Hãy Cho nhau những nụ cười !!!!!

TUỔI GIÀ

“ Đố trăng mấy tuổi trăng già?
Để tôi lên tiếng... mặn mà yêu em”

Ông tôi nay đã già rồi
răng rụng, da mồi, tóc bạc...”

Tôi nay tuổi bảy sáu
Răng mới rụng mấy chiếc
Da cũng mồi một ít
Tóc bạc cũng hơi nhiều
Sức lực còn bao nhiêu
Ta tận dụng bấy nhiêu
Bất kể bao nhiêu là ít
Bấy nhiêu là nhiều

Hai đứa cháu ngoại
sanh đôi xinh đẹp
Bước vào cửa, chấp tay cúi đầu
“ Coon chào oong quại “
Ông ngoại chưa kịp hello Bi, hello Bô
Thì hai chàng hiệp sĩ đã nhào dzô
Xỉa nhất dương chỉ chọc rún ông ngoại
Rồi chạy vào bếp lấy đủa
Chia cho oong quại một chiếc
Bây giờ ta đấu kiếm
Ông ngoại ỷ tuổi già
Khoèo chân kiếm khách nhỏ té lăn
Lại còn xôm dzô chọt lét
Cháu nhột cười như nắc nẻ

Ngày xưa mần việc quan
Viết văn thơ hành chánh
Tàn là chiểu chi sắc lịnh, nghị định
Điều một là... Điều hai là...
Quận Ty Sở chiếu nhiệm vụ thi hành
Ngày nay phó thường dân Nam bộ
Ngắm chiều tà thơ thẩn làm thơ
Lục bát, song thất gì bất biết
Lẩm nhẩm đọc mình nghe
Thơ chẳng ra thơ, vè chẳng ra vè
Mà sao thấy bùi ngùi trong dạ
“ Ngày xưa ấy mỗi khi trăng mờ lối đi
Ta nắm tay hát vang câu yêu đời...”

Nhìn lại màn hình máy tính
Người dân trong nước đầy mặt máu me
Bị côn an giao thông đòi tiền mãi lộ
Kèn cựa trả giá ít nhiều
Chúng xúm vô đánh đập
Tuổi già mà cũng giận xung thiên
Mới viết bài nghị luận
Cũng chẳng luận cái gì
Chỉ là chửi cái ác, tôn phò điều thiện
Hô hào tuổi trẻ, đồng bào
Muốn chấm dứt đời nô lệ
Phải vùng lên tranh đấu
Diệt sói lang cọng sản
Tự cứu mình, cứu nước
Việc nước mình mình lo
Không ai lo giúp dùm mình được

Vậy đó, tuổi già hay chưa già
Đời sống vẫn bấy nhiêu
Khi vui, khi buồn, khi thương, khi giận
Dòng đời vẫn cứ vậy mà trôi
Đành rằng “ Ái biệt ly khổ “
Nhưng mà nếu không khổ
làm sao biết được vui
Cho nên đừng tính chuyện làm sao
chỉ mạnh khỏe, vui hoài, không bịnh, không chết
Quên mất lời Phật dạy “ Sinh, Lão, Bệnh, Tử “
Tuổi già thời gian còn ít lắm
Chớ nên phung phí vì mãi tính toán thiệt hơn
Hãy sống hồn nhiên như mình là thế
Đừng để đến khi các đạo tì hòa hơ
“ Ngày nào vợ vợ, chồng chồng................. Hòa
Bây giờ nằm xuống... ra đồng quạnh hiu...Hòa hơ!

Nguyễn Nhơn