Ba câu chuyện đáng suy gẫm

1- Nhẫn tâm cõng mẹ bỏ trong rừng sâu!
Có chàng trai nọ không thể lo cho mẹ già, cảm thấy bà là gánh nặng thực sự vì, mỗi ngày, phải chăm lo từng miếng cơm, ly nước. Chàng quyết định mang mẹ vào một khu rừng để chối bỏ bổn phận phụng dưỡng.
Tối đến, chàng thủ thỉ với mẹ rằng anh muốn đưa bà đi dạo. Anh cõng mẹ trên lưng, men theo con đường mòn trên núi và vào sâu tít trong rừng. Nghĩ rằng mẹ sẽ không thể nào tìm đường về nhà nên chàng cứ cắm đầu đi, đi mãi.
Bỗng dưng phát hiện mẹ đã bí mật rải những hạt đậu tương trên đường, chàng tức giận hỏi: “Sao mẹ lại làm điều ấy?”
Bà mẹ bật khóc và trả lời: “Con ngốc lắm! Mẹ sợ không có mẹ, con sẽ chẳng tìm được đường về nhà.”
2- Hai quả táo
Một người mẹ hỏi đứa con trai năm tuổi: “Nếu hai mẹ con mình khát nước và chỉ có hai quả táo này, con sẽ làm gì?”
Cậu bé suy nghĩ một lát, rồi ngây thơ trả lời: “Con sẽ cắn mỗi quả táo một miếng mẹ ạ!”
Bà mẹ không la mắng con, nhưng thở dài, thất vọng, rồi nhẹ nhàng hỏi: “Con có thể nói cho mẹ biết vì sao con làm điều đó?”
Và bà bật khóc khi cậu bé ngây ngô đáp: “Con muốn thử và dành quả ngọt nhất cho mẹ.”
3- Đôi mắt mù
Cô gái mù nọ có điều quý nhất là tấm lòng chân tình của cậu bạn trai tốt bụng. Chàng sẵn sàng làm mọi thứ vì cô ta.
Ngày nọ, anh hỏi cô: “Vào ngày sáng mắt, em sẽ lấy anh chứ?”
Cô gái tự tin, trả lời: “Vâng! Tất nhiên rồi ạ!”
Cuối cùng, điều may mắn đến với nàng: Cô hay tin là mình được cấy ghép giác mạc từ một người hiến tặng.
Ngày đầu tiên nhìn thấy ánh sáng, cô nhận ra rằng người yêu chăm sóc mình bấy lâu nay là một chàng mù.
Khi anh ta cầu hôn cô lần nữa, cô gái lạnh lùng từ chối vì đôi mắt mù của anh. Đau đớn và tuyệt vọng, trước khi rời nàng, chàng nói: “Em hãy chăm sóc đôi mắt của anh thật tốt, em nhé!”
(Phan văn Phước nhận từ Cô Em xí xọn.)