Cây nho thật(Ga.15.1-17)


Rượu nho thơm phức tinh tuyền
Dâng lên như lễ Thầy truyền năm xưa
Lời Con tha thiết xin thưa
Dâng đời kiếp sống cho vừa lòng Cha

Thầy yêu tha thiết mặn mà
Hiến dâng mạng sống yêu ta, yêu đời
Ra đi Ngài đã ban Lời
Lời ban sự sống cứu đời nhân gian

Thầy là cội gốc tỏa lan
Các con là nhánh trên giàn tươi xanh
Thân nho gắn với những cành
Truyền làn sức sống muôn ngàn "Thánh Ân"

Cành nào tươi tốt chuyên cần
Siêng năng cần mẫn trong sân cuộc đời
Tâm hồn vui sống thảnh thơi 
Thầy truyền sức sống cho đời thêm tươi

Đời đẹp nở đóa hoa cười
Sẽ nên qúy trọng, người người mến yêu
Ơn Thầy ban tặng sớm chiều
Tâm hồn lãnh nhận thêm nhiều "Thánh Ân."

Cành nào lười biếng bất cần
Sức nguồn trong nó dần dần mất đi
Nhìn ra càng lúc, càng kỳ
"Thánh Ân" Trong nó còn gì nữa đâu

Thế nên cuộc sống âu sầu
Chứa đầy "bẩy mối tội đầu" trong thân
Sâu đầy trong lõi chềt dần
Người ta cắt bỏ quẳng dần vô than

Khi đau chớ có phàn nàn
Lời Thầy xưa đã thương ban cho đời
Chẳng cần giữ cứ rong chơi
Bây giờ khổ lụy muôn đời đau thương

Thầy là sự "Sống" là "Đường"
Thầy là sự "Thật" làm gương cho đời
Dù nơi góc biển chân trời
Các con phải giữ những lời Thầy trao

"Điều Răn Thầy" rất ngọt ngào
"Thương Yêu Nhau" nhớ khắc vào tâm ta
Sau này xum họp một nhà
Chung bàn "Tiệc Thánh" ngợi ca "Danh Ngài.
 
Trầm Hương Thơ