NỖI BUỒN XUÂN




Quanh năm chăm bón cây đào
Xuân càng mau đến càng lao động nhiều
Qúy từng gốc cảnh thân yêu
Mồ hôi đếm giọt bao nhiêu cho đời


Mưa dầm nắng dãi đứng phơi
Trải bao sương gió giữa trời phơi xuân
Người vui ngày Tết quây quần
Em ngồi chờ khách bán xuân bên đường

Cành đào rao phận tơ vương
Xin đời một chút tình thương mua về
Càng đẹp càng lắm người mê
Lọt vào quyền qúy thỏa thuê khoe mình

Khoe duyên khoe sắc khoe xinh
Quên đi người đã chăm mình đẹp tươi
Xuân về ngẫm lại sự đời
Mồ hôi ai đổ cho người vui xuân

Đời nghèo nên mãi gian truân
Bên đường gió bụi trầm luân phận người
Cành đào đem những vui tươi
Về nơi sang trọng cho người hưởng xuân

Trầm Hương Thơ