VẦNG TRĂNG GỢI NHỚ

Quê tôi tắm ánh trăng vàng
Tiếng chày giả gạo nhịp nhàng êm êm
Mẹ già tiếc việc, làm thêm:
Vót vành nón lá, nấu mềm cám heo...
Thương con, chẳng quản gieo neo
Cho con chăm học để theo kịp người
Con bưng một bát chè tươi
Để cho Mẹ uống, mỉm cười, nghỉ tay
Những đêm trăng sáng là ngày
Mẹ ngồi vằm chuối, dao phay gõ đều
Trong chuồng đói bụng, heo kêu...
Trăng in bóng Mẹ như thêu trên tường
Những đêm trăng sáng soi đường
Cha đi thăm lúa thơm hương ngoài đồng
Khom lưng, nhìn lúa đơm bông
Tình Cha lai láng, mênh mông, dạt dào!
Mỉm cười, nhìn ánh trăng sao
Cha hình dung Mẹ phơi, cào...lúa thơm
Đàn con có những nồi cơm
Nắm xôi thơm lựng ''mà Bờm rất ưa!''
Nhìn trăng lại nhớ trăng xưa!
Tóc đen chớm bạc, ngỡ chưa trưởng thành!
Còn đâu năm tháng yên lành!
Mồ côi Cha-Mẹ, trăng thanh cũng buồn!!!

Đức Quốc, Thu 2008
Phan văn Phước