Gừng dùng đúng lúc thì tốt như sâm, dùng sai thì thành thuốc độc!

Người xưa có câu: Sáng sớm ăn gừng, tốt hơn cả uống nước sâm; buổi tối ăn gừng, độc ngang với ăn thạch tín.
Gừng chứa tinh dầu dễ bay hơi, có thể làm tăng tuần hoàn máu; đồng thời nó chứa gingerose, có tác dụng kích thích tiết dịch dạ dày, tốt cho đường ruột, thúc đẩy tiêu hóa, có tác dụng kháng vi khuẩn. Ngoài ra, gừng còn chứa gingerol, có thể làm giảm sự phát sinh sỏi mật.
Song gừng vừa có lợi, vừa có hại. Dân gian Tàu từng truyền nhau câu: “Đi ngủ củ cải, ngủ dậy ăn gừng.”
Trong các sách y học cổ cũng từng “cảnh báo”: “Mùa thu không ăn gừng; đêm không ăn gừng.”
Đặc biệt là vào mùa thu, tốt nhất là không ăn gừng vì mùa thu thời tiết khô ráo, táo khí (không khí khô) làm tổn thương phế, ăn gừng cay vào, lại càng dễ làm tổn thương phổi hơn, làm mất thêm nước, khô khan trong cơ thể.
Vào buổi sáng, khí trong dạ dày nhiều, ăn một chút gừng vào sẽ kiện tì ôn vị, làm dương khí tăng lên. Đến nửa đêm, dương khí trong người thu lại, âm khí thịnh phát, cơ thể cần nghỉ ngơi. Lúc này ăn gừng vào sẽ gây hưng phấn, tăng tuần hoàn. Như vậy là nghịch đảo với qui luật sinh lí và chu kỳ sinh học của một ngày.
Ngược lại với gừng, củ cải có tính lạnh, hạ hỏa, làm thanh nhiệt, hạ khí tiêu thực, tức làm hết đầy bụng. Sau cả ngày mệt mỏi, ăn một ít củ cải sẽ có tác dụng nhuận hầu tiêu thực (tốt cho họng trợ giúp tiêu hóa), thanh nhiệt, có lợi cho việc nghỉ ngơi.
Các bạn nên hạn chế những món ăn có nhiều gừng vào buổi tối muộn. Nếu trót ăn quá nhiều gừng, bạn có thể dùng một chút củ cải luộc (hoặc uống nước củ cải luộc, ăn canh rau cải xanh) để hóa giải bớt hoạt tính của gừng.
Nhiều người ưa ăn ốc chấm mắm rất gừng vào buổi tối cho nên khó ngủ. Gừng không đến nỗi độc như thạch tín, nhưng lâu dài sẽ sinh ra lắm thứ bệnh.