Tôi yêu Mẹ hay yêu Cha?

Một tuổi, con tập đi, Mẹ chạy theo đỡ mỗi khi con ngã. Ba ngăn lại, bảo hãy để con tự tập đứng lên.
Ba tuổi, con khóc, vòi vĩnh quả ớt trên mâm cơm. Mẹ cương quyết không cho. Nhưng Ba lại bảo hãy để con nếm thử, rồi con sẽ tự tránh xa.
Năm tuổi, con nhất định không đến nhà trẻ. Mẹ chẳng nỡ buông tay, đứng trước cổng trường nhìn con mãi. Ba quay đầu, bảo Mẹ lên xe mau.
Sáu tuổi, con vào lớp 1, Mẹ căn dặn cô giáo xem chừng con bị bắt nạt. Thế mà Ba lại nói với cô con làm gì sai, cứ đánh phạt thẳng tay.
Chín tuổi, con đánh nhau với thằng bạn học đến trầy cả mặt mày. Mẹ lo lắng, muốn rơi cả nước mắt. Vậy mà Ba lại la con và bắt con phải đi xin lỗi người bạn đó.
Mười hai tuổi, con đòi gắn mạng trong phòng. Mẹ vui vẻ chấp nhận ngay trong khi Ba chỉ đồng ý cho đặt máy tính ở phòng khách, làm con chẳng được thức khuya cày game cùng lũ bạn.
Mười lăm tuổi, con xin đi chơi cùng bạn bè. Mẹ đồng ý, nhưng càu nhàu mãi vì lo lắng. Nhưng Ba gật đầu ngay. Suốt chuyến du lịch, Mẹ gọi điện hỏi thăm con đủ thứ, nào là vui không, ăn gì chưa, chỗ ngủ thế nào, có gì trở ngại không!!! Còn Ba, suốt những ngày đó, chỉ điện thoại cho con một lần lúc con mới xuống xe. Ba chỉ nói vỏn vẹn ba câu: ''Tới chưa? Khi nào về? Chúc con đi chơi vui vẻ.''
Mười sáu tuổi, con tụ tập bạn bè hút thuốc. Mẹ nổi giận la con. Nhưng Ba nhẹ nhàng dắt con ra ban công, cho con xem bảng xét nghiệm ung thư phổi của Ba.
Mười bảy tuổi, con dắt bạn gái về nhà. Mẹ bảo con còn quá nhỏ không được nghĩ đến chuyện yêu đương. Ba mỉm cười, nói rằng bị tổn thương ắt tự vứt bỏ.
Năm con mười tám là lúc bệnh của Ba trở nặng. Ngày con thi Đại Học, Mẹ chỉ dặn dò qua loa, rồi thu xếp vào bệnh viện chăm Ba. Đến giờ nghỉ trưa, con nhận được điện thoại của Ba. Ba nói rằng Ba rất khỏe. Thi xong, con không về ngay, mà đi ăn mừng cùng lũ bạn vì bài làm được hết. Khi con về đến nhà thì Ba đã ra đi. Mẹ bảo Ba nhất định cản Mẹ điện thoại cho con. Ba muốn con an tâm làm bài thi thật giỏi.
Hai mươi mốt tuổi, con được học bổng sang Mỹ. Con biết, nếu còn sống, Ba nhất định khuyên con đi. Nhưng, bây giờ, con không hỏi ý kiến Mẹ, mà đã từ chối phần học bổng đó. Con không muốn sau những năm học ở Mỹ trở về, con lại trải qua cảm giác giống ngày con đi thi Đại Học.
Ba ơi, con chưa bao giờ nghĩ Ba thương con nhiều như Mẹ. Trong khi Mẹ dặn con: ''Nếu làm gì không được, hãy nhờ mọi người'' thì Ba lại dạy con: ''Nếu làm gì được thì hãy giúp mọi người.''
Nhưng, bây giờ, nếu có người hỏi CON THƯƠNG ai nhất trên đời, con sẽ không suy nghĩ, mà trả lời ngay là MẸ. Và, nếu người ta hỏi ai là người THƯƠNG CON nhất, con cũng sẽ trả lời ngay là BA.
(Phan văn Phước nhận từ cô em Trần Nữ Dương Sơn.)