MƯA BUỒN GỢI NHỚ

Đường khuya vắng bóng người qua
Mưa giăng thành sợi, nhạt nhòa phố đêm
Tiếng mưa gợi nhớ, buồn thêm!
Ngày còn Cha-Mẹ êm đềm biết bao!
Cha nhìn bốn phía trời cao
Ước mong có trận mưa rào tưới cây!
Hứng mưa, Mẹ tắm từng bầy
Heo nuôi chóng lớn, chờ ngày bán đi
Phân heo Cha bón xanh rì
Lúa non gợn sóng những khi gió lùa
Cha cười rạng rỡ ngày mùa
Tiền heo bán được Mẹ mua sắm đồ
Rạ, rơm Cha xảy*, phơi khô
Xây thành một đụn khổng lồ bên ao
Rút rơm, Mẹ nấu, kho, xào...
Lấy tro ủ đống, rắc vào ruộng nương
Con ôm sách vở đến trường
Nhờ ơn Cha-Mẹ dầm sương dãi dầu...
.............
Mưa to át tiếng nguyện cầu
Không còn Cha-Mẹ, đêm thâu lạnh lùng...!

Đức Quốc, thu 2005
Phan văn Phước

* Xảy (từ địa phương, Thừa-Thiên, Quảng-Trị...): xới.