?
- Cả ban Thanh Niên Hội Thánh đến thăm tối hôm qua.
Rồi Hải chỉ chỉ vào cánh tay băng bột:
- Mẹ thấy không, mọi người đều có lời chúc cho con đây nè. Bây giờ, đến phiên mẹ đó, mẹ chúc cho con gì đi!
Thủy thấy rất nhiều chữ ký và lời chúc ghi trên đó. Hải giục:
- Tới phiên mẹ đó.
- Cả mẹ nữa sao?
Hải không trả lời và cánh tay còn lại cứ chỉ chỉ vào cánh tay băng bột. Thủy thấy yêu con vô cùng và loay hoay tìm cây bút, nhưng không có. Cuối cùng, Thủy nẩy ra ý khác. Thủy lấy cây son môi trong túi mỹ phẩm ra, rồi nắn nót vẽ trên cánh tay băng bột của con hình một trái tim. Vẽ xong, Thủy chỉ vào đó và nói với con:
- Trái tim của mẹ để ở đây nè!
Hải xúc động lắm:
- Cám ơn mẹ.
Thủy hôn vào trán con rồi ra xe đi làm. Ngồi vào xe, Thủy cứ nghĩ đến con, đến Vĩnh. Thủy lấy chiếc khăn giấy lau nhanh giọt nước mắt.
Sau khi ăn tối, Vĩnh và Trang vào thăm Hải. Trang châm thêm nước vào lọ hoa, rồi lại ngồi bên cạnh giường anh, gọt trái táo cho Hải. Bất chợt Trang gọi Vĩnh:
- Ba lại đây coi nè.
Vĩnh lại gần. Trang lấy ngón tay chỉ vào hình trái tim màu đỏ trên cánh tay băng bột của Hải và nói:
- Có trái tim bí mật ba ơi.
Vĩnh mĩm cười, hỏi Hải:
- Con có người yêu rồi, sao không ai biết cả?
Hải nheo mắt nhìn Vĩnh:
- Chuyện bí mật mà ba!
Hải làm ra vẻ quan trọng và yên lặng. Sau đó, Hải mới kể lại với Vĩnh. Vĩnh không nói gì, chỉ chớp chớp mắt. Hải hỏi:
- Còn phần ba?
Vĩnh trả lời:
- Ba già rồi, đâu còn viết vẽ lộn xộn như tụi con nữa.
Hải nói:
- Khi trái tim còn trẻ thì con ngươì không thể già được ba ạ.
Phút chốc, Vĩnh thấy con trai đã thực sự lớn khôn hẳn. Vĩnh hiểu Hải có ý khéo léo nhắc nhở anh. Anh thấy vui vui, hỏi lại con:
- Con muốn ba viết gì?
- Thì tùy ba chứ!
Vĩnh ngẫm nghĩ giây lát, rồi lấy cây bút trên túi áo ra, anh vẽ một trái tim khác lồng vào trái tim của Thủy. Vẽ xong, anh nói:
- Ba thì chỉ có được cái bắt chước mẹ con là giỏi thôi.
Hải cám ơn ba và tiếp:
- Hai tuần nữa là đám cưới của chị Yên Yên và anh Tư. Anh Tư không có thân nhân ở đây nên có ý muốn nhờ ba mẹ đại diện họ đàng trai, nhưng anh sờ sợ nên nhờ con thăm dò trước.
- Con có thưa với mẹ chưa?
-Mẹ bảo mẹ rất thương anh Tư và chị Yên Yên. Theo mẹ thì không có gì trở ngại.
Vĩnh nghe vậy, bảo con:
- Thế thì con tin cho anh Tư biết đi.
Vợ chồng Vĩnh đại diện họ đàng trai trong lễ cưới của Yên Yên và Tư. Nghe lại bài giảng về ý nghĩa của hôn nhân trong Êphêsô đoạn 5:21-23. Hai mươi lăm năm trước, Vĩnh và Thủy cũng nghe bài giảng nầy và hôm nay được nghe lại.
Sau khi sửa lại cặp mắt kiếng, vị Mục Sư nhìn thẳng vào Yên Yên và Tư, mà Thủy và Vĩnh có cảm tưởng nhột nhạt như ông nhìn thẳng vào đời sống riêng tư của mình. Mục Sư đi vào phần kết luận bài giảng:
- Căn bản của hôn nhân không phải là hưởng thụ. Người chồng không thể hưởng thụ trên người vợ mình và người vợ cũng không thể hưởng thụ trên người chồng mình vì mỗi người trong chúng ta đều có nhiều điều làm người khác thất vọng. Do đó, khi đặt sự thụ hưởng trên vợ hoặc chồng là chúng ta đã thấy sẽ có sự thất vọng. Lời Chúa trong lễ thiết lập hôn nhân “Ta sẽ làm nên một kẻ giúp đỡ giống như nó.” Chữ “giúp đỡ” đã nói lên tính cách hổ tương giữa vợ và chồng. Rồi Mục sư nhấn mạnh:
''Không có đám cưới nào to lớn hơn, sang trọng hơn là đám cưới của Hoàng Thái Tử Charles và Công Nương Diana của Anh quốc. Nhưng cuộc hôn nhân nầy đổ vỡ hoàn toàn vì họ thất vọng lẫn nhau. Kết thúc là cái chết của Công Nương Diana, một lễ tang lớn nhất trên thế giới, có hàng triệu người rơi lệ...
Căn bản của hôn nhân phải là hạnh phúc! Hạnh phúc không phải là sự thụ hưởng mà là sự ban phát. Sự chia ngọt, sẻ bùi cùng nhau. Sự giúp đỡ nhau! Thành công hay thất bại cũng san sẻ cùng nhau. Bệnh tật hay già yếu cũng san sẻ cùng nhau. Đó là ý nghĩa khi Chúa thiết lập lễ hôn nhân đầu tiên của nhân loại!
Không có khuôn mẫu nào cho hạnh phúc trong hôn nhân, nhưng chỉ có một nguyên tắc để thực hiện hạnh phúc đó. Đó là: “Hãy kính sợ Đấng Christ mà vâng phục nhau!''
Vĩnh thấy Thủy có vẻ xúc động, nhưng anh không biết Thủy đang nghĩ gì! Còn anh thì cố giấu tiếng thở dài! Anh bối rối vì, lát nữa đây, anh phải thay mặt họ đàng trai nói đôi lời khi kết thúc hôn lễ. Chuyện riêng giữa hai vợ chồng, bên ngoài chưa ai biết, nên những lời nói của anh bây giờ không sao, nhưng mai mốt khi mọi người đều biết thì những lời nói nầy vẫn còn đó, trên băng video!
Tiệc cưới tổ chức tại phòng thông công của nhà thờ. Cả hai họ cùng một Hội Thánh, mọi người đều biết nhau nên buổi tiệc thật vui. Phía bên bàn cô dâu, chú rể và dâu phụ, rể phụ rất đông người chiếu cố. Hải, dù cánh tay trái bị băng bột, vẫn phải làm phụ rể vì Tư và Yên Yên thích cái tự nhiên như vậy. Khi Yên Yên khám phá ra hình hai trái tim lồng vào nhau trên cánh tay băng bột của Hải thì cả bàn náo nhiệt hẳn lên. Hải bị cật vấn ráo riết. Yên Yên hăm dọa:
- Hải không thành thật khai rõ về hai trái tim bí mật nầy thì chắc mọi người không ai có thể tha cho Hải đâu.
Hải bông đùa:
- Thì tháng sau sẽ có đám cưới nữa tại đây, lúc đó chị Yên Yên và mọi người đều biết thôi.
Yên Yên quan trọng:
- Nhưng ai là người đẹp? Không có xí xọn, giả vờ được!
Hải chỉ tay về phía mẹ mình. Yên Yên không hiểu. Hải giải thích thêm:
- Tháng sau thì ba mẹ Hải sẽ tổ chức lễ kỷ niệm hai mươi lăm năm ngày cưới, người Mỹ gọi là đám cưới bạc đó!
Yên Yên ngạc nhiên:
- Thật không? Sao không ai nghe nói gì cả? Anh chị phải lại chúc mừng cô chú trước đó!
Hải không nói, chỉ gật đầu.
Yên Yên và Tư đến bàn tiệc của gia đình hai họ. Yên Yên đến gần vợ chồng Vĩnh và lên tiếng thật vui:
- Chúng cháu thành thật chúc mừng cô chú!
Vĩnh và Thủy cùng ngỡ ngàng . . Yên Yên nói tiếp:
-Hải vừa kể cho tụi cháu về câu chuyện hai trái tim trên cánh tay Hải và cho tụi cháu biết là tháng sau cô chú sẽ có lễ mừng hai mươi lăm năm ngày cưới nên chúng cháu đến chúc mừng cô chú trước.
Cả Thủy và Vĩnh đều bối rối đôi chút, rồi Thủy nói:
- Cám ơn vợ chồng cháu. Cô chú còn đang suy nghĩ . .
Rồi Thủy mắng yêu con:
- Lại cái thằng Hải nữa!
Tàn tiệc cưới, Thủy và Vĩnh không về ngay, nhưng trở lại nhà thờ. Vĩnh và Thủy đứng yên lặng nhìn lên Cây Thập Tự. Mỗi người đều bày tỏ lòng ăn năn trong ánh nến lung linh của lễ cưới của Yên Yên và Tư còn đó.
Vĩnh âu yếm nhìn vợ. Thủy lần nắm bàn tay Vĩnh. Cả hai đều xúc động như lần đầu được nắm tay nhau. Vĩnh thì thầm bên tai Thủy:
- Cảm tạ Chúa đã dạy dỗ đặc biệt cho chúng mình trong lễ cưới hôm nay! Anh tự hỏi ai là cô dâu chú rể chính trong lễ cưới nầy!
Thủy chớp chớp đôi mắt, mấy giọt lệ lăn dài trên má. Vĩnh nói:
- Mấy giọt nước mắt của em làm anh nhớ đến giọt nước mắt của cô dâu trong lễ cưới hai mươi lăm năm trước! Em còn nhớ không?
Thủy nói:
- Không một ai quanh đây biết gì cả nhưng Chúa biết. Cầu xin Chúa tha thứ và chứng kiến sự hứa nguyện mới của chúng mình, phải không, anh?
Hồ Phú Bông (1998)
Kính mời nghe Thánh Ca:

Giọng ca rất trong của Mai Thiên Ân:

Kinh Hòa Bình Mai Thiên Vân (NCT)

Kinh Hòa Bình – Catruong.com (Có bản nốt nhạc và phần hòa âm.)