LUÂN HỒI, CÓ KHÔNG?

Nhân câu chuyện luân hồi trên Diễn đàn Chính Nghĩa Việt, bình giả Wissai viết:

“ Luân Hồi như Linh Hồn, Thiên Đàng, Địa Ngục, và Thượng Đế là ý niệm, là sản phẩm tưởng tượng của con người, không có thật. Chết là Hết của một individual entity. Consciousness và Body là một, không có tách rời. Khi Body
ngừng hoạt động (chết), molecules break down and are absorbed by bugs and micro organisms or dispersed back to the physical environment. The Energy is recycled, but not the consciousness that was inherent in the individual entity while it was alive, because consciousness and body are different manifestations of energy and are one. Consciousness is the manifestation, but not the Energy itself. Consciousness is fleeting and confined to the organism involved. Each organism has its consciousness; and one consciousness can communicate with another consciousness. But consciousness can't jump from one entity and be part of another entity because when the entity/organism dies, the consciousness of that entity/organism dies/ceases to exist also. The notion that consciousness is timeless while the body is restricted by time is a myth, a lie, a croak of shit, because consciousness and body are one, two sides of the same coin.

Con người là một sinh vật rất lạ, có khả năng tin vào những điều mình bịa đặt và ước mơ. Con người cũng là một sinh vật rất dễ mất trí, điên rồ.

Thay vì tin vào nhũng ý niệm vớ vẩn, chúng ta nên tìm đọc về cosmology, biochemistry, và sách như:

1. Why Does the World Exist? by Jim Holt
2. At the Edge of Uncertainty by Michael Brooks.

Tell me what your beliefs are and what kinds of books that you read, and I can guess the level of evolutionary development you are at.

Thus spoke Wissai

Bình giả Hien Le góp ý:

“ Người, vật, muôn loài là biểu lộ (manifestation) của sự tái chế (recycling) của vật chất và tin tức (matter and information). Hai cái này là hai dạng của năng lượng (energy). Năng lương bất sinh bất dịệt vả trong không thời gian vô tận, mọi dạng của năng lượng đều có thể lập lại vô tận lần. Do đó có sinh tử biệt ly luân hồi ngiệp chướng, do đó củng sẽ không còn có luân hổi, như Bát Nhã Ba La Mật Đa Tâm Kinh:

Quán Tự Tại bồ tát hành thâm Bát nhã Ba la mật đa thời, chiếu kiến ngũ uẩn giai không, độ nhất thiết khổ ách.
Xá Lợi Tử! Sắc bất dị không, không bất dị sắc; sắc tức thị không, không tức thị sắc. Thọ, tưởng, hành, thức diệc phục như thị.
Xá Lợi Tử! Thị chư pháp không tướng, bất sinh bất diệt, bất cấu bất tịnh, bất tăng bất giảm. Thị cố không trung vô sắc; vô thọ, tưởng, hành, thức; vô nhãn, nhĩ, tỷ, thiệt, thân, ý; vô sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp; vô nhãn giới nãi chí vô ý thức giới; vô vô minh diệc vô vô minh tận; nãi chí vô lão tử diệc vô lão tử tận; vô khổ, tập, diệt, đạo; vô trí, diệc vô đắc.

Đực Làng Bưng Cầu xứ Thủ chỉ học mót vài câu Kinh – Luận, thấy vậy cũng xôm vô:
Không sanh cũng không diệt
Không thị cũng không phi
Không thường cũng không đoạn
Không đến cũng không đi
Con cúi đầu đãnh lễ
Như Lai tối tôn thắng
( Trung Quán Luận )

Một hôm Phật khai đàn giảng dạy tứ chúng:
Nếu ngươi chia chẻ vật thể đến một lúc nào đó thì đến mức " Lân hư trần ".
Nếu ngươi tiếp tục chẻ nữa thì thành " hư không ".
Ngươi mừng rở hô: Nguồn gốc vật thể là hư không.
Tiếc thay, ngươi không biết đem ráp lại bao nhiêu hư không thì thành lân hư trần!
Vậy không thể nói hư vô là nguồn gốc của vật thể.

Mấy chục năm về trước, người ta cứ tưởng hạt Quark là vật thể nhỏ nhất.
Gần đây, người ta phát giác: Hạt Quark bao gồm nhiều hạt nhỏ nữa.
Mai đây, có thể người ta lại nói: Dưới " hạt dưới quark " còn có " hạt dưới - dưới quark "!

Vào lúc cuối đời, nhà bác học Einstein nói: Khi người ta đi hết con đường " vật lý, " người ta trở thành " người có tín ngưởng " sâu sắc.
Thêm một câu dứt điểm. Tôi đọc đâu đó trong kinh luận có câu rằng:
" Ai mà tin tưởng tuyệt đối vào chủ thuyết duy vật, người đó là người có tín ngưởng tuyệt đối!" ( vào tôn giáo duy vật )
Mấy chữ trong ngoặc đơn là của thằng Đực làng Bưng Cầu thêm dzô, ngô nghê giảng nghĩa đùi cho dzui.

Nhân nói về dzụ năng lượng recycling, nhớ hồi 3 năm về trước có vụ TT G. W. Bush đi Tây Tạng dìa nói về sự chết, thằng Đực cũng có bình lựn mấy câu:

TÁN NHÃM VỀ NỖI CHẾT

Nhân ông Bush đi TâyTạng dìa
lấy pháp danh Gomtesh,
luận về sự “chết”
Nhơn, c'est à dire,
hỗn danh thời tuổi học trò,
hổng có pháp danh gì
chồng dấu theo đía
về nỗi chết
bằng tiếng Mỹ, broken English:

What's Death?
When I die
My corpse decomposes
But my energy remains
Once liberated
It goes into the air
I don't know where it goes
But I believe
It still is somewhere
in the sky or perhaps
Somewhere in the universe
What people call Emptiness

That's what Gomtesh says:
We are all eternal beings
waiting to accept the true nature of death,
which, in many ways, is merely
a new beginning for the human soul,”

Bây giờ tôi đọc kệ Trung Quán Luận:

Không sanh cũng không diệt
Không thị cũng không phi
Không thường cũng không đoạn
Không đến cũng không đi
Con cúi đầu đãnh lễ
Như Lai Tối Tôn Thắng

Nhơn, c'est à dire, đía

George W. Bush Returns To America After Spending 4 Years In The Himalayas

The 43rd president of the United States, George W. Bush, who now wishes to be called Gomtesh.
NEWS September 25, 2012
JACKSONVILLE, FL—Garbed in unwashed robes and wearing a long, gray, wispy beard, former president George W. Bush returned to the United States this morning after spending four years on a spiritual journey in the Himalayas.
Sources said Bush, who hasn’t been seen in America since abandoning his Crawford, TX ranch and Secret Service detail at the end of his presidency, appeared on the shore in Jacksonville, FL, emerging from what appeared to be a crude self-built wooden boat and exhibiting a gentle, placid countenance as he addressed surprised onlookers.
“Nearly four years have passed since I embarked on my search for the answers to life's mysteries, and now the complex passages of time have returned me here once more, to my homeland,” said the bedraggled yet serenely smiling 43rd president of the United States, accompanied by a young monk named Dawa whom he met during his two years studying in a Tibetan monastery, and by a mountain goat he reportedly adopted as a spiritual companion. “I return to my home enlightened by the wisdom of 10,000 lifetimes, so that I might guide all idle souls along the oft secluded path of generosity, truth, and righteousness.”
A file photo of Bush while he was living a nomadic existence in the Himalayas.
I am but a gently falling leaf, buoyed by mountain winds,” the 66-year-old former Texas governor continued. “To see the way forward is to be connected to your own reality and be one with your consciousness—complete and pure, unburdened and without want."
By his own account, Bush trekked across the Tibetan countryside for several months before deciding to devote his life to the study and teaching of transcendental meditation, later spending a year in seclusion during which he scaled Himalayan peaks while “guided only by the loudly whispering wind and harsh, merciless snow.” Sources reported the famed Republican is missing three toes from frostbite he suffered during his travels before mastering the ability to raise and lower his body temperature at will.
Throughout the makeshift press conference, the former president refused to respond to the name George Bush, repeatedly reminding onlookers that he now preferred to be called “Gomtesh,” a moniker reportedly bestowed upon him by members of the monastery after he “passed through to another realm of being.”
“My presidency, my wife, my daughters, and my name are all elements of a plane of existence that my fully realized soul no longer comprehends,” said Bush, describing the vows of renunciation he took upon entering the monastery, which required him to disown all vestiges of his former life. “Now I, Gomtesh, am a truer being, forgiven the sins of my past life and devoted to a life beyond the material world.”
Bush then closed his eyes and drew a deep breath, hushing bystanders who attempted to speak by telling them to “experience for a moment the expression of the universe.”
While several of the onlookers on site for Bush’s arrival were vocally critical of the former president’s administration, they admitted they were nonetheless impressed by his seeming connectedness to a higher spiritual force.
“I can’t say I ever agreed with the guy when he was in office, but he really seems be on some higher spiritual plane now,” Jacksonville resident Sean Davis said. “When someone asked him about his views on the upcoming election, he talked for 30 minutes about how power is but a raw diamond, precious when handled by an expert cutter yet, in the wrong hands, often impure and corrupting. Or something like that. It was beautiful.”
“Even being in his presence just felt…illuminating,” Davis added.
Though the former president remained relatively elusive while commenting on his eight years in office and discussing his political legacy, when asked about the thousands of casualties in the Iraq War, he reminded those gathered that “dying was not the end of life’s journey, but merely a new state of existence.”
“We are all eternal beings waiting to accept the true nature of death, which, in many ways, is merely a new beginning for the human soul,” Bush said. “And, you know, just to clarify, we know those soldiers did not die in vain because that would be saying that invading Iraq was the wrong decision, and I don’t believe that it was. When you’re the commander in chief of the most powerful nation on earth, sometimes you have to make difficult choices, and not everyone’s going to like those choices, but I’d like to see anyone else here make the call, because, I’ll tell you first hand, it’s a tough one. People who criticize the decision now speak with the benefit of a hindsight none of us had when our country was being attacked. The fact is, Saddam Hussein was a bad guy, and I think anyone would have made the same call I did, even if there were never any weapons of mass destruction. I would do it all again if I had to.”
“Aw, dammit,” Bush added after a pause. “Well, folks, it appears my journey is not yet complete.”
The former president and his companions then reboarded their vessel and drifted back out to sea.