NHỮNG KẺ TRÔNG CHỜ ĐẠI HỘI 12 VIỆT CỌNG ĐỔI MỚI

Chí sỹ Lê Thăng Long trong nước:

“ Mục tiêu mà phia Đổi mới đang tranh đấu thực tế không có gì  là mới đối với Đảng ta và Nhân dân ta, vì đó chính là quay về Thể chế, chủ trương đường lối của Đảng ta do Hồ Chí Minh đã xây dựng nên từ những năm 1944 – 1950, khi đó Đảng
ta đã đặt vấn đề tham gia Liên Hiệp Pháp và mời Hoa Kỳ vào đầu tư phát triển kinh tê. Nhưng do Pháp quay lại xâm chiếm VN lần thứ 2, nên, không còn cách nào khác khá hơn, là VN phải dựa vào Liên Xô và TQ để bảo vệ và đấu tranh thống nhất đất nước. Từ đó, cái giá VN phải trả là bị buộc phải tạm bỏ thể chế Tự do Dân chủ Cộng hòa vừa xác lập, chịu đi theo thể chế “Độc đảng toàn trị mất dân chủ”, nhất là từ ngày hòa bình lập lại, đã tạo ra suy thoái đạo đức xã hội và lạc hậu về kinh tế như Liên Xô và Đông Âu, nơi CNXH đã tan rã. Sau khi cũng bị đe dọa tan rã, nước ta đã Đổi mới nửa vời (vì chỉ hội nhập Cơ chế thị trường, mà không có cơ chế Nhà nước pháp quyền và xã hội dân sự để quản trị, kiềm chế) nên Đảng ta vô tình lại nhập vào thêm những căn bệnh mới, có từ thời “Tiền tư bản chủ nghĩa” như Các Mác đã miêu tả rất rõ.
Các dự báo diễn biến từ hai phía, trong nước và thế giới, nhắc cả 2 phía Kiên trì và Đổi mới cần an tâm, dù rất cần cảnh giác, mềm dẻo để không tự tạo mất ổn định hoặc sung đột lớn với bên ngoài, song cần dũng cảm vượt lên khỏi mọi sức cản tạm thời của bản thân, kịp thời chớp lấy cơ hội, chính đây là điều kiện lập lại trật tự ổn định, thoát khỏi khó khăn hiện nay và dành thắng lợi cuối cùngcho Đất nước, cũng tức là cho Đảng ta …khởi đầu ngay từ bây giờ, đặc biệt tại Đại hội Đảng ta năm 2016.
Sự Đổi mới cụ thể, chi tiết là cần thận trọng, từng bước vững chắc, không nôn nóng, vì nó còn phụ thuộc sự trưởng thành (đạo đức, trí tuệ và thói quen) của cả bộ máy cầm quyền và người dân, và của cả các đối tác - nhân dân TQ, và sự nhận biết của Hoa Kỳ. Nhưng mục tiêu mà Đảng ta, Nhà nước ta và Hồ Chí Minh đã đưa ra từ năm 1945, thì phải xác lập lại ngay, nhằm tăng tốc kiến tạo sức mạnh toàn dân tộc, không thể “dập dình”, “nhùng nhằng”  gây mất an tâm, mâu thuẫn và gây mất tin tưởng chia rẽ nội bộ như hiện nay được.
Tóm lại: Kiến nghị Đại hội Đảng XII tập trung vào khâu quyết định quan trọng nhất: Đưa thể chế đất nước ta về với thể chế đã được chính nước ta, đảng ta tự xác lập và đã công bố với thế giới năm 1945 là: Tự do Dân chủ Cộng hòa, Đa nguyên, đa đảng, Tam quyền phân lập, Nhà nước pháp quyền, Cơ chế thị trường có điều tiết và Xã hội dân sự lành mạnh. Đồng thời hợp tác Chiến lược toàn diện với Hoa Kỳ, với TQ đổi mới (*) và với Cộng đồng các nước văn minh trên thế giới.
Tán thành nội dung chính trong những kiến nghị của tập thể các nhân sĩ trí thức, đương nhiên sẽ do Đại hội cân nhắc, quyết định.
Đã đến thời điểm tới hạn: Nhân dân ta anh hùng, đã giác ngộ, đặc biệt là giới trí tuệ chủ yếu cũng do Đảng ta đào tạo bằng mọi cách mà có (qua lãnh đạo, chiến đấu, học tập, nhập ngoại . . .) đã không thể chịu được cái cách mà Đảng ta nhu nhược, để quyền lợi cá nhân và quyền lợi nhóm lũng đoạn mãi được. Đảng thực chất cũng muốn sửa. Nhưng sửa theo kiểu nửa vời như vừa qua thì không thể thành công. Nhưng nếu để chậm hơn nữa, nhân dân sẽ nổi lên làm một cuộc “Cách mạng vô sản” mới đối với chế độ “Tư bản đỏ” (tuy họ chưa thừa nhận, vì Đảng đang đỡ đầu họ) thì lại xa vào “Chia rẽ - Cực đoan” của CN Mác – Lê, chưa chắc đã là tốt, mà thậm chí đất nước còn bị đe dọa tan tác loạn lạc, hay “mất nước” một lần nữa, như kiểu Tiệp Khắc và Hungary trước kia. Vậy phương án đưa ra trên đây là thích hợp thuận với mọi bề nhất trong điều kiện hiện nay. Mong toàn Đảng tính kỹ và chấp nhận.
....................................

Trí thức “ Thơ Ngỏ “ Lê Xuân Khoa hải ngoại:

Việt Nam trước Đại Hội Đảng 12 Đi theo Tàu hay đi với Mỹ? Thay đổi ôn hòa hay bạo loạn?
“ Cách mạng Nhung ở Việt Nam? 
Thực tế chính trị ở nhiều nước cho thấy sự thay đổi từ một chế độ độc tài toàn trị sang chế độ dân chủ tam quyền phân lập không thể diễn ra trong một sớm một chiều, ngay cả trong trường hợp cách mạng bạo động. Đã có nhiều chế độ độc tài bị lật đổ bằng bạo động nhưng lại được thay thế bằng một chế độ độc tài khác. Trái lại, có nhiều cuộc chuyển hóa thể chế một cách hòa bình đã thành công như trường hợp Hung-ga-ri, Đông Đức hòa nhập vào Tây Đức, “cách mạng nhung” ở Tiệp Khắc và nhiều nước Đông Âu khác, trong đó lãnh đạo cộng sản đã phải trao quyền lại cho một chính quyền dân chủ. Trong trường hợp Việt Nam, Đảng Cộng sản đã phạm quá nhiều sai lầm và tội ác, đã trở thành một đảng độc tài, tham nhũng, phản bội nhân dân và các đảng viên yêu nước, nhưng vẫn có thể tồn tại đến ngày nay là nhờ sự bảo hộ của Trung Quốc do nhóm lãnh đạo Hà Nội sang Thành Đô cầu cứu năm 1990. Từ đó, Bắc Kinh đã có cơ hội sử dụng quyền lực mềm để từng bước lấn chiếm lãnh thổ, cướp đoạt tài nguyên trên đất và trên biển, lèo lái đường lối chính trị, lũng đoạn kinh tế và Hán hóa dân tộc Việt. Hơn thế nữa, Trung Quốc còn dùng Việt Nam làm căn cứ chiến lược để làm chủ toàn thể Biển ĐNÁ, kiểm soát toàn thể các nước ASEAN, do đó xâm phạm lợi ích cốt lõi của Hoa Kỳ và đe dọa các nước trong khu vực. 
..............................
Câu hỏi của RFA về tình trạng tiến thoái lưỡng nan của Đảng, vừa muốn cải cách chính trị vừa muốn duy trì độc tài độc đảng, cũng là vấn đề tôi đã nêu ra ở trên là cần thoát khỏi vòng lẩn quẩn và khai thông tình trạng bế tắc chính trị hiện thời. Tôi đã đề nghị giải pháp thích hợp là Đảng và Nhà nước mở ngay những cuộc tham khảo với trí thức cấp tiến để sớm thiết lập một lộ trình (road map) chuyển hóa thể chế từ độc tài sang dân chủ một cách hòa bình và ổn định. 
..............................
Dù sao, các giới nhân dân không nên mất thì giờ chạy theo các nguồn tin trái ngược để phỏng đoán sự thật. Dù kết quả thế nào, đi theo Tàu hay đi với Mỹ, hay vẫn nhập nhằng “bình mới rượu cũ” thêm 5 năm nữa, trí thức và các tổ chức xã hội dân sự vẫn phải tập trung nỗ lực vào việc xây dựng sức mạnh nhân dân để có thể ứng phó với mọi tình huống một cách thích hợp. Kết quả mong đợi là một tiến trình chuyển hóa thể chế ôn hòa từ độc tài sang dân chủ, nhưng nếu phe bảo thủ thân Tàu nắm được ưu thế thì chỉ một ngòi nổ bất thường sẽ gây ra bạo loạn. Trong giai đoạn quyết định này, trí thức, xã hội dân sự và các đảng viên yêu nước không thể chần chừ đòi hỏi chính quyền phải dứt khoát từ bỏ chính sách mập mờ, nói một đàng làm một nẻo. Bằng mọi cách, phải ngăn chặn ý đồ duy trì chế độ độc đảng độc tài mà hậu quả là đất nước sẽ hoàn toàn lệ thuộc vào Trung Quốc trong 5 năm tới. 
Lãnh đạo Đảng đã biết rõ sự chán ghét và bất mãn của dân chúng đang gia tăng và lan rộng nên đã cho thấy ý muốn thoát Trung, nhưng đây có thể chỉ là một bước lùi chiến thuật của Đảng để duy trì và củng cố quyền lực. Trí thức và xã hội dân sự cần phải huy động các mầm mống bất mãn của nhân dân thành một hậu thuẫn mạnh mẽ cho phong trào đổi mới, hoan nghênh bước lùi của Đảng để đẩy tới tiến trình chuyển hóa chế độ chính trị. Hãy bắt đầu bằng việc kêu gọi chính quyền thực hiện “những nỗ lực không mệt mỏi” mà TBT Nguyễn Phú Trọng đã tuyên bố tại thủ đô nước Mỹ khi đề cập đến vấn đề nhân quyền. Cụ thể là yêu cầu chính quyền chấp nhận đối thoại với trí thức và đảng viên yêu nước, thả những người bị giam giữ vì biểu tình chống Trung Quốc xâm lược, vì vận động cải thiện nhân quyền hay phát biểu chinh kiến khác biệt, ngưng mọi hành động cướp đất và đàn áp dân oan, hợp tác hơn với các NGO nước ngoài gốc Việt, v.v. 
Những yêu cầu nhẹ nhàng này là những bước thử thách thiện chí của nhà cầm quyền về việc chuyển lời nói thành hành động, qua đó sẽ dễ dàng nhận ra đường lối đích thực của Đảng và Nhà nước là vì dân hay phản dân. Nếu chính quyền chấp nhận những yêu cầu hợp lý trên đây và đồng ý cùng thảo luận với trí thức cấp tiến về một lộ trình dân chủ hóa trong hòa bình và ổn định thì đó sẽ là đại phúc cho dân tộc. Cuộc chuyển đổi thể chế trong ôn hòa này sẽ còn tốt đẹp hơn cuộc “Cách mạng Nhung” ở Tiệp Khắc, vì sự ra đi của Tổng Bí Thư Milos Jakes và đám lãnh đạo cộng sản ngoan cố ở Tiệp chỉ xảy ra sau một chuỗi sự kiện khởi đầu bằng một vụ đàn áp sinh viên biểu tình kỷ niệm 50 năm cái chết của sinh viên Jan Opletal bị quân Đức Quốc xã sát hại. Vụ đàn áp biểu tình này được dàn dựng bởi chính cơ quan mật vụ StB, tung tin đồn là có một sinh viên tên Martin Smid bị công an đánh chết. Do phản ứng dữ dội của quần chúng, Diễn đàn Công dân (Civic Forum) của Vaclav Havel ra tuyên cáo yêu cầu tập đoàn lãnh đạo phải từ chức, sau đó là những cuộc biểu tinh bất bạo động của hàng trăm ngàn người trong mười ngày trên toàn quốc. Công an không chịu đàn áp biểu tình và quân đội cũng không chịu can thiệp. Cuối cùng, khi Diễn đàn Công dân kêu gọi một cuộc tổng đình công và hầu hết công nhân Tiệp Khắc tham gia thì bè lũ Milos Jakes đành chịu thất bại và nhục nhã ra đi. 
Tóm lại, Đại hội toàn quốc Đảng CS lần thứ 12 sẽ thông qua các văn kiện Đảng và xác định chiều hướng chính sách đối nội và đối ngoại trong 5 năm sắp tới. Kết quả là một cuộc chuyển hóa thể chế êm đẹp sẽ diễn ra hay chế độ độc tài độc đảng sẽ tiếp tục thống trị đất nước một cách khắc nghiệt hơn và tàn bạo hơn. Hi vọng rằng đa số lãnh đạo đủ tỉnh táo nhận ra chiều hướng tất yếu của lịch sử và thời điểm đã tới để lựa chọn một giải pháp vừa an toàn cho mọi người vừa có lợi ích to lớn cho đất nước. Mọi người Việt Nam trong và ngoài nước đều đang theo dõi và chờ đợi các dự thảo văn kiện Đảng có thể được công bố vào tháng tới và đúc kết trước cuối năm 2015. Chắc chắn một điều là ý Dân và ý Trời sẽ không cho phép một chính quyền mới tiếp tục duy trì chế độ độc tài độc đảng và quan hệ lệ thuộc vào Trung Quốc. Đã đến lúc phương châm nhảm nhí “16 chữ vàng và 4 tốt” do Bắc Kinh áp đặt phải được vứt bỏ vào sọt rác của lịch sử. Đã đến lúc nhà cầm quyền phải trả lại cho nhân dân những quyền đã được quy định trong điều 3 của Hiến pháp 2013, thực hiện những điều hứa hẹn về một xã hội “công bằng, dân chủ, văn minh.” 
Chuyển hóa chế độ trong hòa bình và ổn định, hay châm ngòi cho một cuộc bạo loạn thảm họa cho chế độ? Cứu nước hay bán nước? Đó là câu hỏi cần được lãnh đạo Đảng và Nhà nước trả lời minh bạch trước Đại hội toàn quốc thứ 12. “
.......................................

Chí sỹ yêu nước Lê Thăng Long, tam đại đồng đường việt cọng thì hiển nhiên chỉ biết thỉnh nguyện đảng XIN – CHO là phải đạo rồi.
Đến như “ trí thức Thơ Ngỏ “ Lê Xuân Khoa thì từ thơ ngỏ khơi khơi, nay rấn thêm chút nữa là “ đặt câu hỏi “ để đảng vẹm “ cần “ trả lời kể ra cũng có tiến bộ. Chỉ tiếc một điều là, muốn cho bọn du côn, cu li việt cọng trả lời thì tối thiểu cũng phải có chút ít cơ bắp thì mới may ra. Còn như chỉ nói miệng tài hoặc dọa hộp chúng về cái dzụ “ Cách mạng nhung Tiệp Khắc “ khơi khơi xem chừng không đi tới đâu.
Bây giờ gã Trung úy Hành chánh, một trong tập thể Dân – Quân – Cán – Chánh người Việt Quốc gia, công dân nước Việt Nam Cộng Hòa nói lên suy nghĩ của mình đã cưu mang về cuộc Cách Mạng Dân Tộc ngay trong những ngày tháng tù đày vô vọng trên núi rừng Hoàng Liên – Trường Sơn lòng vẫn đinh ninh.
Khi thoát khỏi địa ngục trần gian hung tàn việt cọng, bước chân lên đất nước Mỹ tự do, phấn khởi quảng dương về con đường Cách Mạng Dân Tộc giải trừ ách nạn toàn trị việt cọng, cứu dân cứu nước. 
MÔT THOÁNG SUY TƯ VỀ CUỘC CÁCH MẠNG DÂN TỘC 
Một vị Luật sư kiêm chủ báo nổi tiếng ở đây có lần nói với nhóm Hòa Hợp Hòa Giải Nguyễn Gia Kiểng từ bên Pháp qua: Làm CÁCH MẠNG ở Việt Nam là không được đâu (!?). Anh bây giờ là người Pháp gốc Việt, tôi là người Mỹ gốc Việt cả rồi. Vậy chi bằng chúng ta chỉ lo cho cộng đồng người Việt tại Mỹ, tại Pháp thôi.” Đây là nhận thức của một trí thức trẻ “thành danh” (!) trên đất Mỹ. Đây cũng chẳng phải là đặc điểm riêng của giới trẻ thành danh trên đất Mỹ mà cũng là nhận thức gọi là thực tiễn (!) của một số người làm chính trị kỳ cựu, tự nhận là thức thời, biết quyền biến. Vì nhận thức như vậy nên họ mới nẩy sinh ra hai thái độ kể sau: 
Thứ nhứt là thái độ buông xuôi và quên lãng như kiểu người Luật sư trẻ kể trên. Hay nói một cách lả lướt như nhà văn nhiều năm kinh nghiệm Giao Chỉ, tức một thời Đại Giới thiệu gia Yên Mô: “Tới đây thì ở lại đây.” Hoặc giả cải lương hơn thì là: “Xin chọn nơi nầy làm quê hương.” Không ai trách gi thái độ ăn cây nào rào cây nấy vừa kể. Chỉ có điều đáng tiếc là trong khuôn khổ Tự Do, Dân Chủ của xứ nầy, với tư cách công dân Mỹ gốc Việt có địa vị xã hội tốt, chí ít họ cũng có đủ quyền hạn công dân để nói lên ý kiến về chính sách ngoại giao của chính phủ Hoa Kỳ để tác động tích cực hơn về phiá Dân Chủ và Nhân Quyền cho VN thay vì chỉ vì quyền lợi của giới Tư Bản Mỹ, nhưng họ khước từ không chịu làm, lại đi chọn thái độ tiêu cực kể trên. 
Thứ hai là thái độ trá nguỵ của một số chính khách xôi thịt ngày cũ và em út họ hiện nay: Đó là thái độ lắt léo, từ HOÀ HỢP, HOÀ GIẢI cho tới trắng trợn bắt tay THOẢ HIỆP, HỢP TÁC với VC. Ngay khi những đợt Cựu Tù Nhân Chính trị, tục gọi là HO đầu tiên tới đất Mỹ vào năm 1990 thì nhóm Thông Luận Nguyễn Gia Kiểng từ bên Pháp đã bỏ vòi sang đây (nghe nói được nhóm Vũ Quán chủ tiếp rước) để rêu rao chiêu bài Hoà Hợp, Hoà Giải. Bị chống đối mạnh mẽ, nhóm nầy phải tháo lui về Pháp, nhường trận địa cho những tay hoạt đầu ở đây mở cuộc đánh phá phong trào quần chúng chống Cộng. Khởi đầu chúng cho mấy ông thợ viết ru ngủ đồng bào chống Cộng bằng cách xu mị dư luận về thứ tình cảm cao thượng rỗng tuếch rằng: Con người không nên đeo đẳng lòng thù hận (hostage of hatred: chữ nghĩa của một bà viết cho Mẹc-cu-ri Nu) thấp hèn. Trái lại, phải vươn mình lên chốn thanh cao với tình thương bao la, bát ngát tận chín từng xanh. Đó là tuyên truyền Xóa bỏ Hận thù, Hoà Hợp, Hòa giải với VC. Khi các mũi đột phá Giao Lưu Văn hoá Thanh Lan, Tôn giáo vận Thanh Từ bị đồng bào chống đối dữ dội, Tú Gàn từ Nam Cali cay cú khinh miệt những người chống Cộng. Vận động quần chúng biểu tình chống Cộng là phường bát nháo. Thụy Giao ở Bắc Cali còn lớn họng hơn: Cựu tù nhân chính trị biểu tình chống Cộng ồn ào là Loạn Kiêu Binh. Cà lơ, ngơ ngáo như cậu cháu Ký Còm thì ăn ké bằng cách hý hước hoá những ai vận động biểu tình chống Cộng là làm trò hề, trò khỉ. Gần đây, Liên Hội NVQG công khai lên án các cuộc biểu tình chống Thời Báo ăn táo Xuân Phong và chống sư Đỗ Thích thịt cầy Trí Dũng là THIỂU SỐ PHÁ RỐI CỘNG ĐỒNG (!?). Đó là thủ đoạn của tập đoàn CHỐNG-CHỐNG CỘNG để che đậy toan tính cầu hoà, hợp tác với VC. Dư luận có lý khi mệnh danh tập đoàn nầy là NGỤY HÒA, CHỦ BẠI, bởi vì họ cho rằng không thể thắng được VC nên mới quỵ luỵ, cầu hoà. 
Thất bại trong chiến dịch công kích phong trào quần chúng chống Cộng, họ bèn lên giọng cầu cao rằng: Đám đông chống Cộng ngu dốt, không biết thức thời, quyền biến. Còn họ là những người trưởng giả, am tường tình thế chính trị, biết đường tiến, thoái theo đúng sách lược ngoại giao của…Hoa Kỳ. Cho nên họ mới bảo: Bây giờ chống Cộng là xưa rồi. Phải quyền biến theo cách khác. Cách nào? Người Phát ngôn của Mặt Trận là Diệu Chân liền dẫn sách; Thời đại ngày nay là thời đại ĐỐI THOẠI, HOÀ BÌNH, HỢP TÁC PHÁT TRIỂN. Thù hận nhau đến như Do Thái và Palestine mà họ còn nói chuyện hoà bình với nhau được. Vậy, tại sao VC và chúng ta đều là người Việt Nam lại không nói chuyện với nhau được? Té ra họ vùi dập không thương tiếc phong trào quần chúng chống Cộng để họ rảnh tay tính chuyện đối thoại, hợp tác với VC. Nhưng thử hỏi, họ nhân danh ai, nhân danh cái gì và dựa vào lực lượng nào để bắt tay, thoả hiệp với VC để giải quyết công việc của toàn thể Đất nước và Dân tộc??!! Vì vậy, đông đảo đồng bào Tỵ Nạn CS mới chống đối dữ dội toan tính xé rào, ăn mảnh của bọn ngụy hòa. Còn nói rằng thức thời, dựa theo sách lược ngoại giao của Hoa Kỳ để dùng áp lực kinh tế chuyển hoá chính trị là nói giọng cầu cao, phóng đại, sai sự thật. Những người ngụy hoà thường dùng chiêu bài bí hiểm DIỄN BIẾN HÒA BÌNH để biện minh cho ý đồ bắt tay, hợp tác với VC. 
Thật ra khộng ai biết Hoa Kỳ hay nước nào khác mà VC thường gọi mập mờ là các lực lượng thù địch có một kế hoạch riêng biệt nhằm đổi chế độ độc tài, đảng trị VC sang chế độ dân chủ một cách êm thấm, gọi là diễn biến hoà bình hay không. Chỉ biết sau chiến tranh lạnh, Hoa Kỳ có đề ra sách lược ngoại giao đối với các nước CS còn lại mệnh danh là GIAO KẾT-MỞ RỘNG (tạm dịch chữ ENGAGEMENT-ENLARGEMENT), hiểu một cách đơn giản là nối lại bang giao, giao thương để làm ăn, mở mang kinh tế, để rồi dùng các hiệp ước có lợi (beneficiary agreement) cho nước CS đối tác để KHUYẾN KHÍCH những thay đổi dân chủ (encourage democratic transformations). Nói cách khác, giao kết làm ăn kinh tế để thu lợi là mục đích chính yếu, còn khuyến khích mở rộng dân chủ là thứ yếu hay tùy phụ, hoặc nhiệm ý, tức là có cũng được, không có cũng được. Cho nên những ai chạy lúp xúp theo đuôi chánh sách ngoại giao Hoa Kỳ mà kênh kiệu, tự cho là thức thời quyền biến là thiếu tự trọng, nếu không muốn nói là thiếu liêm sỉ. 
Những người trưởng giả cũng thường nói rằng: Đám đông chống Cộng dốt nát, không biết gì về chiến thuật, chiến lược. Tôi dõng dạc nói rằng: Những người chống Cộng gốc Quân, Cán, Chính VNCH không phải chỉ nghe nói hoặc hiểu biết suông về vấn đề chiến thuật, chiến lược mà trước đây họ từng làm việc đó hàng ngày. Chỉ cần là sĩ quan cấp Đại đội trưởng thôi, khi hành quân trong đội hình cấp Tiểu đoàn tại địa phương là họ hiểu ngay rằng họ đang làm nhiệm vụ chiến thuật, tức là bảo vệ an ninh lãnh thổ. Khi hành quân trong đội hình Binh đoàn càn quét cục R ở Mật khu Mỏ Vẹt chẳng hạn là họ hiểu là họ đang thi hành nhiệm vụ chiến lược, triệt hạ đầu não của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam cũng như cắt đứt căn cứ tiếp vận VC. Chỉ cần là một Đoàn Trưởng Xây Dựng Nông Thôn thôi, khi xây dựng một Áp Chiến Lược là họ hiểu rằng họ đang thực hiện một Đơn vị trong sách lược Bình định và Phát triển Nông thôn trên toàn quốc. Cho nên, khi những người chống Cộng cương quyết và nhẫn nại cổ võ, vận động tổ chức và phát triển lần hồi PHONG TRÀO QUẦN CHÚNG CHỐNG CỘNG thì khởi đầu xem ra nhỏ nhoi, nhưng nếu trì chí đi con đường của mình cho tới nơi, tới chốn thì về lâu, về dài việc làm nầy trở thành MỘT CÔNG TÁC CHIẾN LƯỢC TỐI QUAN TRỌNG cho Đất Nước. Vừa TĂNG CƯỜNG SỨC MẠNH CỦA DÂN CHÚNG để giành lại quyền tự quyết về vận mạng của Đất Nước, vừa XÂY DỰNG MỘT LỰC LƯỢNG DÂN TỘC để tiến hành MỘT CUỘC CÁCH MẠNG DÂN TỘC. 
Mấy tháng trước đây, sau vụ Mặt Trận và thấp thoáng đàng sau là Nhị Nhân bang Liên Hội chồng dấu theo cao trào 53 Ngày Đêm Tranh Đấu chống lá cờ máu VC và ảnh gìa Hồ của đồng bào Nam Cali để tranh tiên tổ chức cái gọi là Đêm Thắp Sáng Niềm Tin bị dư luận vạch mặt là chôm credit của Đoàn thể khác, họ bèn rụt rè, thử ném nắm bùn ĐỘC QUYỀN CHỐNG CỘNG vào các đoàn thể chống cộng ở đây. Bị chỉ rõ đây là hành động hèn nhát và trá ngụy. Cùng kế, họ muối mặt thi hành hạ sách, mở chiến dịch bươi móc ti tiện đời tư của các cá nhân chống cộng. 
Tóm lại, không có việc gọi là độc quyền chống cộng ở đây. Trái lại, việc vận động mở rộng Phong Trào Quần Chúng Chống Cộng là khởi đầu một thời kỳ mới: Giành lại QUYỀN QUYẾT ĐỊNH CHIẾN, HOÀ cho đám đông, tức là bãi bỏ ĐỘC QUYỀN LÀM CHÍNH TRỊ của những người Trưởng giả thuở nay vẫn quen thói ngồi cao, tự vẽ vời đủ lý thuyết và cương lĩnh, rồi ngồi chờ thế lực ngoại cường đưa lên cầm quyền, tự tung, tự tác quyết định mọi việc của đất nước, bất chấp mọi ý nguyện của người dân. Họ cũng thường dùng những thuật ngữ thời thượng: Nào là Thời đại bùng nổ thông tin, nào là Cách Mạng truyền thông, gần đây là Toàn cầu hóa Dân chủ, cuối cùng là Tình hình mới ,chống Cộng theo kiểu mới. Họ nói như vẹt để rồi cứ kiểu cũ mà làm như vừa kể, bởi vì nều họ hiểu đúng về tác dụng của cuộc cánh mạng truyền thông thì họ không thể coi vấn đề chính trị như là thứ gì cao siêu, bí hiểm, chỉ có họ mới đủ kiến thức vận dụng. 
Thực ra chính trị chỉ là một khiá cạnh của đời sống. Mọi người chỉ cần đọc báo, nghe đài phát thanh, đặc biệt internet là có thể hiểu biết thượng vàng, hạ cám bất cứ thứ gì, đừng nói chi là vấn đề chính trị được đông đảo người bàn luận hàng ngày. Cho nên, khi những người chống cộng vận động đồng bào thành Phong trào Quần chúng đấu tranh chống cộng là họ đi thẳng vào trung tâm của định nghĩa dân chủ: Mọi người đều có tiếng nói về hướng đi của đất nước (Everyone has a say about national direction). Việc làm nầy cũng chính là điều mà Bà Suu Kyi mong mỏi thực hiện cho đất nước Miến Điện: TĂNG CƯỜNG SỨC MẠNH CỦA DÂN CHÚNG (Empowering the people) để họ có khả năng tham dự vào việc cai trị đất nước cũng như kiểm soát việc làm của giới trưởng giả cai trị (the ruling elite). 
Tóm lại, công cuộc vận động tổ chức, phát triển phong trào Quần chúng Đấu tranh chống Độc tài, áp bức VC trước sau vẫn ĐÚNG. Nó đúng không những trong giai đoạn đấu tranh GIẢI TRỪ BẠO QUYỀN VC hiện nay mà còn sẽ đúng trong giai đoạn XÂY DỰNG DÂN CHỦ hậu CS và vẫn còn đúng trong giai đoạn TÁI THIẾT, XÂY DỰNG lại Đất nước sau nầy. Trong giai đoạn đấu tranh giải trừ ách áp bức VC, Phong Trào Quần Chúng chống Cộng là tiền đề để tiến tới thành hình một lực lượng rộng rãi hơn, bao gồm đông đảo dân chúng, tức là LỰC LƯỢNG DÂN TỘC để tiến hành cuộc CÁCH MẠNG DÂN TỘC vì DÂN SINH, DÂN CHỦ, tức là cuộc cách mạng của toàn dân, vì chịu hết nổi nạn nghèo đói, áp bức, bất công mà vùng lên đánh đổ bạo quyền VC để tự giải thoát. Trong giai đoạn xây dựng Dân chủ hậu CS, chính lực lượng Dân Tộc đó sẽ quyết định về Bản Hiến Pháp, tức là nền tảng quy định thể chế chính trị của đất nước cũng như quyết định về bầu cử nhân sự vào bộ máy cai trị quốc gia. Trong giai đoạn tái thiết, xây dựng lại Đất nước, lực lượng Dân Tộc đó sẽ là chủ lực tiến hành các kế hoạch phát triển Quốc Gia. Cho nên những ai hiện nay góp mặt trong Phong Trào Quần Chúng Đấu Tranh Chống Cộng đều có quyền hãnh diện về sự đóng góp của mình vào cuộc CÁCH MẠNG DÂN TỘC hiện đang diễn tiến. Chúng ta cứ kiên nhẫn, trì chí hành động, rồi cũng có ngày thanh thản ca rằng: 
Nợ TANG BỒNG trăng trắng vỗ tay reo 
Thảnh thơi thơ túi rượu bầu 
NGUYỄN NHƠN 
(Để kỷ niệm những ngày cuối Thiên Niên Kỷ Thứ Hai) 

ƯỚC NGUYỆN ĐẦU XUÂN
Xin hãy dựa vào DÂN TỘC
Để sinh tồn như là MỘT DÂN TỘC
Trên đường từ cuộc biểu tình chống hội thảo “Bắc cầu” ở Đại học San Diego về, nhân nghĩ đến điều huyền nhiệm của lời dạy người xưa, bèn lôi bản Bình Ngô Đại Cáo ra đọc.
“Vừa rồi:
Vì họ Hồ chính sự phiền hà, để trong nước nhân dân oán bạn. Quân cuồng Minh đã thừa cơ tứ ngược, bọn gian tà còn bán nước cầu vinh. Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn, vùi con đỏ xuống hầm tai vạ. Chước dối đủ nuôn nghìn khóe, “ác chứa ngót hai mươi năm”. Bại nhân nghĩa, nát cả càn khôn, nặng khoa liểm vét không sơn trạch. Nào lên rừng đào mỏ, nào xuống biển mò châu, nào hố bẩy hưu đen, nào lưới dò chim sả. Tàn hại cả côn trùng thảo mộc, nheo nhóc thay quan quả điên liên. Kẻ há miệng, đứa nhe răng, máu mở bấy no nê chưa chán. Nay xây nhà, mai đắp đất, tay chân nào phục dịch cho vừa. Nặng nề những nổi phu phen, bắt bớ mất cả nghề canh cửi. Độc ác thay! Trúc rừng không ghi hết tội. Dơ bẩn thay! nước bể không rửa sạch mùi. Lẽ nào trời đất tha cho, ai bảo thần dân nhịn được.”
Nghe đọc vậy, ông Lệnh Hồ ngồi phiá trước quay lại hỏi: “Vậy chớ bài Đại Cáo có nói tới vụ tỵ nạn hải ngoại không?” Người đọc bèn thêm thắt: Có chớ, nhưng tại vì ấn công ngày xưa đục bản gỗ mỏi tay quá nên bỏ sót mấy chữ. Đáng lẽ câu “lên rừng, xuống bể” đầy đủ phải như vầy, “Nào lên rừng đào mỏ hoặc đi “kinh tế mới”. Nào xuống biển mò châu hoặc bỏ trốn “vượt biên”. Còn câu “xây nhà, đập đất” cũng thiếu mấy chữ: Nay xây nhà, đắp đập (Thủy điện), mai đấp đất, đào kinh (Thủy lợi). Trên xe anh em nghe thấy đều cười. Ngoài mặt thì cười vui là vậy mà trong lòng cảm thấy bùi ngùi vì nghĩ rằng: Tổ tiên ta ngày xưa sao mà cương nghị, hùng liệt. Giặc Hồ-Minh chỉ bạo ngược ngót hai mươi năm mà đã vùng lên đánh đuổi, quét sạch bờ cõi. Còn lũ con cháu chúng ta ngày nay sao mà ươn hèn, bạc nhược. Lũ rợ Hồ thời đại đã lẫy lừng tác ác gấp trăm lần hơn cuồng Minh khi xưa, đất nước tan hoang, dân tình đói khổ, oan nghiệt chất chồng suốt hơn nửa thế kỷ nay mà chỉ biết kêu la rồi bỏ chạy. Chỉ trong vòng chưa đầy một phần tư thế kỷ mà đã hai lần bại tẩu: Năm 54 bỏ chạy từ Bắc vào Nam. Năm 75 chạy từ trong nước tuôn ra hải ngoại. Phải chăng giống giồng Lạc Việt ngày nay chỉ còn là sắc dân Lạc thuộc bộ “tẩu” nên chỉ có biết chạy thôi? Còn sắc dân Lạc cương liệt, quyết giữ đất cấy cầy, an cư lạc nghiệp thuộc bộ “mễ” đâu rồi?
Tệ hơn nữa là ngày nay ở hải ngoại lại nẩy sanh ra thêm một nhóm tự xưng là trẻ mà tuổi đời không còn trẻ nữa, không phải chỉ bỏ chạy thì cũng còn khá, đằng nầy lại “hùng hổ” xáp lại giáp mặt VC để…”cầu hòa”. Khi công bố chánh thức bang giao, TT Mỹ hô hào, “Đóng lại một chương lịch sử”, những người nầy bèn “hồ hởi” chạy rong khắp nơi hò reo, “lịch sử đóng lại một chương”. Khi những ông thầy Mỹ giảng, “Thời đại ngày nay là thời đại đối thoại hòa bình”, thì mấy ông nhỏ lập tức gân cổ dạy khôn người lớn tuổi, “các bác phải bình hòa đối thoại theo xu hướng thời đại”.
Về cái vụ “đóng mở lịch sử”, tôi nghĩ rằng những ai chủ trương như vậy thì một là vô học, hai là vong bản. Gọi là vô học vì họ không biết rằng lịch sử vốn là một chuổi sự kiện thuộc về xã hội nhân sinh tức là đòi sống con người luân lưu bất tức chớ nào phải là chương sách. Dù cho họ có muốn quên đi hay xoá nhòa một giai đoạn lịch sử đều không thể được, bởi vì sự kiện lịch sử một khi đã hiện hữu thì mãi mãi còn đó bất chấp con người muốn nhớ hay quên. Còn vong bản là một khi đã phủ nhận một giai đoạn lịch sử đã qua thì liền có sự đứt đoạn, chia lìa gốc ngọn. Gốc một khi đã đứt rồi thì lấy gì làm căn bản để dựa vào mà nói chuyện tương lai. Huống chi cha anh của họ là những người trực tiếp tham dự vào giai đoạn lịch sử mà họ muốn bỏ quên, còn sống sờ sờ ra đó làm thế nào nhét họ vào đâu để đóng kín lại? Hay là bóp mũi đem chôn sống cho khuất mắt để thực hiện chiêu bài “đóng lại trang lịch sử”.
Còn cái câu “thời đại ngày nay là thời đại đối thoại hoà bình” mới thật là hót như vẹt một cách vô duyên. Hồi anh em chúng tôi còn chịu cảnh đói lạnh trên núi rừng Việt Bắc, chúng tôi thường bảo nhau mấy chữ “Buốc óc, nhức tim” mỗi khi nghe nhồi sọ cái câu huênh hoang lừng lẫy, “Thời đại ngày nay là thời đại loài người quá độ lên Xã Nghĩa trên phạm vi toàn thế giái”.
Vậy mà chưa đầy một thập niên sau, hệ thống Xã Nghĩa sụp đổ tan tành. Ngày nay, sau chiến tranh lạnh, người ta sáng chế ra câu khẩu hiệu “Đối thoại, Hoà Bình, hợp tác phát triễn, xây dựng trật tự thế giới mới.” Trong khi chưa có ai biết cái trật tự thế giới mới đó tròn méo ra sao, hay dỡ lẽ nào thì có những ông người Việt cứ tưởng rằng mình là nước Mỹ rấp tâm thực hành khẩu hiệu kể trên bằng cách xông vào…nói chuyện, đối thoại với VC để buộc chúng đi theo hướng từ độc tài đảng trị đến dân chủ đa nguyên. Mỹ thật như ông Stephen Young đó còn chưa làm được như vậy huống chi là đám Mỹ hờ nhập tịch. Đó chẳng qua là đầu óc vọng ngoại, cầu ngoài, chỉ biết ỷ lại vào thế lực Mỹ để tranh giành quyền lực bất kể hậu quả mai sau.
Vì những người vong bản đó muốn quên đi quá khứ của cha anh, tôi nhắc lại đây mấy bài học lịch sử ô nhục về thói cầu viện nước ngoài:
- Vua Lê Chiêu Thống xưa theo đuôi quân Tàu về nước toan chiếm lại ngôi vị rồi bại tẩu, nổi thẹn nhục để lại ngàn thu.
- Vua Gia Long chỉ vì một lá thư cầu viện người Pháp bất thành mà hậu quả ngót trăm năm lệ thuộc.
- Thời hiện đại, miền Nam vì tình thế chẳng đặng đừng, phải dựa Mỹ để chiến đấu tự vệ, rồi lần hồi mất hết chủ quyền, để số phận đất nước cho người ngoài định đoạt. Hậu quả là nước mất, thân lưu lạc xứ người.
- Miền Bắc hết theo Tàu đánh Pháp, rồi theo Nga chống Mỹ, gặp thời thế lẫy lừng đánh chiếm cả Miền Nam lẫn Cao Miên để rồi kiệt quệ, đất nước tan hoang, dân tộc nghèo đói vào bậc nhất Đông Nam Á.
VC chủ trương xóa bỏ dĩ vãng hướng về tương lai, những người vong bản cũng đồng một ý khép lại chương sử đã qua để tiến tới. Vì cả hai đều không chịu học bài học lịch sử còn nóng hổi, nên hiện nay họ đang chay đôn chạy đáo lập lại y chang vết xe đổ của cha anh lớp trước.
- Vừa rồi đám VC theo Tàu kéo nhau qua triều kiến Trung Cộng tình nguyện làm con chốt thí, toan tính lập “Trục Xã Nghĩa” chống Mỹ:
Bắc Kinh – Hà Nội – Havana = Trục Xã Nghĩa
Trục này dù có thành hình thì cũng chỉ là xác quỷ nhát người. Tuy nhiên vẫn là một vấn đề trọng đại đối với Mỹ.
- Đám VC còn lại nay đã trở thành “Tư bản Đỏ” âm thầm cấu kết với đám Quốc gia vong bản dựa Mỹ chống Tàu.
Quốc gia vong bản + VC Tư bản đỏ = Liên Hiệp cò cưa
Gọi là liên họp cò cưa bởi vì nó tùy thuộc vào sự cò kè, trả giá của hai nước lớn chủ trì. Khi nào người ta ngã giá xong thì đó là lúc điểu tận cung tàn. Trước đây người ta vẫn ví von “Thông cáo chung Mỹ-Tàu năm 1972 là hồi chuông báo tử của VNCH”. Về sau quả nhiên đúng y như vậy. Đó là điều để cho những ai hiện nay hý hửng dựa Mỹ chống Tàu suy gẩm.
- Ngoài ra lại còn mấy ông Tây gốc Việt đâu chịu ngồi yên, cũng chạy đôn chạy đáo lo lập lại công thức ba bề, bốn bên kiểu Hiệp định Paris 73:
QG thân Mỹ + Trung lập theo Pháp + VC theo Tàu = Liên Hiệp bát nháo
(mượn đở chữ của Tú Cờ dung ở đây mới đúng chỗ).
Điểm qua 3 công thức kể trên thì thấy rằng tất cả đều “Phi Dận Tộc” vì do sự áp đặt từ bên ngoài bất chấp “quyền Dân tộc Tự quyết”. Và vì nó phi dân tộc nên cũng “Phi Dân chủ”: Khi một dân tộc mà không có quyền tự định đoạt số phận của đất nước thì Dân chủ chỗ nào? Vậy nên chăng những người Dân Tộc, nhân khi các thế lực phi dân tộc còn đang chèo kéo, tranh giành quyền lực, nắm lấy thời cơ huy động sức mạnh Toàn Dân tiến hành một cuộc Cách Mạng Dân Tộc đích thực, lấy lại quyền Tự chủ cho Dân tộc.
Vậy hởi ai là người tài trí, quyết nối chí Tự Cường Lê Nguyễn xin đứng lên phất cờ Tụ Nghĩa, dẫn dắt Dân Tộc vùng lên quét sạch bạo quyền VC đem lại Tự Do, Dân Chủ và Phú Cường cho Dân Tộc.
Tôi tin rằng:
Cuộc Cách Mạng mai nầy nếu có, sẽ phải là cuộc Cách Mạng Dân Sinh, Dân Chủ đích thực do Toàn Dân vì không còn chịu nổi ách áp bức của bạo quyền VC, vùng lên lật đổ chúng, giành lại quyền sống, quyền làm người.
Cuộc Cách Mạng mai nầy nếu có, sẽ phải là cuộc Cách Mạng Dân Tộc đích thật do chính Dân Tộc sau hơn thế kỷ dài chìm đắm, bừng thức tỉnh, tự mình đứng dậy, tự mình đi.
Khi đó thì những ai đã đóng góp xong bổn phận trong giai đoạn lịch sử đã qua được quyền sống thảnh thơi theo thú vui của Cụ Đồ Chiểu:
Nước trong rửa ruột sạch trơn
Một câu danh lợi chi sờn lòng đây
Sớm voi, tối vịnh vui vầy.



Nguyễn Nhơn
12/1995


MÔT THOÁNG SUY TƯ VỀ CUỘC CÁCH MẠNG DÂN TỘC
Một vị Luật sư kiêm chủ báo nổi tiếng ở đây có lần nói với nhóm Hòa Hợp Hòa Giải Nguyễn Gia Kiểng từ bên Pháp qua: Làm CÁCH MẠNG ở Việt Nam là không được đâu (!?). Anh bây giờ là người Pháp gốc Việt, tôi là người Mỹ gốc Việt cả rồi. Vậy chi bằng chúng ta chỉ lo cho cộng đồng người Việt tại Mỹ, tại Pháp thôi.” Đây là nhận thức của một trí thức trẻ “thành danh” (!) trên đất Mỹ. Đây cũng chẳng phải là đặc điểm riêng của giới trẻ thành danh trên đất Mỹ mà cũng là nhận thức gọi là thực tiễn (!) của một số người làm chính trị kỳ cựu, tự nhận là thức thời, biết quyền biến. Vì nhận thức như vậy nên họ mới nẩy sinh ra hai thái độ kể sau: 
Thứ nhứt là thái độ buông xuôi và quên lãng như kiểu người Luật sư trẻ kể trên. Hay nói một cách lả lướt như nhà văn nhiều năm kinh nghiệm Giao Chỉ, tức một thời Đại Giới thiệu gia Yên Mô: “Tới đây thì ở lại đây.” Hoặc giả cải lương hơn thì là: “Xin chọn nơi nầy làm quê hương.” Không ai trách gi thái độ ăn cây nào rào cây nấy vừa kể. Chỉ có điều đáng tiếc là trong khuôn khổ Tự Do, Dân Chủ của xứ nầy, với tư cách công dân Mỹ gốc Việt có địa vị xã hội tốt, chí ít họ cũng có đủ quyền hạn công dân để nói lên ý kiến về chính sách ngoại giao của chính phủ Hoa Kỳ để tác động tích cực hơn về phiá Dân Chủ và Nhân Quyền cho VN thay vì chỉ vì quyền lợi của giới Tư Bản Mỹ, nhưng họ khước từ không chịu làm, lại đi chọn thái độ tiêu cực kể trên. 
Thứ hai là thái độ trá nguỵ của một số chính khách xôi thịt ngày cũ và em út họ hiện nay: Đó là thái độ lắt léo, từ HOÀ HỢP, HOÀ GIẢI cho tới trắng trợn bắt tay THOẢ HIỆP, HỢP TÁC với VC. Ngay khi những đợt Cựu Tù Nhân Chính trị, tục gọi là HO đầu tiên tới đất Mỹ vào năm 1990 thì nhóm Thông Luận Nguyễn Gia Kiểng từ bên Pháp đã bỏ vòi sang đây (nghe nói được nhóm Vũ Quán chủ tiếp rước) để rêu rao chiêu bài Hoà Hợp, Hoà Giải. Bị chống đối mạnh mẽ, nhóm nầy phải tháo lui về Pháp, nhường trận địa cho những tay hoạt đầu ở đây mở cuộc đánh phá phong trào quần chúng chống Cộng. Khởi đầu chúng cho mấy ông thợ viết ru ngủ đồng bào chống Cộng bằng cách xu mị dư luận về thứ tình cảm cao thượng rỗng tuếch rằng: Con người không nên đeo đẳng lòng thù hận (hostage of hatred: chữ nghĩa của một bà viết cho Mẹc-cu-ri Nu) thấp hèn. Trái lại, phải vươn mình lên chốn thanh cao với tình thương bao la, bát ngát tận chín từng xanh. Đó là tuyên truyền Xóa bỏ Hận thù, Hoà Hợp, Hòa giải với VC. Khi các mũi đột phá Giao Lưu Văn hoá Thanh Lan, Tôn giáo vận Thanh Từ bị đồng bào chống đối dữ dội, Tú Gàn từ Nam Cali cay cú khinh miệt những người chống Cộng. Vận động quần chúng biểu tình chống Cộng là phường bát nháo. Thụy Giao ở Bắc Cali còn lớn họng hơn: Cựu tù nhân chính trị biểu tình chống Cộng ồn ào là Loạn Kiêu Binh. Cà lơ, ngơ ngáo như cậu cháu Ký Còm thì ăn ké bằng cách hý hước hoá những ai vận động biểu tình chống Cộng là làm trò hề, trò khỉ. Gần đây, Liên Hội NVQG công khai lên án các cuộc biểu tình chống Thời Báo ăn táo Xuân Phong và chống sư Đỗ Thích thịt cầy Trí Dũng là THIỂU SỐ PHÁ RỐI CỘNG ĐỒNG (!?). Đó là thủ đoạn của tập đoàn CHỐNG-CHỐNG CỘNG để che đậy toan tính cầu hoà, hợp tác với VC. Dư luận có lý khi mệnh danh tập đoàn nầy là NGỤY HÒA, CHỦ BẠI, bởi vì họ cho rằng không thể thắng được VC nên mới quỵ luỵ, cầu hoà. 
Thất bại trong chiến dịch công kích phong trào quần chúng chống Cộng, họ bèn lên giọng cầu cao rằng: Đám đông chống Cộng ngu dốt, không biết thức thời, quyền biến. Còn họ là những người trưởng giả, am tường tình thế chính trị, biết đường tiến, thoái theo đúng sách lược ngoại giao của…Hoa Kỳ. Cho nên họ mới bảo: Bây giờ chống Cộng là xưa rồi. Phải quyền biến theo cách khác. Cách nào? Người Phát ngôn của Mặt Trận là Diệu Chân liền dẫn sách; Thời đại ngày nay là thời đại ĐỐI THOẠI, HOÀ BÌNH, HỢP TÁC PHÁT TRIỂN. Thù hận nhau đến như Do Thái và Palestine mà họ còn nói chuyện hoà bình với nhau được. Vậy, tại sao VC và chúng ta đều là người Việt Nam lại không nói chuyện với nhau được? Té ra họ vùi dập không thương tiếc phong trào quần chúng chống Cộng để họ rảnh tay tính chuyện đối thoại, hợp tác với VC. Nhưng thử hỏi, họ nhân danh ai, nhân danh cái gì và dựa vào lực lượng nào để bắt tay, thoả hiệp với VC để giải quyết công việc của toàn thể Đất nước và Dân tộc??!! Vì vậy, đông đảo đồng bào Tỵ Nạn CS mới chống đối dữ dội toan tính xé rào, ăn mảnh của bọn ngụy hòa. Còn nói rằng thức thời, dựa theo sách lược ngoại giao của Hoa Kỳ để dùng áp lực kinh tế chuyển hoá chính trị là nói giọng cầu cao, phóng đại, sai sự thật. Những người ngụy hoà thường dùng chiêu bài bí hiểm DIỄN BIẾN HÒA BÌNH để biện minh cho ý đồ bắt tay, hợp tác với VC. 
Thật ra khộng ai biết Hoa Kỳ hay nước nào khác mà VC thường gọi mập mờ là các lực lượng thù địch có một kế hoạch riêng biệt nhằm đổi chế độ độc tài, đảng trị VC sang chế độ dân chủ một cách êm thấm, gọi là diễn biến hoà bình hay không. Chỉ biết sau chiến tranh lạnh, Hoa Kỳ có đề ra sách lược ngoại giao đối với các nước CS còn lại mệnh danh là GIAO KẾT-MỞ RỘNG (tạm dịch chữ ENGAGEMENT-ENLARGEMENT), hiểu một cách đơn giản là nối lại bang giao, giao thương để làm ăn, mở mang kinh tế, để rồi dùng các hiệp ước có lợi (beneficiary agreement) cho nước CS đối tác để KHUYẾN KHÍCH những thay đổi dân chủ (encourage democratic transformations). Nói cách khác, giao kết làm ăn kinh tế để thu lợi là mục đích chính yếu, còn khuyến khích mở rộng dân chủ là thứ yếu hay tùy phụ, hoặc nhiệm ý, tức là có cũng được, không có cũng được. Cho nên những ai chạy lúp xúp theo đuôi chánh sách ngoại giao Hoa Kỳ mà kênh kiệu, tự cho là thức thời quyền biến là thiếu tự trọng, nếu không muốn nói là thiếu liêm sỉ. 
Những người trưởng giả cũng thường nói rằng: Đám đông chống Cộng dốt nát, không biết gì về chiến thuật, chiến lược. Tôi dõng dạc nói rằng: Những người chống Cộng gốc Quân, Cán, Chính VNCH không phải chỉ nghe nói hoặc hiểu biết suông về vấn đề chiến thuật, chiến lược mà trước đây họ từng làm việc đó hàng ngày. Chỉ cần là sĩ quan cấp Đại đội trưởng thôi, khi hành quân trong đội hình cấp Tiểu đoàn tại địa phương là họ hiểu ngay rằng họ đang làm nhiệm vụ chiến thuật, tức là bảo vệ an ninh lãnh thổ. Khi hành quân trong đội hình Binh đoàn càn quét cục R ở Mật khu Mỏ Vẹt chẳng hạn là họ hiểu là họ đang thi hành nhiệm vụ chiến lược, triệt hạ đầu não của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam cũng như cắt đứt căn cứ tiếp vận VC. Chỉ cần là một Đoàn Trưởng Xây Dựng Nông Thôn thôi, khi xây dựng một Áp Chiến Lược là họ hiểu rằng họ đang thực hiện một Đơn vị trong sách lược Bình định và Phát triển Nông thôn trên toàn quốc. Cho nên, khi những người chống Cộng cương quyết và nhẫn nại cổ võ, vận động tổ chức và phát triển lần hồi PHONG TRÀO QUẦN CHÚNG CHỐNG CỘNG thì khởi đầu xem ra nhỏ nhoi, nhưng nếu trì chí đi con đường của mình cho tới nơi, tới chốn thì về lâu, về dài việc làm nầy trở thành MỘT CÔNG TÁC CHIẾN LƯỢC TỐI QUAN TRỌNG cho Đất Nước. Vừa TĂNG CƯỜNG SỨC MẠNH CỦA DÂN CHÚNG để giành lại quyền tự quyết về vận mạng của Đất Nước, vừa XÂY DỰNG MỘT LỰC LƯỢNG DÂN TỘC để tiến hành MỘT CUỘC CÁCH MẠNG DÂN TỘC. 
Mấy tháng trước đây, sau vụ Mặt Trận và thấp thoáng đàng sau là Nhị Nhân bang Liên Hội chồng dấu theo cao trào 53 Ngày Đêm Tranh Đấu chống lá cờ máu VC và ảnh gìa Hồ của đồng bào Nam Cali để tranh tiên tổ chức cái gọi là Đêm Thắp Sáng Niềm Tin bị dư luận vạch mặt là chôm credit của Đoàn thể khác, họ bèn rụt rè, thử ném nắm bùn ĐỘC QUYỀN CHỐNG CỘNG vào các đoàn thể chống cộng ở đây. Bị chỉ rõ đây là hành động hèn nhát và trá ngụy. Cùng kế, họ muối mặt thi hành hạ sách, mở chiến dịch bươi móc ti tiện đời tư của các cá nhân chống cộng. 
Tóm lại, không có việc gọi là độc quyền chống cộng ở đây. Trái lại, việc vận động mở rộng Phong Trào Quần Chúng Chống Cộng là khởi đầu một thời kỳ mới: Giành lại QUYỀN QUYẾT ĐỊNH CHIẾN, HOÀ cho đám đông, tức là bãi bỏ ĐỘC QUYỀN LÀM CHÍNH TRỊ của những người Trưởng giả thuở nay vẫn quen thói ngồi cao, tự vẽ vời đủ lý thuyết và cương lĩnh, rồi ngồi chờ thế lực ngoại cường đưa lên cầm quyền, tự tung, tự tác quyết định mọi việc của đất nước, bất chấp mọi ý nguyện của người dân. Họ cũng thường dùng những thuật ngữ thời thượng: Nào là Thời đại bùng nổ thông tin, nào là Cách Mạng truyền thông, gần đây là Toàn cầu hóa Dân chủ, cuối cùng là Tình hình mới ,chống Cộng theo kiểu mới. Họ nói như vẹt để rồi cứ kiểu cũ mà làm như vừa kể, bởi vì nều họ hiểu đúng về tác dụng của cuộc cánh mạng truyền thông thì họ không thể coi vấn đề chính trị như là thứ gì cao siêu, bí hiểm, chỉ có họ mới đủ kiến thức vận dụng. 
Thực ra chính trị chỉ là một khiá cạnh của đời sống. Mọi người chỉ cần đọc báo, nghe đài phát thanh, đặc biệt internet là có thể hiểu biết thượng vàng, hạ cám bất cứ thứ gì, đừng nói chi là vấn đề chính trị được đông đảo người bàn luận hàng ngày. Cho nên, khi những người chống cộng vận động đồng bào thành Phong trào Quần chúng đấu tranh chống cộng là họ đi thẳng vào trung tâm của định nghĩa dân chủ: Mọi người đều có tiếng nói về hướng đi của đất nước (Everyone has a say about national direction). Việc làm nầy cũng chính là điều mà Bà Suu Kyi mong mỏi thực hiện cho đất nước Miến Điện: TĂNG CƯỜNG SỨC MẠNH CỦA DÂN CHÚNG (Empowering the people) để họ có khả năng tham dự vào việc cai trị đất nước cũng như kiểm soát việc làm của giới trưởng giả cai trị (the ruling elite). 
Tóm lại, công cuộc vận động tổ chức, phát triển phong trào Quần chúng Đấu tranh chống Độc tài, áp bức VC trước sau vẫn ĐÚNG. Nó đúng không những trong giai đoạn đấu tranh GIẢI TRỪ BẠO QUYỀN VC hiện nay mà còn sẽ đúng trong giai đoạn XÂY DỰNG DÂN CHỦ hậu CS và vẫn còn đúng trong giai đoạn TÁI THIẾT, XÂY DỰNG lại Đất nước sau nầy. Trong giai đoạn đấu tranh giải trừ ách áp bức VC, Phong Trào Quần Chúng chống Cộng là tiền đề để tiến tới thành hình một lực lượng rộng rãi hơn, bao gồm đông đảo dân chúng, tức là LỰC LƯỢNG DÂN TỘC để tiến hành cuộc CÁCH MẠNG DÂN TỘC vì DÂN SINH, DÂN CHỦ, tức là cuộc cách mạng của toàn dân, vì chịu hết nổi nạn nghèo đói, áp bức, bất công mà vùng lên đánh đổ bạo quyền VC để tự giải thoát. Trong giai đoạn xây dựng Dân chủ hậu CS, chính lực lượng Dân Tộc đó sẽ quyết định về Bản Hiến Pháp, tức là nền tảng quy định thể chế chính trị của đất nước cũng như quyết định về bầu cử nhân sự vào bộ máy cai trị quốc gia. Trong giai đoạn tái thiết, xây dựng lại Đất nước, lực lượng Dân Tộc đó sẽ là chủ lực tiến hành các kế hoạch phát triển Quốc Gia. Cho nên những ai hiện nay góp mặt trong Phong Trào Quần Chúng Đấu Tranh Chống Cộng đều có quyền hãnh diện về sự đóng góp của mình vào cuộc CÁCH MẠNG DÂN TỘC hiện đang diễn tiến. Chúng ta cứ kiên nhẫn, trì chí hành động, rồi cũng có ngày thanh thản ca rằng: 
Nợ TANG BỒNG trăng trắng vỗ tay reo 
Thảnh thơi thơ túi rượu bầu 



NGUYỄN NHƠN 
(Để kỷ niệm những ngày cuối Thiên Niên Kỷ Thứ Hai)