Ngô Minh Hằng - TỈNH GIỮA CƠN SAY


TỈNH GIỮA CƠN SAY
(tặng bằng hữu trong bữa tiệc
chiều ngày 7 tháng 10 năm 2007)


Ta mời nhau chén rượu đầy
Uống quên hệ lụy, uống say một lần
Đắng cay, quên cuộc phù vân
Bôn ba quên những dấu chân lạc loài
Quê hương đã mất về ai
Cuộc đời thì lại ra ngoài tầm tay !
Lòng người đen trắng đổi thay
Có đâu như biển mà đầy những trăng
Chao ơi, đời lắm bất bằng
Cờ chưa khan nước đã rằng thua cay !


Nâng ly rượu đắng ....ô hay ...
Cớ sao nước mắt rơi đầy xuống ly ?
Say đi  ...thôi, cứ say đi ...
Gác câu thế sự lo chi chuyện đời
Bàn tay khôn kín mặt trời
Đành xin vuốt mặt làm người vô duyên !
Quê hương dù lắm oan khiên
Nhưng giang sơn chẳng là riêng của mình !
Cớ chi trách nhiệm, hy sinh
Ghé vai gánh lấy bất bình vào thân ?
Thôi, ai khanh tướng, công thần
Và ai cứu nước, cứu dân, xin mừng
Cuộc chơi vốn đã cạn lưng
Nay xin an phận, ta dừng lại thôi !
Nhỏ nhoi cánh én bên trời
Muốn đem xuân đến cho đời nhưng xa!

Kìa, như ai đến thăm ta ....
Màu xanh áo trận nhạt  nhoà máu loang
Nhìn ta, người khẽ cười khan
Nhìn người, ta chợt bàng hoàng phút giây ...
Người rằng: Tỉnh lại, đừng say
Tỉnh mà rửa nhục cho ngày Ba Mươi !
Nếu ai cũng nghĩ như ngươi
Quê hương, dân tộc, mấy người tân toan ???
Túi cơm, giá áo, cầu an
Sống mà như thế chỉ làm đời dơ !
Quê hương đang đợi, đang chờ
Hãy mau xoay chuyển cuộc cờ nước non
Cùng đời, dâng tấm lòng son
Trăm năm sách sử mãi còn thơm ghi
Núi sông chẳng của ai, vì
Của chung, nên phải góp đi, phần mình !
Nếu như ngại khó, làm thinh
Bội ơn cha mẹ phụ tình kiếm cung
Không tròn tránh nhiệm núi sông
Thì sao xứng đáng mà mong nhìn đời ???
Sống cho ra một con người
Khi quê gọi, phải đáp lời có ta!

Nói xong, mây trắng, người xa
Trông theo, ôi, mắt ta nhoà lệ cay 
Chớp đâu chợt lóe ngang mày
Và ta tỉnh giữa cơn say mịt mùng
Cảm ơn giấc mộng vô cùng.....


Ngô Minh Hằng