Ngô Minh Hằng - ĐỨNG LÊN, VIỆT NAM !


Việt Nam Tôi Đâu ? - Việt Khang

ĐỨNG LÊN, VIỆT NAM !
(Gởi về Quê Hương và Đồng Bào Việt Nam thân mến tại quê nhà. Xin Quí Bạn vì sự tồn vong của đất nước mà vui lòng chuyển bài thơ này đến thân nhân và bằng hữu của Quí Bạn tại VN. Tác giả xin ghi ơn Quí Bạn.)




Dầu cô đơn bước ta đi
Nhưng vì sông núi, sá gì nguồn cơn
Và dù mưa lạnh, đường trơn
Ngày cam đất khách, đêm hờn tình quê
Trong ta vẫn mộng ngày về
Trong thơ vẫn những tái tê vắn dài
Nhức lòng nghĩ đến nay mai
Quê ta nhưng nếu… tên ai …chủ quyền ...
Thì quê đau đớn vô biên
Thì ta tội với Tổ Tiên càng nhiều
Gương đây, đâu hỡi nhiễu điều
Sao không phủ để mỹ miều Rồng Tiên ?
Và đâu hào khí, ba miền
Đâu người Hưng Đạo, Ngô Quyền, Quang Trung ?
Đâu Quốc Toản, đâu Đặng Dung
Đâu Trần Bình Trọng, Triệu, Trưng, Lê Hoàn ?
Xin vì tổ quốc Việt Nam
Vung gươm thét tiếng hờn oan sơn hà !
Đảng dù ba triệu gian tà
Nhưng ta chín chục tinh hoa giống nòi
Ta phải tiến, đảng phải lùi 
Nếu không, sông núi, hỡi Trời... càng đau !
Giết dân, quì lạy giặc Tàu,
Đảng xin làm kiếp chư hầu, hèn thay !
Ta không cần loại đảng này
Nhà ta, ta đứng lên ngay, giữ nhà
Tàu mà đô hộ nước ta
Thì dân tộc với sơn hà vỡ tan ...

Đứng lên, toàn quốc, Việt Nam  !
Diệt Việt cộng, dẹp mưu toan của Tàu …
Đưa quê đến với hoàn cầu
Đưa ta đến chỗ mạnh, giàu vẻ vang !!!


Ngô Minh Hằng