KHÍ THIÊNG SÔNG NÚI VIỆT

Tháng tư mất nước Tháng tư buồn
Nhớ về nước Việt quê nhà mến yêu

KHÍ THIÊNG SÔNG NÚI VIỆT

Tôi sanh ra từ làng quê Bưng Cầu
Xứ Thủ, Một cây Dầu, Bình Dương
Đất gò Miền Đông Nam bộ
Bên dòng suối nhỏ hiền hòa
Một vạc bưng trải dài bên bờ suối
Cây cầu ván mộc mạc bắc ngang
Dọc bờ suối hai lỗ mội
Mội Chợ, mội Thầy Thơ
Mội Thầy Thơ thơ mộng
Dưới cội trăm già rợp bóng
Trĩu trái tím ngắt, vị ngọt ngào

Dòng An Giang thuở học trò
“ Giòng An Giang nên thơ khiến nhớ “
Rừng U Minh âm u minh minh
Nơi chiến trường máu đổ, tử vong
Sông Hậu những chiều lộng gió
Đón đợi người yêu tìm đến

Mùa đông Hoàng Liên Sơn
Đỉnh Fansipan tuyết trắng
Xuân về hoa bang nở trắng núi đồi
Mùa hè dưới chân rặng Trường Sơn
Nắng như đổ lửa
Mùa thu dòng suối A Mai êm ả
Dịu dàng, róc rách chảy về xuôi
Bến Ngọc chiều tà hiu quạnh
Nhớ quê nhà Miền Nam

“ Ai hỏi tôi từ đâu đến?
Tôi đáp, Tôi từ Việt Nam đến đây “ (*)
Tôi là người Việt Nam
Mang dòng máu Lạc Việt
Đượm khí thiêng sông núi
Đất Việt bên bờ Biển Đông

Ngày nay dân tộc tôi chẳng may
Bị loài cọng sản quốc tế
Đưa vào vòng bạo tàn hắc ám
Nhưng rồi cũng có một ngày
Tuổi trẻ Việt Nam bừng lên
Sức sống giống giồng Lạc Việt
Xóa tan u minh cọng sản
Đưa non sông qua cơn lầm than
Vén mây mờ cho giồng giống
Núi sông Đất Việt
Lại rạng rở bên bờ Biển Đông

Nguyễn Nhơn
( Mùa hè trên đất Mỹ )

(*) Thơ Nguyễn Thanh Bạch