LỜI HAY Ý ĐẸP

vannam nguyen
26/08/2015 à 1h26 AM

LỜI HAY Ý ĐẸP


Thời Gian      
Time is too slow for those who wait . 
Too swift for those who fear . 
Too long for those who grieve . 
Too short for those who rejoice . 
But for those who Love .Time is eternity . 

Thời Gian thường : 
QUÁ CHẬM khi ta chờ đợi. 
QUÁ NHANH khi ta sợ hãi. 
QUÁ DÀI khi ta nôn nóng. 
QUÁ NGẮN khi ta hưởng thụ. 
Nhưng, khi ta biết trải lòng , thì thời gian là VĨNH CỬU . 
Henry Van Dyke. 





Im Lặng 

 
                                                         Có hai kiểu Im Lặng:

- Tráng Sĩ : 
Im lặng không phải là câm 
Im lặng là để ngấm ngầm ra tay! 

Im lặng không phải là cay ( cay cú ) 
Im lặng là để phơi bày trắng đen 

Im lặng không phải là hèn 
Im lặng là để chờ phen trả thù 

Im lặng không phải là ngu 
Im lặng là để đánh đu với đời...

- Thầy Tu : 
Im lặng không phải là câm 
Im lặng là để quán Tâm của mình 

Im lặng không phải bất bình 
Im lặng để khỏi sự sinh trùng trùng.. 

Im lặng để sống Đại hùng 
Thắng mình hơn thắng ba quân bên ngoài. 

Im lặng, chẳng hơn thua ai 
Im lặng là để tâm này thênh thang.... 
                                                                                              
Hãy Hết Lòng Với  Nhau

Trăm năm trước thì ta chưa gặp 
Trăm năm sau biết có gặp lại không?
Cuộc đời sắc sắc không không
Thôi thì ta hãy hết lòng với nhau


Một cũng chấp mà hai cũng chấp
Chất chứa trong lòng chi mà khổ
Trăm điều bỏ, ngàn điều cũng bỏ 
Thong dong tự tại thế mà vui





Thật ở đâu xa thật ở lòng
Cõi lòng thanh tịnh tợ hư không
Mùi hương phảng phất sen thơm ngát
Át cả bùn nhơ chốn bụi hồng


 Nhận cho về với vô dư
Ta người tan biến giữa hư không này


Bóng vờn lên ngọn tử sinh
Gậy khua đầu gậy giật mình thiên thu


Trăm năm nhìn xuống đời hư ảo
Phút chốc nhìn lên ngộ lẽ trời 





 Ta trồng hạt giống từ bi
Ngày sau kết trái vô-vi-cúng-dường
Nguyện trên khắp nẻo vô thường
Người đi phổ độ vào đường chân như

Thỏng tay buông những lụy phiền 
Chậm câu hơi thở trên triền trầm luân
Lắng lòng trong giọt tham sân
Là khi thiền vị đã gần nơi tâm




Lắng lòng theo những nhịp chuông
Buông dần tục niệm bên tuồng đời kia
Miệt mài thương ghét sớm khuya
Rồi mai cũng vất xuống bia mộ mình. 

Gió ngát rừng hương trăng nở hoa
Trời cao lồng lộng mấy yên hà
Một mai ngồi lại bên sông vắng
Mặc khách giang hồ lặng lẽ qua







Vô minh rớt lại ta bà
Soi trong tự tánh thấy ta lại về
Thoát ra từ vực u mê
Vô thường được mất có hề chi đâu.


Ta về ngồi lại tình hư ảo
Hư ảo không còn chỉ có ta


  Có không còn mất chẳng bận lòng
Yêu ghét được thua chẳng mong trông
Mở rộng tâm ra lòng thanh thản
An vui tự tại dạ thong dong


 Tìm ta một cội nghỉ chân
Giữa chan chát nắng giữa tầm tã mưa
Ngược dòng sinh tử xô đưa
Tim ta một cội để vừa đủ che
Lối quen khấp khiễng đi -về
Gót chân đã mỏi, đam mê đã chùng
Ta từ vô thí mịt mùng 
Bước chưa ra khỏi một vùng nhân duyên
Tìm ta một cội chân nguyên 

Vào nương bỗng mất, nhập miền vô ưu