LÀM THẾ NÀO ĐỂ XÓA BỎ CÔNG HÀM BÁN ĐẢO PHẠM VĂN ĐỒNG VÀ MẬT ƯỚC BÁN NƯỚC THÀNH ĐÔ?

Trích: “ Sau 40 năm cầm quyền trên cả nước cho thấy đảng CSVN không đủ khả năng cũng như không xứng đáng để tiếp tục lãnh đạo đất nước. Về kinh tế, không đưa được đất nước phát triển như các nước lân bang mà còn tụt hậu đến nỗi không làm được cái ốc vít (*). Về quốc phòng,
không làm tròn trọng trách bảo vệ đất nước điển hình có hàng mấy sư đoàn quân Trung cộng giả dạng công nhân đang trấn đóng những nơi hiểm yếu bauxite Tây nguyên, khu kinh tế Vũng Áng nơi mà cộng sản đã nhượng địa cho Trung cộng 70 năm. Biển, đảo thì đã bị địch chiếm lập căn cứ quân sự từ lâu; ngư dân mất ngư trường tuyền thống không nơi đánh bắt, không ai bảo vệ.
Đảng cộng sản đã cam tâm cúi đầu biến Việt Nam thành chư hầu kiểu mới của giặc, nhân dân Việt Nam hãy vùng lên giải tán đảng Cộng sản để hủy bỏ công hàm bán đảo của Phạm Văn Đồng năm 1958 và mật ước bán nước của Nguyễn Văn Linh ở Thành Đô năm 1990.
( Đại Nghĩa - Việt Nam thời cộng sản cầm quyền )

CÁC ÔNG CHỈ CÒN MỘT ĐƯỜNG BINH!

Bắc thang lên hỏi ông Trời
Đem đảo cho chệt có đòi được hông?

Kể từ ngày chệt khựa đưa cái giàn khoan chín nút HD 981 CNOOC vào Khu Đặc quyền Kinh tế VN, cách đảo Lý Sơn chỉ có 119 hải lý, nghĩa là xâm phạm khu ĐQKT – VN tới 81 hải lý, thì xãy ra “ sự cố “ cái công hàm bán nước của thủ tướng Đồng vẫu.

Cái công hàm ấy nói cái gì vậy?

Nguyên văn của nó là như vầy:
Ngày 14/9/1958, Thủ tướng Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (VNDCCH) Phạm Văn Đồng gửi Công hàm cho Thủ tướng Chu Ân Lai, nguyên văn như sau:
"Thưa Đồng chí Tổng lý,
Chúng tôi xin trân trọng báo tin để Đồng chí Tổng lý rõ: Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958 của Chính phủ nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa quyết định về hải phận của Trung Quốc.
Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tôn trọng quyết định ấy và sẽ chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung Quốc trong mọi quan hệ với nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa trên mặt biển.
Chúng tôi xin kính gửi Đồng chí Tổng lý lời chào rất trân trọng".

Có người sẽ hỏi rằng, cái công hàm ấy có nói gì tới Hoàng Sa – Trường Sa đâu?

Nó can hệ là ở chỗ cái “ Bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958 của Chính phủ nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa quyết định về hải phận của Trung Quốc.

Bản tuyên bố ấy nói cái gì?

Thì đây nguyên văn Điểm 1 của cái bản tuyên bố ấy:
Trong tuyên bố của Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa (CHNDTH) tại điểm 1 nói rằng:
"Bề rộng lãnh hải của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc là 12 hải lý.
Điều lệ này áp dụng cho toàn bộ lãnh thổ nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc bao gồm phần đất Trung Quốc trên đất liền và các hải đảo ngoài khơi, Đài Loan (tách biệt khỏi đất liền và các hải đảo khác bờ biển cả) và các đảo phụ cận, quần đảo Penghu, quần đảo Đông Sa, quần đảo Tây Sa, quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa và các đảo khác thuộc Trung Quốc"(*)

Cái mà chệt gọi là Tây Sa thì đó là Hoàng Sa của Việt Nam
Cái mà chệt gọi là Nam Sa thì đó là Trường Sa của ta

Như vậy khi hai tên việt gian bán nước Hồ – Đồng “ ghi nhận và tán thành cái bản tuyên bố ấy” là chúng nó công nhận Hoàng Sa và Trường Sa là lãnh thổ của tàu khựa.
Hai tên khứa lão vgcs nầy chơi trò lừa đảo hai mặt:
Một mặt ngầm bán đảo đổi lấy vũ khí xâm chiếm Miền Nam VNCH.
Một mặt lừa đảo bán da gấu cho chệt vì chúng nó bán vật mà chúng nó không có quyền sở hữu.

Nhưng mướp đắng gặp mạc cưa: Tàu khựa còn điếm đàng bậc thầy của cs An nam.
Cho nên nó cứ cầm cái văn tự dõm ấy, cho tới ngày nay thì hậu duệ của Hồ – Đồng há họng mắc quai, không cải chày cối gì được nữa: Cha ông của bọn bán nước ngày nay đã ký văn tự bán đứt hai quần đảo Hoàng - Trường Sa cho chệt rồi thì còn nói gì được nữa!
Cho nên mới xãy chuyện “ Các ông chỉ còn một đường binh “!

Nói láo mà chơi nghe láo chơi
Gìàn dưa lún phún hạt mưa rơi
Chuyện đời ngán ngẩm không buồn nhắc
Lặng nghe St. hí hước một đường binh

St. kể câu chuyện giữa Đại diện Mỹ và Đại diện csvn trong buổi tiệc ly sau cuộc đàm phán trớt he về dzụ cầu viện Hoa Kỳ và xin mua vũ khí sát thương, với đoạn kết cười ra nước mắt:
“ Sau hai vòng đàm phán không chính thức với mục đích nếu không đạt được Hiệp ước Liên minh Quân sự với Hoa Kỳ thì ít ra cũng được phép mua vũ khí từ Mỹ, Đại diện CSVN đành về nước tay không với gói quà 18 triệu đô viện trợ cho Cảnh sát Biển.
Hôm trước khi ra sân bay về nước, Đại diện CSVN có ngõ lời mời người đối tác phía Mỹ một buổi cơm tối thân mật tại một nhà hàng Tàu trong vùng Virginia. Nhà hàng này nổi tiếng với món Vịt Bắc Kinh và có rất nhiều Tổng thống Mỹ ghé qua ăn và chụp hình lưu niệm.
Và đây là đoạn kết của câu chuyện:
....Đại diện CSVN hết kiên nhẫn ngắt lời:
- Ông có khiếu kể chuyện cổ tích. Xin phép trở lại trọng tâm. Thế thì có giải pháp nào cho chúng tôi trong bế tắc này không?
- Đại diện Mỹ nhìn quanh rồi pha trò:
- Có tình báo Hoa Nam Cục ở đây không?
Rồi, ông nói tiếp:
- Theo tôi thì các ông phải tuân thủ công hàm Phạm văn Đồng vì 1974 các ông đã tuân thủ thì hôm nay phải tuân thủ để yên cho Trung Quốc đặt giàn khoan.
- Không còn cách nào hết sao?
- Chỉ còn cách mà tôi đã nói với các ông hôm đầu tiên.
- Cách gì ông nhắc lại đi.
Một cách vô cùng giản dị, không cần viện trợ của Hoa Kỳ, chẳng cần ủng hộ của thế giới, mà lại đoàn kết, hòa hợp hòa giải với mọi thành phần người Việt trong và ngoài nước và quan trọng là vô hiệu hóa công hàm Phạm văn Đồng.
- Làm cách nào?

Ngay ngày mai
Đổi lại tên nước thành Việt Nam Cộng Hòa.
Lấy lại tên Sài Gòn và dời thủ đô về đó.
Lấy CỜ VÀNG làm quốc kỳ.
Có như thế thì trước diễn đàn thế giới, VNCH chỉ VẮNG MẶT 39 năm chứ KHÔNG CHẾT. Công hàm Phạm văn Đồng chỉ là tờ “giấy lộn” vì tên cướp có vô nhà nhưng chủ nhà về lại và đã đuổi cổ nó ra.
Trời Việt lại … HỪNG ĐÔNG.

Đại diện CSVN vuốt mồ hôi lạnh trên trán:
- Chỉ đơn giản thế thôi sao?
Vịt Bắc Kinh trên bàn đã NGUỘI LẠNH, lớp mỡ trắng đã bắt đầu đóng viền quanh dĩa vì không ai còn đoái hoài đến nó.
Đại diện Mỹ vỗ vai đại diện CSVN nói một câu tiếng Anh:
- All road lead to Rome (Đường nào cũng về La Mã). Hãy trả cho Ceazar những gì của Ceazar. Các ông chỉ có một ĐƯỜNG BINH. Cầm bài chi lâu cho nó … ƯỚT.
St. “

Cái đường binh đơn giản, diệu kỳ ấy, tiếc thay bộ cá tra Ba Đình không sao làm được!
Tại sao?
Bởi vì chính ngay Đại diện Mỹ, ngồi kế bên Trung tâm Langley mà còn phải e dè nhìn quanh hỏi “ Có tình báo Hoa Nam cục ở đây không?”, hà huống gì bộ sậu Ba Đình từ nhà nước tới Trung ương và bộ chánh trị đảng đang ngồi kế bên Trùm Hoa Nam cục là thái thú chệt Hà Nội thì làm sao xổng chuồng mà “ đi đường binh Mỹ mách “ cho được?!

Cho nên mà cho nên, trong khi những tên việt gian đảng và nhà nước kẹt cái hàm thiếc 16 vàng, 4 tốt của tàu khựa khôn bề cục cựa thì …
Toàn dân Việt, con cháu Bà Trưng, Bà Triệu, Lê Lợi, Quang Trung phải can trường vùng lên, trước là đánh đuổi việt gian cọng sản Lê Chiêu Thống, quét sạch cửa nhà, kế dựng lên chánh phủ Đoàn kết Quốc gia, chính danh, chính thống, nhân danh Quốc dân Việt Nam phủi sạch các hiệp ước, hiệp định bán nước của bọn việt gian từ già Hố chí đến Trọng lú, Sang sâu, Dũng xà mâu hiện nay, liên minh với Hoa Kỳ, Nhật Bổn và các nước Đông Nam Á... làm kế “ Dựa Mỹ – Cự Tàu “ dài lâu như Đại Hàn, Nhật Bổn, Phi luât Tân.
Đó là đường binh vững chắc, vừa giữ được chủ quyền Quốc gia, vừa đương cự được Đại hán bành trướng.
Vì sự tồn vong của Tổ Quốc, tất cả hãy đứng thẳng người lên và chiến đấu!

Nguyễn Nhơn

(*) DECLARATION ON CHINA'S TERRITORIAL SEA‏
The Government of the People's Republic of China declares:
1) The breadth of the territorial sea of the People's Republic of China shall be twelve nautical miles.
This provision applies to all terrltories of the People's Republic of China, including the Chinese mainland and its coastal islands, as well as Taiwan and its surrounding islands, the Penghu Islands and all other islands belonging to China which are separated from the mainland and its coastal islands by the high seas. takes as its baseline the line composed of the straight lines connecting base-points on the mainland coast and on the outermost of the coastal islands; the water-area extending twelve nautical miles outward from this baseline is China's erritorial sea. The water areas inside the baseline, including Pohai Bay and the Chiungchow Straits, are Chinese inland waters. inside the baseline, including Tungyin Island, Kaoteng Island, the Matsu Islands, the Paichuan Islands, Wuchiu Island, the Greater and Lesser Quemoy Islands, Tatan Island, Erhtan Island and Tungting Island, are islands of the Chinese inland waters.