Chuyện dài Việt kiều & việt cộng!

Trên Haingoaiphiemdam bửa trước có bài viết đặt câu hỏi: CÓ NÊN ĐEM TÀI NĂNG VỀ GIÚP VN NHƯ TRƯỜNG HỢP ÔNG VỊT KIỀU NẦY??
Đó là nói về câu chiện ngài giáo sư Nguyễn Đăng Hưng như vầy:

“ Một trí thức Việt kiều, sau nhiều năm góp sức để hỗ trợ các chương trình đại học tại Việt Nam, đã bị một đaị học tại Sài Gòn yêu cầu công an khởi tố hình sự.
Theo bản tin trong nước, Ông Lê Vinh Danh- hiệu trưởng Trường Đại Học Tôn Đức Thắng- đã ủy quyền cho ông Nguyễn Quốc Bảo đứng đơn tố cáo Giáo sư Nguyễn Đăng Hưng đến cơ quan Cảnh sát Điều tra công an quận 7. Đơn tố cáo cho rằng ông Nguyễn Đăng Hưng có hành vi bịa đặt và phát tán các thông tin sai lệch, có tính vu khống hiệu trưởng Trường Đại Học Tôn Đức Thắng, ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín nhà trường. Bên cạnh đó, Trường Đại Học Tôn Đức Thắng cũng tố cáo ông Hưng lừa đảo, khi ngầm thỏa thuận với nhà xuất bản để gạt vai trò sáng lập, chủ quản của trường ra khỏi tạp chí.
Trao đổi với báo Tuổi Trẻ, GS Nguyễn Đăng Hưng cho biết ông đã không thể đến làm việc theo giấy mời của công an vì lý do sức khỏe. Nếu cần phải tới đồn công an trong những lúc triệu tập khác, ông sẽ mời đại diện Đại sứ quán Bỉ đi cùng. Ông chỉ đến đồn công an khi có đại diện của Đại sứ quán Bỉ.
Giáo sư Nguyễn Đăng Hưng sinh năm 1941, cựu học sinh trường trung học Pétrus Trương Vĩnh Ký Sài Gòn, du học từ 1960, tốt nghiệp Kỹ sư vật lý Hàng không & Không gian. Tiến sĩ khoa học, đã có số năm giảng dạy đại học tới 40 năm, sáng lập bộ môn cơ học phá hủy (LTAS-Fracture Mechanics) cho Đại học Liège ở Bỉ năm 1985, được nhiều huy chương của Bỉ, trong đó có huy chương Hàn Lâm Viện Khoa học, Văn học và Nghệ thuật Hoàng gia Bỉ và được vinh danh là một trong 12 người nước ngoài làm cho nước Bỉ đổi thay. Ông có nhiều đóng góp cho khoa học Việt Nam, như huy động thành công 10 trường Đại học Châu Âu cộng tác với 10 trường Đại học của Việt Nam để tham gia chương trình đào tạo 50 tiến sĩ cho Việt Nam. Đến nay GS Nguyễn Đăng Hưng bắt đầu bị gây rắc rối. (T. Lan)


Bửa nay nhóm “ cựu tù nhân Tân Lập “ gởi lại cho bản tin về dzụ doanh nhân David Dương, nhà thầu rác nổi tiếng ở Bắc Cali, về kinh doanh nhiều năm nay ở Sài Gòn và cả Hà Nội bắt đầu bị vẹm làm khó.
Ông lập project xử lý rác hay thế nào mà đến nỗi chị nghị Má đĩ xồn ( Madison ) thành phố Xán hố dzề dzề thăm thủ đô Hà Nội xã nghĩa ta khen nức nở lâm ly là: “ Rác ở xứ xã nghĩa cũng thơm!!! ”
Bây giờ thì sự thể té heng như dzầy:

“ Việt kiều David Dương 'trục trặc' với thành phố Sài Gòn 
SÀI GÒN (NV) - Một viên phó chủ tịch thành phố Sài Gòn vừa ký một văn bản được mô tả là bác bỏ mọi đề nghị từ công ty Xử Lý Chất Thải Việt Nam (VWS) của ông David Dương.
Theo tường thuật của báo điện tử Một Thế Giới thì trong văn bản vừa kể, ông Lê Mạnh Hà, phó chủ tịch thành phố Sài Gòn còn nêu rõ “những dấu hiệu độc quyền, cạnh tranh không lành mạnh” của VWS.

Ông David Dương là một người Mỹ gốc Việt, sống tại Bắc California. Cha ông là ông Dương Tài Thu - chủ hãng giấy Cogido ở Sài Gòn trước tháng 4 năm 1975. Ông David Dương theo gia đình đến Hoa Kỳ định cư năm 1976. Năm 1991, ông David Dương thành lập công ty California Waste Solutions (CWS) chuyên thu gom và giải quyết các loại phế liệu. Hồi tháng 7 năm ngoái, CWS thắng công ty Waste Management (WM) khi cùng tranh gói thầu thu gom và giải quyết chất thải cho thành phố Oakland, trị giá 2.7 tỉ Mỹ kim, thời hạn 20 năm (2015-2035).
Năm 2005, ông David Dương trở về Việt Nam thành lập công ty giải quyếtChất Thải Rắn Việt Nam (Vietnam Waste Solutions - VWS). Theo báo chí Việt Nam thì VWS đầu tư hàng trăm triệu Mỹ kim để xây dựng một nhà máy giải quyết rác tại xã Ða Phước, huyện Bình Chánh, Sài Gòn.
Vào thời điểm đó, ông David Dương được các viên chức và báo giới Việt Nam ca ngợi như là một doanh nhân có bản lĩnh, viễn kiến, giàu kinh nghiệm, dư khả năng trong lĩnh vực xử lý rác, vốn đã và vẫn là vấn nạn nan giải cho các đô thị ở Việt Nam. Ông David Dương còn được ca ngợi như một người nặng lòng với quê hương...
Chưa rõ vì sao gần đây, sự thể đột nhiên thay đổi.
Ðầu tiên là một vài tờ báo chỉ trích “công nghệ giải quyết rác” của VWS tại bãi rác Ða Phước chỉ là “công nghệ chôn lấp” nhưng giá giải quyết rác của VWS lại cao gấp 17 lần so với Ðà Nẵng (áp dụng cùng công nghệ).
Kế đó là văn bản như vừa kể. Tại văn bản này, đại diện nhà cầm quyền thành phố Sài Gòn xác định, mỗi ngày, ở Sài Gòn có 6,700 tấn rác cần được giải quyết. VWS đang giải quyết khối lượng rác là 3,000 tấn/ngày, chiếm khoảng 45% thị trường giải quyết chất thải rắn, nên VWS được xem là đang thống lĩnh thị trường.
Việc VWS đề nghị được nâng công suất lên 10,000 tấn/ngày và giải quyết toàn bộ chất thải rắn ở Sài Gòn sẽ dẫn đến độc quyền trong việc giải quyết chất thải tại Sài Gòn, thành ra ảnh hưởng đến quyền được cạnh tranh của các doanh nghiệp khác.
Nhà cầm quyền thành phố Sài Gòn còn bác bỏ đề nghị chuyển 2,000 tấn rác ở một bãi rác tại Củ Chi về bãi rác Ða Phước để nâng công suất  lên 5,000 tấn/ngày vì làm như thế là “vi phạm Luật Cạnh Tranh.”
Nhà cầm quyền thành phố Sài Gòn nhận định, vì VWS không xây dựng-điều hành nhà máy phân loại, thu gom nguyên liệu tái chế và tái sử dụng chất thải như giấy phép đầu tư mà chỉ chôn lấp rác nên thành phố này đã trả lố cho VWS khoảng 3 triệu Mỹ kim/năm vì chi phí giải quyết rác của VWS cao hơn những doanh nghiệp khác khoảng 3 Mỹ kim/tấn.
Chưa thấy ông David Dương và VWS lên tiếng nhưng trên mạng xã hội, nhiều người xem văn bản vừa kể là bất thường. (G.Ð)

Gã nhà nhà quê tôi cả đời học hành lận đận chỉ tạo được có mỗi cái nhà “ nhà hành chánh “. Đó là nói tắt bình dân về khoa Quản trị Hành chánh Công quyền phục vụ công chúng mà Thầy Tôn Thất Trạch nâng lên là phục vụ công ích, công thiện.
Thua trận, mất nước, đi tù việt cộng, cho nên chỉ có độc một cái nhà mà cũng mất tiêu luôn. Vốn hổng thạo gì về Quản trị kinh doanh cho nên việc kinh doanh mần ăn bù trất.
Bửa nay đọc thấy dzụ nầy nên tức cảnh sanh tình, chẳng đặng đừng bình lựn mấy câu:

Dễ hiểu quá mà!
Là tại cái quyết nghị cấm cửa việt cộng của TP San Jose mà David Dương là doanh nhân có thế lực ở đó mà không giúp đở đòn gì được.
Nhà nước ta chỉ dễ dãi cho Dương mần ăn để lấy đường đi lại với cộng đống người Việt ở đấy.
Bây giờ lại dạng háng tè he, chỉ tính chiện đòi lại mỗi năm 3 triệu đô còn khá.
Mai mốt truy tội trốn thuế có khi còn sạt nghiệp và...ủ tờ như bỡn.
Cho đáng kiếp bọn mần ăn với lưu manh việt cộng.
Còn áp phe ngoài Hà Nội nữa. Cái dự án lấy rác Hà Nội mà nghị Má đĩ xồn khen thơm ấy!

Hởi ơi! Ở giờ phút thứ 25 của lịch sử Đất nước và Dân tộc, trong khi mà bọn cường bạo việt cộng đang đấu đá nhau tranh giành quyền lực, thuốc chết nhau, thắt cổ nhau tùm lum, đang ngấp nghé trên bờ vực thẩm sụp đổ mà vẫn còn có những người “ cựu đĩ điếm “ lưu vong ngày xưa vẫn còn mơ hồ về tà quyền việt cộng, vẫn lăm le về giúp nước hoặc làm ăn với bọn gian tham, lưu manh việt cộng thì thiệt là hết nước nói! C'est fini l'eau dire !

Nguyễn Nhơn