NHÂN QUYỀN VIỆT NAM MỘT NĂM NHÌN LẠI


 
Nguyễn Thu Trâm, 8406 - Vậy là Việt Nam đã trải qua đúng một năm trong vai trò thành viên Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc, sau khi được đắc cử vào ngày 12 tháng 11 năm 2013, tại khóa họp thứ 68. Nhưng thật đáng tiếc, trong tư cách thành viên của một tổ chức danh giá này, nhà nước cộng sản Việt Nam lại tiếp tục lập lại những bước đi lầm lạc trong bóng tối gian ác của chủ nghĩa cộng sản và đã tiếp tục lập những thành tích nhân quyền đầy ô nhục và đáng xấu hổ.
Tất nhiên để được bầu vào tổ chức này, vào ngày 7 Tháng 11 năm 2013 Việt Nam đã cho thế giới ăn một quả lừa thật đáng giá bằng cách cam kết tham gia Công ước chống Tra Tấn và Trừng Phạt hoặc Đối Xử Tàn Nhẫn, Vô Nhân Đạo Làm Mất Phẩm Giá khác của Liên Hiệp Quốc - United Nations Convention Against Torture and Other Cruel, Inhuman or Degrading Treatment or Punishment (UNCAT). Bởi vì sau khi đã cam kết tham gia công ước này rồi các tù nhân chính trị và lương tâm vẫn tiếp tục bị ngược đãi, bị tra tấn, bị trừng phạt, bị đối xử tàn nhẫn vô nhân đạo và bị chà đạp lê nhân phẩm của họ ở khắp tất cả các nhà tù trong cả nước. Thậm chí vẫn có không ít các nghi phạm bị bắt giam rồi bị tra tấn cho đến chết trong các trại tạm giam trong thời gian điều tra xét hỏi, khi chưa xác định được liệu các nghi can đó có thực sự phạm tội hay không.
Tất nhiên vốn là một nhà nước dối trá, tráo trở và khủng bố cộng sản Việt Nam vẫn tiếp tục liếm lại những gì chúng đã nhổ ra, tiếp tục chà đạp lên những điều chúng đã cam kết cho nên dẫu đã là một thành viên của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc, với vai trò giám sát, theo dõi các vấn đề về nhân quyền ở các quốc gia thành viên nhằm kịp thời ngăn chặn những hành động vi phạm nhân quyền, vô nhân đạo, phản dân chủ của các chính phủ đó đối với nhân dân của họ, thì ngược lại, cộng sản Việt Nam càng vi phạm nghiêm trọng về các quyền làm người, quyền sống căn bản của người dân Việt Nam bằng những hành động trấn áp, khủng bố, bắt giam và truy tố một cách tùy tiện những người yêu nước, đấu tranh ôn hòa bằng ngôn luận trong nổ lực cải cách dân chủ và thăng tiến đất nước.
Để lừa bịp các tổ chức quốc tế nhân quyền và các quốc gia hằng quan tâm đến thực trạng nhân quyền ở Việt Nam, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đã chứng tỏ thiện chí cải cách dân chủ, cải thiện nhân quyền bằng cách phóng thích một số tù nhân lương tâm đã bị hành hạ trong các nhà tù qua nhiều chục năm và đến nay đã cận kề với lưỡi hái tử thần, như các ông Bảo Giang Nguyễn Tuấn Nam, cựu dân biểu Lê Văn Tính, Cựu Sỹ Quan QLVNCH Trần Tư... Đồng thời cũng "cho sang Mỹ chữa bệnh theo nguyện vọng của cá nhân đối với hai tù nhân lương tâm Cù Huy Hà Vũ và Điếu Cày Nguyễn Văn Hải. Nhưng mặt khác nhà cầm quyền cũng không quên tăng cường sách nhiễu đàn áp và khủng bố, hành hung, thậm chí là mưu sát các cựu tù nhân lương tâm khác bằng đủ mọi tủ đoạn đê hèn và bẫn thỉu nhất. Không những chỉ bản thân những cựu tù nhân lương tâm Phạm Thanh Nghiên, Nguyễn Xuân Nghĩa, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài, Vi Đức Hồi, Phạm Văn Trội, Nguyễn Vũ Bình, Huỳnh Ngọc Tuấn, Nguyễn Bắc Truyển, Phạm Minh Hoàng, Trương Minh Đức, Nguyễn Đan Quế, Thích Thiện Minh... bị hành hung, bị khủng bố và mưu sát mà thân nhân của họ cũng thường xuyên bị sách nhiễu và khủng bố. Không những chỉ các nhà hoạt động nhân quyền Nguyễn Hoàng Vy, Huỳnh Thục Vy, Trần Thị Nga, Tuyến Xích Lô, Nguyễn Kim Tiến... cùng các dân oan bị hành hung, bị mưu sát mà cả thân nhân của họ cũng thường xuyện nhận được những lời đe dọa đến an ninh tính mạng từ phía nhà cầm quyền. Không những chỉ các tù nhân lương tâm bị ngược đãi và tra tấn cả tinh thần lẫn thể xác một cách man rợ trong các nhà tù mà thân nhân của họ ở quê nhà cũng thường xuyên bị sách nhiễu và khủng bố. Phải chăng đây là tính ưu việt của chủ nghĩa xã hội? Phải chăng đây là tính đặc trưng của một nhà nước "của dân, do dân và vì dân" kiểu Hồ Chí Minh?

Vụ việc dàn dựng cảnh gây rối trật tự cộng cộng gây tắc nghẽn giao thông trên trên một tuyến giao thông nông thôn liên xã Mỹ An Hưng - Long Hưng thuộc huyện Lấp Vò tỉnh Đồng Tháp vào ngày 12 tháng 02 năm 2014 để hành hung dã man các tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo, để giam giữ họ và để truy tố phạt tù các nhà hoạt động nhân quyền Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Thúy Quỳnh và Nguyễn Văn Minh chẳng những là một hành động đốn mạt đến mức không thể đốn mạt hơn của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đối với đồng bào Việt Nam là thần dân của họ, mà còn là một sự chà đạp thô bỉ lên những cam kết mà nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đã đưa ra trước cộng đồng quốc tế về những cải thiện về dân chủ và nhân quyền khi Việt Nam đàm phán để gia nhập vào tổ chức Thương Mại Thế Giới WTO từ tháng 01 năm 1995 cho đến tháng 01 năm 2007, khi họ ứng cử vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc năm 2013 và ngay cả vào thời điểm này khi Việt Nam đang tiếp tục đàm phán để gia nhập Hiệp Định Đối Tác Kinh Tế Xuyên Thái Bình Dương CPP. Vậy thì nhà nước cộng sản Việt Nam là kiểu nhà nước gì, liệu có gì khác biệt so với kiểu nhà nước Hồi Giáo IS, và liệu các nhà lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam hiện nay có thua gì những tên trùm khủng bố Bin Laden, Ayman al-Zawahiri, Nasir al Wuhayshi, Ibrahim Hassan al-Asiri, Moktar Belmoktar, Abu Muhammad al-Julani, Abu Bakr al-Baghdadi và Sirajudin Haqqani...? Liệu tập đoàn lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn San và Hồ Chí Minh cùng thuộc hạ có thua gì các trùm diệt chủng Hitler, Stalin, Mao Trạch Đông, Pol Pot, Iêng Sary... về mức độ dã man tàn bạo?
Việc hành hung cả ông Emmanuel Ly Batallan Tổng lãnh sự Pháp tại thành Hồ vào ngày 05 tháng 11 vừa qua khi ông Tổng Lãnh Sự ghé thăm cựu tù nhân lương tâm Nguyễn Bắc Truyển tại nhà cựu tù nhân chính trị Phạm Minh Hoàng trên đường Bà Hạt, Sài gòn và việc liên tục bắt giam các nhân sỹ, trí thức Việt Nam là những người bày tỏ chính kiến của mình trên trang nhật ký cá nhân Hồng Lê Thọ vào ngày 29 tháng 11, Nguyễn Quang Lập vào ngày 6 tháng 12 và việc bắt giữ ông Nguyễn Đình Ngọc tức Nguyễn Giáo Già vào ngày 27 tháng 12 vừa qua cho thấy sự mĩa mai đến chua chát về một thành viên của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc lại có những hành vi vi phạm nhân quyền đến mức thô bạo và có hệ thống đến thế. Như thế này đây liệu đã đủ tiêu chuẩn để Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang... và đồng bọn được sánh vai với các nhà độc tài đẫm máu nhất của thế kỷ: Enver Pasha (Thổ Nhĩ Kỳ), Kim Il Sung (Bắc Hàn), Hồ Chí Minh (miền Bắc Việt Nam), Pol Pot (Campuchia), Saddam Hussein (Iraq), Yahya Khan (Pakistan), Hideki Tojo (Nhật Bản), Vladimir Lenin (Liên Xô), Chiang Kai-shek (Trung Quốc), Adolf Hitler (Đức), Joseph Stalin (Liên Xô), Mao Trạch Đông (Trung Quốc). Và Như thế này đây đã đủ chưa các tiêu chí để cộng đồng quốc tế xếp Việt Nam vào hạng nhà nước khủng bố?

VÀ ĐÂY, NHỮNG TÊN ĐỘC TÀI KHÁT MÁU NHẤT THẾ KỶ 20 VÀ 21
  
Enver Pasha (Thổ Nhĩ Kỳ)
Số người tử vong: 1,1-2,5 triệu
Năm cầm quyền: 5 (1913-1.918)
Tội phạm: diệt chủng người Armenia
Chế độ: Quân Sự
Nguyên nhân chết : thiệt mạng trong chiến đấu

Kim Il Sung (Bắc Hàn)
Số người tử vong: 1,6 triệu
Năm cầm quyền: 46 (1.948-1.994)
Tội phạm tàn ác nhất: chiến tranh ở Hàn Quốc
Loại chế độ: cộng sản
Nguyên nhân chết: cơn đau tim

Hồ Chí Minh (miền Bắc Việt Nam)
Số người tử vong: 1,7 triệu +
Năm cầm quyền: 24 (1945-1969)
Tội phạm tàn ác nhất: chiến tranh ở Việt Nam
Loại chế độ: cộng sản
Nguyên nhân của sự chết: suy tim

Pol Pot (Campuchia)
Số người chết 1,7-2,4 triệu
Năm nắm quyền: 4 (năm 1975-1979)
Các tội phạm tàn ác nhất: nạn diệt chủng ở Cam-pu-chia
Loại chế độ: cộng sản
Nguyên nhân của cái chết: bệnh tim

Saddam Hussein (Iraq)
Số người chết: 2 triệu
Năm nắm quyền: 34 (1.969-2.003)
Tội phạm tàn ác nhất: diệt chủng người Kurd
Loại cai trị: độc tài
Nguyên nhân của sự chết: bị treo cổ

Yahya Khan (Pakistan)
Số người chết từ 2-12000000
Năm nắm quyền: 2 (1969-1971)
Tội phạm tàn ác nhất: diệt chủng ở Bangladesh
Loại chế độ cai trị : quân chủ
Nguyên nhân của cái chết: unknown

Hideki Tojo (Nhật Bản)
Số người chết: 4 triệu
Năm nắm quyền: 3 (1.941-1944)
Các tội phạm tàn ác nhất: giết hại thường dân trong chiến tranh thế giới thứ II
Loại chế độ : quân sự
Nguyên nhân của sự chết: bị treo cổ ngày 23 tháng 12, 1948

Vladimir Lenin (Liên Xô)
Số người chết: 4 triệu
Năm nắm quyền: 7 (1917-1924)
Tội phạm tàn ác nhất: Chiến tranh dân sự ở Nga
Loại chế độ: cộng sản
Nguyên nhân của sự chết:Giang mai do quan hệ với gái điếm

Hirohito (Nhật Bản)
Con số nạn nhân: 6 triệu
Năm nắm quyền: 62 (1926-1989)
Các tội phạm khủng khiếp nhất: vụ thảm sát ở Nam Kinh
Loại chế độ: quân chủ
Nguyên nhân của sự chết: bệnh ung thư

Chiang Kai-shek (Trung Quốc)
Số người chết: 10 triệu
Năm nắm quyền: 18 (1928-1949)
Tội phạm tàn ác nhất: sự cố 228 (giết mổ tại Đài Loan vào năm 1947)
Loại chế độ : quân chủ 
Nguyên nhân của sự chết: suy thận

Adolf Hitler (Đức)
Số người chết từ 17 đến 20 triệu
Năm nắm quyền: 11 (1.934-1945)
Tội phạm tàn ác nhất: Holocaust
Loại chế độ: phát xít
Nguyên nhân của cái chết: Tự sát

Joseph Stalin (Liên Xô)
Số người chết 40-62 triệu
Năm nắm quyền: 12 (1941-1953)
Tội phạm tàn ác nhất: hệ thống Gulag
Loại chế độ: cộng sản
Nguyên nhân chết: cơn đau tim

Mao Trạch Đông (Trung Quốc)
Số người chết từ 45 đến 75 triệu
Năm nắm quyền: 34 (1.943-1.976)
Tội phạm tàn ác nhất: nạn đói lớn tại Trung Quốc
Loại chế độ: cộng sản
Nguyên nhân chết: cơn đau tim

Trọng, Sang, Dũng Hùng
Liệu các nhà độc tài Sang, Trọng, Hùng, Dũng có đoán định được cái chết của mình sẽ bằng hình thức nào vào ngày tàn của chế độ cộng sản Việt Nam chưa? Ngay cả ở bên kia thế giới, oan hồn của hàng triệu nạn nhân của chế độ cộng sản cũng sẽ khó lòng để cho các vị được yên. Hãy ăn năn tội và hãy có những việc làm có ý nghĩa trước muôn dân khi còn chưa quá muộn!

Nguyễn Thu Trâm, 8406