Ngô Minh Hằng - THƠ GỞI TUYẾT

THƠ GỞI TUYẾT
(nhân ngày bão tuyết lớn nhất trong năm tại miền Đông Bắc Hoa Kỳ)
 
 
 

Em đẹp, em hiền qúa Tuyết ơi
Em xinh như mộng điểm trang đời
Nhưng trong thịnh nộ em tàn nhẫn
Ném ngọn cuồng phong phạt đất trời
 
Say đắm nhìn em dưới ánh đèn
Nghê thường vũ điệụ Tuyệt vời em!
Dung nhan diễm lệ dường châu ngọc
Nức nở ngàn hoa khép cánh hèn
 
Em đã hờn ai, đã giận ai
Mà nghe gió thở triũ u hoài
Mà cơn lốc cuốn đời nghiêng ngả
Mà nửa khung trời xuân thắm phai
 
Em đến đem theo nỗi bất bình
Cỏ cây hoa bướm cũng điêu linh
Ơi em, lộng lẫy chùm hoa tuyết
Sao chẳng tô bồi đức hiếu sinh ?
 
Em cản đường đi, níu bước chân
Hiểm nguy từng phút cứ tăng dần
Em tàn ác qúa, vô tình quá
Chẳng chút  tình thương đến thế nhân
 
Nghe báo tin em sắp ghé chơi
Đón em, lo sợ lạnh run người
Tuyết ơi, tôi biết em quyền lực
Xin hãy nương tay với cuộc đời
 
Em đáp lời tôi rất lạnh lùng
Với lòng băng giá đỉnh trời đông
Con tim thiên thạch em nào biết
Gió bão em gieo cảnh não nùng !!!
 
 
Ngô Minh Hằng