NGUYỄN THỊ TÌNH THƯƠNG

Em là Nguyễn thị Tình Thương
Anh quen một buổi chiều vương nắng vàng
Khi mà Dì Phước trong làng
Nhờ anh chở giúp em ngang cánh đồng
Bên đường lúa đã đơm bông
Dễ thương như gái chưa chồng sau lưng
Tóc bay như thể vui mừng
Khi em e lệ, ngập ngừng hỏi anh:
''Honda không thể chạy nhanh
Bởi vì người ngắm lúa xanh mượt mà?''
Anh cười, chỉ mấy ổ gà
Nói rằng em té, trầy da, sao đành!
.Trở về, nhìn ruộng lúa xanh
Nhớ em, đôi mắt long lanh, tóc dài...
Nắng chiều giờ đã tàn phai
Màn đêm buông xuống, làm vài câu thơ...
Hôm sau, từ sáng tinh mơ
Phóng xe lên phố, đứng chờ ''Tình Thương''
Em ôm sách vở đến trường
Thấy anh dừng ở bên đường ''ngắm hoa'':
Nụ cười duyên dáng, hiền hòa
Trên làn môi thắm là quà tặng anh...
Thời gian lặng lẽ trôi nhanh
Giờ thì hai đứa trở thành cố nhân!

Đức Quốc, 07.3.2010