Nhẫn giúp con người hóa giải mọi tai ương

Người xưa có câu: ''Nhẫn được cái tức một lúc, tránh được mối lo trăm ngày.''
Xưa có người tên là Tô Thành, nhà ở huyện Trâu Bình (Trung Quốc), trước nay luôn vui vẻ hành thiện giúp người, thường hay làm những việc có lợi cho người khác.
Trên đường cách thôn trang Tô Thành ở khoảng 10 dặm, có cây liễu rất to, cành lá sum suê. Người đi qua đường này thường ngồi nghỉ chân, hóng mát dưới gốc cây.
Mùa hè năm đó, trời vô cùng nóng nực. Tô Thành từ huyện về nhà, đi ngang qua cây liễu, bèn dừng lại, cởi áo, bỏ nón, hóng gió cho mát.
Lúc đó, có cụ già từ phía Đông tới, đi bộ rất nhanh, đến cả người trẻ cũng khó mà theo kịp.
Khi đến gần Tô Thành, người này lẩm nhẩm: ''Hôm nay thời vận không tốt, đi nửa ngày trời mà chưa kiếm được xu nào. Giờ gặp được gốc cây này, phải tranh thủ nghỉ ngơi một lát mới được. Tiện thể bói cho cây này một quẻ, xem vận mệnh của nó thế nào!''
Một lúc sau, cụ già thất kinh nói: ''Thực là xui xẻo. Cây liễu này sắp bị chặt rồi, giống như bói quẻ cho người chết vậy.'' Sau đó, cụ vừa than thở, vừa lặng lẽ rời đi.
Ban đầu Tô Thành cho rằng ông lão này lẩm cẩm, nói năng nhảm nhí nên chẳng để tâm. Nhưng, một lúc sau, thấy đám người cầm cưa đi tới và nói: ''Giờ phải đốn cái cây này đi rồi.''
Tô Thành vô cùng kinh ngạc, bèn hỏi: ''Vào mùa hè, trời rất nắng, nếu chặt cây này đi, những người lữ hành qua đây sẽ không có chỗ để nghỉ chân nữa!''
Những người đó nói: ''Người chủ cây này đã bán nó rồi, còn cách nào đây?''
Tô Thành nói: ''Tôi sẽ mua cây này với giá cao hơn giá mà các anh mua, như thế có được không?''
Họ nói: ''Đương nhiên là được rồi!'' và hẹn nhau ngày hôm sau sẽ bán lại cây liễu.
Tô Thành thầm nghĩ ông lão khi nãy có thể biết trước được việc cây sắp bị đốn, lẽ nào ông là thần tiên? Nhưng, nếu là thần tiên, sao lại không thể bói ra được có người sẽ mua cây này?'' Nghĩ vậy nên chàng vội vã đuổi theo ông lão.
Chạy một lúc thì gặp được cụ già ban nãy, Tô Thành bèn hỏi: ''Hồi nãy tiên sinh bói cây đó sắp chết, sao chẳng đúng chút nào?''
Ông lão đáp: ''Cậu nói đúng, ta bói được là nhất định sẽ có người mua cây đó; nhưng người tốt như vậy trên đời này quả thực rất hiếm hoi, nên lúc đó ta không dám quả quyết.''
Tô Thành nói: ''Người mua cây đó chính là tôi.''
Ông lão nói: ''Làm việc tốt như vậy, tiên sinh nhất định sẽ gặp nhiều chuyện may mắn.''
Tô Thành nói: “Thỉnh tiên sinh xem bói cho một quẻ, xem tương lai của tôi sẽ như thế nào.''
Ông lão nói: “Chuyện đó khoan hãy nói, bởi tiên sinh hôm nay sẽ gặp tai họa. Nhưng, nếu tiên sinh có thể nhẫn được việc mà thiên hạ không thể nhẫn thì sẽ tránh được họa này.''
Tô Thành nghe vậy, liền vội vàng trở về nhà. Về đến nơi, chàng thấy vợ mình và một thanh niên trẻ đang nằm ôm nhau giữa thanh thiên bạch nhật. Tô Thành lập tức nổi cơn thịnh nộ, rút đao ra chuẩn bị chém chết hai người. Nhưng, đột nhiên, nhớ tới lời dạy của ông lão ban nãy, Tô Thành bèn nguôi giận, lay vợ và nói: ''Mau tỉnh dậy đi, là ai nằm ôm nàng giữa ban ngày vậy?''
Vợ Tô Thành bèn nói: ''Còn ai vào đây nữa. Chàng nghĩ ai có thể ngủ trên chiếc giường này?''
Tô Thành nói: ''Có thể ngủ trên chiếc giường này, ngoài nàng ra, chỉ có ta và con gái ta!''
Vợ Tô Thành nói: ''Thì đúng thế. Sao chàng hỏi lạ vậy?''
Tô Thành nhìn kỹ lại, quả nhiên là con gái của mình, bèn cười mà rằng: ''Con gái ta sao lại mặc y phục của con trai thế này?''
Vợ Tô Thành nói: ''Hôm nay là sinh nhật thiếp. Vì chàng không có nhà nên thiếp cùng con gái trêu đùa, giả mặc y phục của nam nhi để chơi trò phu thê giao bái.''
Tô Thành nói: ''Hôm nay mẹ con nàng suýt mất mạng dưới tay ta. May được một vị chỉ giáo, ta mới tránh được họa ấy.''
Sau đó, Tô Thành bèn kể lại cặn kẽ đầu đuôi câu chuyện cho vợ con nghe. Vì làm việc thiện nên năm đó Tô Thành sinh con trai, đến khi cháu nội chào đời, mới tạ thế.