Bạo lực học đường và bạo lực tình dục

Võ Long Triều
Một video phổ biến trên YouTube hôm 8 tháng 3, 2015 cho thấy cảnh 7 nữ sinh dùng ghế phan vào đầu một bạn gái và xúm nhau “bề hội đồng” trong lúc số đông học sinh khác đứng nhìn không can gián.
Tin đài BBC ngày 27 tháng 3, 2015 viết, “Việt Nam rúng động vụ học sinh phang ghế vào đầu bạn.” Ai rúng động? Giới hữu trách không rúng động, bằng cớ là phó bí thư thành đoàn Trà Vinh, ông Vũ Quốc Vinh nói với đài VOA, “Đây là lần đầu tiên một vụ bạo lực trong học đường xảy ra trên địa bàn thành phố.” Dư luận cần hỏi ông phó bí thư, còn bao nhiêu vụ bạo lực học đường khác không được công khai báo động ông có biết không? Đội trưởng công an thành phố Lê Quang Toàn tuyên bố với VOA, “Mấy em là học sinh ở độ tuổi 14, không thể xử lý về hình sự, chỉ vi phạm nội quy của nhà trường thôi.” Thực tế chỉ có cha mẹ học sinh “rúng động,” lo âu, mà không biết phải làm sao!
Trong khi đó chính quyền Hà Nội mới đây, vừa công bố kết quả nghiên cứu với 3,000 học sinh ở 30 trường trên địa bàn thủ đô, cho thấy có 71% học sinh bị bạo lực giới tính tại trường, và 19% em gái đã bị bạo lực tình dục.
Tỉ lệ kết quả thật khủng khiếp, phải chăng học đường của Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam ngày nay là nơi để cho giới trẻ tập nghề huy hiếp kẻ yếu, học thói trấn áp đối phương? Và cũng là nơi bọn trẻ ỷ thế mạnh, ỷ vào cha mẹ hay có người quyền thế chống lưng, thực hành bạo dâm vô tội vạ. Thử nghỉ bất cứ ở một xứ nào khác trừ Việt Nam, cha mẹ biết trước nếu gởi con mình đến trường thì 71% sẽ bị hiếp đáp và 19% sẽ bị hiếp dâm. Chắc chắn sẽ có hàng ngàn, hàng trăm ngàn cha mẹ học sinh xuống đường buộc chính phủ đó phải ra đi, nhường chỗ cho người khác sửa sai, biến học đường trở thành nơi đào tạo nhân tài có đạo đức, có khả năng phục vụ đất nước và xã hội. Tuy nhiên trong chế độ độc tài toàn trị của cộng sản Hà Nội, công dân đành phải chấp nhận gởi con mình đến “chợ bán chữ,” dạy cách tranh giành, chạy chọt, đút lót, để cầu thân hay tiến thân sau này. Tôi còn nhớ đại văn hào Jean Jacques Rousseau viết, “La nature de l'home est bonne, la société la corrompt.” Tạm dịch, bản chất con người là tốt, xã hội môi trường làm cho nó hư. Xã hội cộng sản biến đổi con người thành dị dạng.
Hãy nghe nhóm phóng viên của đài phát thanh Á Châu Tự Do (RFA) tường trình từ Việt Nam. “Trong vòng chưa đầy một tháng, có đến hơn một chục video clip nữ sinh đánh nhau, cấu xé nhau, tung lên mạng và có đến vài chục video nam sinh lập thành băng nhóm, dàn trận đánh nhau, chém nhau theo kiểu xã hội đen.” Tin tức báo chí còn cho biết kể từ ngày Mùng Một Tết đến nay hơn 6,000 vụ, giới trẻ đánh nhau gây thương tích chết người liên quan đến tình dục và học đường.
Thay vì tự mình tra cứu, so sánh giới trẻ ngày xưa và ngày nay, và nền giáo dục của Việt Nam Cộng Hòa, mà tôi cũng đã hân hạnh được tham gia dạy học, so với nền giáo dục của Cộng Hòa Xã Hội Chủ nghĩa ngày nay, tôi xin phép mượn lời của Giáo Sư Vận, người đã dạy qua hai chế độ. Trước năm 1975 ông tốt nghiệp đại học, dạy được hai năm, sau 1975 về quê làm ruộng. Năm 1980 ông trở về Sài Gòn xin dạy học, chờ một năm điều tra lý lịch, gia đình không dính với chế độ củ, họ đặt điều kiện ông không được bàn luận chính trị, chỉ dạy toán mà thôi, ông chấp nhận và dạy học cho đến năm 1990 về hưu.
Xin trích lời ông Vận, “Bầu không khí dạy và học trước và sau 1975 có thể nói là khác nhau một trời một vực. ngoài ra quá trình dạy học trước năm 1988 và sau 1988 cũng khác nhau đáng kể, càng về sau nền giáo dục càng lụn bại hết phương cứu chữa.” Ông giải thích, hình ảnh người thầy trước 1975 uy nghiêm, mẫu mực, có lương tâm nhà giáo, lấy viên phấn trắng và tấm bản đen làm cảm hứng của cuộc đời. Họ được học trò và phụ huynh coi trọng kính nể. Hình ảnh đó các ông thầy ngày nay không có được. Trước năm 1988 còn là giáo dục bao cấp dù không thể so sánh được với nền giáo dục trước 1975, nhưng sau 1988 giáo dục rơi vào tình trạng mua bán chữ, tình trạng dạy thêm dạy kèm nở ra rầm rộ vì lương giáo viên không đủ tiền nuôi sống gia đình. Giáo dục ngày càng bệ rạc do nạn mua bằng cấp giả, dùng cho việc mua quan bán chức, một thứ kinh doanh kiến thức. Và hối lộ bằng tình dục giữa học sinh và thầy giáo đổi lấy cấp bằng hoặc điểm cao. Hối lộ tình dục giữa hiệu trưởng và các quan chức. Dư luận hẳn còn nhớ ba cô học sinh tố cáo hiệu trưởng ép dâm và cống hiến cho quan chức trong tỉnh. Kết cuộc công an điều tra ba cố gái bị kết án thay vì hiệu trưởng và lãnh đạo tỉnh bị tù hay kỷ luật! Sư lạm dụng tình dục học đường đẩy nhiều thế hệ đến chỗ máu lạnh và thực dụng.
Một nữ giáo viên của chế độ, cô Hà, sống tại Gò Vấp, Sài Gòn, nói với nhóm phóng viên đài RFA ngày 25 tháng 3, 2015 như sau,”Tiếng nói của giáo viên đối với học trò hiện tại không phải là tiếng nói của một vị thầy đứng trước các học sinh, mà tiếng nói đó là của một người bán chữ trước đám đông các thượng đế mua chữ.” Lời phát biểu mô tả sự thật phũ phàng về tình trạng giáo dục hiện nay của cô Hà, đủ chứng minh nền giáo dục của chế độ Hà Nội hiện là cái nôi sản xuất ra bạo lực, ỷ quyền thế, mua bán dâm, không còn là học đường và giáo dục nữa. Hãy nghe cô hà kể tiếp:
Các thượng đế mua chữ này thuộc nhiều thành phần khác nhau, thượng đế con nhà quí tộc, trộc phú, đại gia. Nhiều thượng đế yêu cầu phải đổi cô giáo vì cô này không đủ đẹp cho mình học, chuyện từng xảy ra tại Sài Gòn. Nam sinh trêu ghẹo cô gíao, viết thơ rủ cô đi phòng trọ, nhà nghỉ, khách sạn. Nhiều cô nhận lá thư run rẩy, khủng hoảng, không dám tố cáo sợ trả thù, nên bỏ trường hay chuyển trường. Nhiều cô chấp nhận để được hưởng khoản thù lao béo bở. Chính vì môi trường giáo dục kỳ hoặc này mà tiếng nói của giáo viên không còn giá trị gì nữa.
Nhiều đường dây mua bán dâm trong học đường do thầy giáo và cô giáo tự hành thêm nghề tú ông, tú bà dẫn dắt các nữ sinh của mình đến các quan chức, đại gia thèm cỏ non cỏ lạ. Nhiều nơi các hoạt động ngầm đó biến học đường trở thành nhà thổ trá hình mà chính quyền vẫn làm ngơ như không hề biết đến.
Kết quả xã hội như ngày nay là vì các đảng viên từ lãnh đạo cao cấp đến công an gác đường, tất cả chỉ nuôi hai mục đích, một là nắm chặt quyền cai trị, đàn áp, tiêu trừ mọi bất đồng, dù là thường dân hay đảng viên. Hai là kinh doanh bất chính bằng cách lợi dụng quyền hành trực tiếp đòi dân hối lộ hay là ăn cấp của công.
Lời dạy của Hồ chủ tịch vĩ đại nhắn gởi các đồng chí của ông là “Mười năm trồng cây, trăm năm trồng người” chính ông Hồ và các đồng chí của ông đã trồng được 70 năm rồi, bây giờ mới gặt hái được có 71% bạo lực học đường và 19% bạo lực tình dục thôi. Nếu chế độ này kéo dài, đảng của ông Hồ sẽ đạt được 100% bạo lực học đường và hơn 50% bạo dâm hay mua bán dâm trong ngành gọi là giáo dục xã hội chủ nghĩa. Chừng đó các thế hệ sau này sẽ trờ thành đầu trộm đuôi cướp và Việt Nam sẽ là nhà thổ trá hình nhờ Đảng Cộng Sản trồng người theo lời dạy của Hồ Chí Minh.
Thật vô cùng đáng tiếc, giới trẻ trong nước chưa có người dẫn đường, thương yêu họ và thương yêu đất nước. Họ chỉ biết theo gương ông cha chạy theo tiền tài và sắc đẹp. Càng tiếc hơn nữa là cha mẹ sống trong cảnh nghèo thiếu chỉ biết khuyên con tìm mọi cách ngồi vào những chiếc ghế có thể thu lợi tối đa, dù là bất chính!