Xã Nghĩa Việt Nam Có Đang Lớn Mạnh, Khẳng Định Vị Thế?…

Một đám tranh ăn .... phá hoại đất nước.
Một đám tranh ăn …. phá hoại đất nước.
Những cuộc đấu đá tranh giành quyền lực, tranh công kể lể công lao cũng như hạ bệ, bôi bẩn lẫn
nhau, đã phơi trần bộ mặt lưu manh, gian trá không thể biện hộ hay chối cãi được của giới lãnh đạo cao cấp đảng cộng sản Việt Nam. Mặc dù bí mật đấu đá trong nội bộ giữa các lãnh đạo cao cấp của đảng đã được bộ máy tuyên giáo trung ương tung hết nguồn lực  vào cuộc chữa cháy nhưng tất cả đều vô hiệu, đều không thể bưng bít, ngăn chận trong thời đại tin học hiện đại ngày nay.
Thế cho nên khi hình ảnh “vĩ đại” giả tạo, hư cấu của Hồ Chí Minh không còn tác dụng cho công tác tuyên truyền phục vụ cho mục tiêu lừa bịp người dân. Đảng CSVN liền tương kế tựu kế mang hình ảnh Võ Nguyên Giáp ra tô son trét phấn, đánh bóng tên tuổi “người hùng Điện Biên, người anh cả của quân đội nhân dân” nhằm củng cố niềm tin của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên nhạt bác, mất niềm tin vào đảng vì biết được huyền thoại Hồ Chí Minh đúng thật là huyền thoại như các câu chuyện cổ tích, hoang đuờng, thuở dầu óc con người chưa phát triển còn mông muội, mê muội lẫn ngu muội chưa phân biệt được ác quỷ với thánh thần.
Thế nhưng,  não trạng của tuyên giáo trung ương đảng CSVN có vấn đề về tư duy của những kẻ thiểu năng nên không thể tiên liệu, không thể nhận ra dân trí của người dân trong thời đại a còng (@) với phương tiện truyền thông hiện đại đã không còn mê muội, đã vượt mặt quan trí chỉ biết nhắm mắt nhắm mũi, châu đầu vào tài liệu giáo dục định hướng của đảng, nhà nước – họ vẫn mông muội lẫn giả vờ ngu muội như thời đại Hồ Chí Minh chỉ biết tiếp nhận thông tin một chiều từ loa, đài của đảng và không quan tâm sử dụng trí tuệ “xử lý” thông tin.
Do đó hình tượng thêu dệt về Võ Nguyên Giáp “…thiên tài quân sự, văn võ song toàn, uy dũng vô song… được nhân dân, được bạn bè thế giới ngưỡng phục…”  ra rả trên hệ thống truyền thông đã bị người dân từ chối lẫn chỉ ra ý đồ tuyên truyền chính trị của đảng CSVN. Sự kiện từ chối “ huyền thoại” Võ Nguyên Giáp được thể hiện trong các bài viết chỉ ra những điều không có thật về nhân vật lịch sử Võ Nguyên Giáp được đăng tải trên trang mạng lề dân. Song song đó là việc đại bộ phân người dân bày tỏ thái độ qua việc không đến xem, không hưởng ứng, không đón nhận cuộc đời, sự nghiệp huyền thoại Võ Nguyên Giáp được đảng bỏ kinh phí dàn dựng trong bộ phim tài liệu “Sống Cùng Lịch Sử” được trình chiếu nhân kỷ niệm một năm ngày Võ Nguyên Giáp chết, là một minh chứng cụ thể.
Não trạng có vấn đề hay nói cách khác là thiểu năng trí tuệ của lãnh đạo đảng CSVN về việc xây dựng hào quang cho Võ Nguyên Giáp nhằm lôi kéo một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên tự chuyển biến, tự chuyển hóa tư tưởng có khả năng trở thành bom nổ chậm đánh sập đảng, chế độ cộng sản, vì họ đã dần nhận ra sự thật của cái gọi là “đảng quang vinh, Hồ Chí Minh vĩ đại” và hình tưọng Võ Nguyên Giáp đã bị cháy khi vừa “xuất xưởng” là sự thật để cho lãnh đạo cộng sản rút kinh nghiệm, nhận ra rằng tuyên truyền bịp bợm không còn dễ đàng, không là thế mạnh như trong thời đại loa đài của Hồ Chí Minh, thời chỉ có cái loa là vui thôi theo như lời cố ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện đã chỉ ra trong tập thơ Tiếng Vọng Từ Đáy Vực còn được biết dưới tên Hoa Địa Ngục của ông.
Chắc chắn do não trạng của lãnh đạo cộng sản có vấn đề về thiểu năng trí tuệ nên dù đã thất bại trong việc dựng hình tượng Võ Nguyên Giáp thay cho tượng đài Hồ Chí Minh đã bị sự thật lịch sử qua phương tiện truyền thông hiện đại đánh sập nhưng dường như CSVN không đủ trí tuệ để rút ra bài học thực tiễn về thất bại này nên chúng lại vô tư xua văn nô bồi bút, dư luận viên…thay vì bảo vệ “quan điểm” Hồ, Giáp vĩ đại. Chúng tập trung nguồn lực tuyên truyền sáng tác tư liệu, trang bị lý luận rất trẻ con về xã hội chủ nghĩa cho văn nô bồi bút, dư luận viên với lập luận vắng bóng trí tuệ như sau:
“Hệ thống chủ nghĩa xã hội chưa sụp đổ đâu nhé, sự sụp đổ của Liên xô là sự sụp đổ của một mô hình không đúng thôi, và nghĩ đi, từ năm 1991 đến giờ, người ta cứ nghĩ là xã hội chủ nghĩa sẽ dần sụp đổ hết nhưng sao, chủ nghĩa xã hội đang lớn mạnh hơn cho thấy, trung quốc, Việt nam đang khẳng định vị thế của họ.”
Một lập luận ngu không thể ngu hơn, nói theo ngôn ngữ của ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng: “Không thiểu năng trí tuệ thì là gì?”
Này nhé, những nước tin theo lý tưởng cộng sản, thiết lập mô hình tổ chức nhà nước theo khuôn mẫu nhà nước Xô Viết và các nước tổ chức cai trị theo mô hình đó người ta gọi là hệ thống nhà nước xã hội chủ nghĩa. Ngày nay hệ thống nhà nước đó không còn nữa và các nước Trung Cộng, Việt Cộng, Triều Cộng, Cu Cộng chỉ còn là nưóc xã hội hội chủ nghĩa trên danh xưng chứ không còn thực chất xã hội chủ nghĩa như thời còn mồ ma Liên Xô, cổ động tuyên truyền với những lời bóng bẩy, hào nhoáng “… chuyên chính vô sản…công nhân làm chủ nhà máy… nông dân làm chủ ruộng cày…cán bộ là đầy tớ của nhân dân…”
Thế thì dựa vào cơ sở lý luận nào để gọi các nưóc cộng sản còn sót lại là các nước xã hội chủ nghĩa? Ngay cả không có ông bà lý thuyết gia hàng đầu nào trong bốn nước vừa kể, định nghĩa được xã hội chủ nghĩa tròn méo ra sao, để làm cơ sở kết luận là Liên Xô, nguyên là nước trung tâm lãnh đạo các nước xã hội chủ nghĩa sụp đổ là do không theo đúng mô hình xã hội chủ nghĩa?
Cũng như dựa vào cơ sở lý luận nào để các ông, bà văn nô bồi bút, dư luận viên… kết luận chủ nghĩa xã hội đang lớn mạnh và Trung Cộng, Việt Cộng đang khẳng định được vị thế?…
Có phải các ông bà căn cứ vào các tài liệu, các nguồn lý luận do tuyên giáo làm ra, phát tán và những kẻ lập lại một cách máy móc như các em bé như các ông bà,không thiểu năng trí tuệ thì là gì? Thế các ông bà thiểu năng chỉ biết học tập nói theo định hướng của tuyên giáo, có biết là bộ mặt tích cực của Trung Cộng, Việt Cộng có sáng sủa lên ít đỉnh qua việc xây dựng đường xá, cầu cống, nhà cao tầng, khách sạn nhà hàng, khu nghỉ dưỡng… thật sự phồn vinh giả tạo là nhờ vào sự viện trợ, sự ưu đãi lẫn tạo điều kiện thuận lợi  cho giao thương buôn bán của các nước tư bản giẫy chết không?
Có phải sự lớn mạnh của nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam, là qua hình ảnh của một bộ phận không nhỏ nhà giàu không do năng lực mà do ăn cướp của dân, ăn cắp của nước có nguồn gốc “cách mạng”: khoe siêu xe trên các con đường ngập nước mỗi khi trời đổ mưa trong một đất nước tràn ngập xe hai bánh;  các căn hộ siêu sang dành cho “bồ nhí”, cho các cô nhân viên dưới quyền của thủ trưởng đảng viên hủ hóa, suy thoái  đạo đức lối sống; hình ảnh các căn nhà siêu bự như dinh toàn quyền của các quan chức đảng, nhà nước nằm bên cạnh các khu nhà ổ chuột, là nguyên nhân cho các ông tổ cộng sản đứng lên hô hào làm cách mạng lật đổ chính quyền để xây dựng một nhà nước của dân, do dân, vì dân và xóa bỏ cảnh người bóc lột người?
Những hình ảnh phản cảm đó không phải là tất cả những gì tồn tại trong đất nước gọi là xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Bên cạnh sự lớn mạnh của xã hội chủ nghĩa Việt Nam là hàng hàng lớp lớp trí thức xã hội chủ nghĩa, những nhà khoa học giáo sư, tiến sĩ, bác sĩ, kỹ sư… chạy đầy đường thuộc loại nhiều nhất thế giới nhưng không sáng chế, phát minh được cái gì cho ra hồn. Những ông bà trí thức, khoa học này chỉ tài giỏi ở chỗ xà xẻo ngân sách và đi phát bằng khen, bằng sáng chế cho các anh chị “hai lúa” trong nhiều lãnh vực ngành nghề của đại bộ phận “nhân dân lao động”.
Cụ thể là “hai lúa” Trần Quốc Hải cải tiến xe bọc thép cho quân đội Kampuchea đuợc phong hàm đại tướng danh dự, được hưởng mọi quyền lợi như một đại tướng thực thụ. Trường hợp “hai lúa” Trần Quốc Hải là một trong số nhiều tài năng Việt Nam không được đảng, nhà nước sử dụng và có khả năng đi tù vì tội “chống người thi hành công vụ”. Nguyên do là họ không chịu từ bỏ đam mê tìm tòi phát minh, sáng chế cống hiến cho khoa học và phụng sự đời sống và không chịu nghe lời khuyến cáo của chính quyền là phải dừng lại những chương trình nghiên cứu phát minh, sáng chế của họ.
Nói thật không cần bàn, không cần phân tích cái gọi là xã hội chủ nghĩa Trung Quốc đang lớn mạnh, khẳng định vị thế?… Vì những tên chạy cờ, chỉ biết nói theo lý luận của tuyên giáo cộng sản một cách máy móc không trí tuệ, cho dù có cầm tay chỉ, mở banh mắt ra cho nhìn thì những kẻ thiểu năng này cũng không thể thấy được mặt trái của cái gọi là lớn mạnh, khẳng định được vị thế của nhà nước Trung Quốc mà họ tưởng nhầm là xã hội chủ nghĩa!
Do đó bài viết này không bàn nhiều về sự lớn mạnh, khẳng định được vị thế của cái gọi là xã hội chủ nghĩa Trung Quốc mà chỉ tập trung vào một phần rất nhỏ cốt lõi ở mặt nổi của cái gọi là xã hội chủ nghĩa đang lớn mạnh, khẳng định được vị thế của Việt Nam:
Về sự lớn mạnh của xã hội chủ nghĩa Việt Nam(?) chỉ có những người mù mới không thấy là Việt Nam vô địch về xuất cảng lao động oshin, trẻ em, mãi dâm, cô dâu… có cả “xuất khẩu” dối trá, ăn cắp, buôn lậu…của các công nhân viên chức, quan chức đảng, nhà nước khi có cơ hội làm việc hay đi công tác nước ngoài. Sự lớn mạnh của xã hội chủ nghĩa này còn được nhìn thấy qua các “đội quân” hùng hậu không kể già trẻ lớn bé bán vé số dạo khắp nẻo đường đất nước, mưu sinh trên các bãi rác đúng nghĩa bãi rác của nó cùng với toàn bộ công nhân, nông dân được đảng trao danh hiệu là lực lượng tiên phong lãnh đạo nhà nước và xã hội, vẫn còn bị tư bản các loại, có cả tư bản đỏ áp bức bóc lột tàn bạo như nô lệ trên đất nước, trên chính mảnh đất “sở hữu toàn dân” của công nhân, nông dân hơn cả thời tư bản hoang dã, thời thực dân, phong kiến, đế quốc gây ra.
Về sự khẳng định vị thế của xã hội chủ nghĩa Việt Nam là gì? Tất cả chỉ là hứa cuội với thế giới dân chủ văn minh, nhân bản giàu mạnh, là đại diện đảng CSVN đóng vai nghèo đói đáng thương, đáng tội nghiệp để ăn mày viện trợ xóa đói giảm nghèo, để được quốc tế tháo gỡ cấm vận, bao vây kinh tế hội nhập vào giòng chính của thế giới dân chủ văn minh, qua các món hàng đổi chác, mặc cả “ tù nhân lương tâm, tù nhân chính trị…” qua các cuộc đối thoại liên quan đến tự do, dân chủ, nhân quyền mang tính lừa bịp, dằng dai không hồi kết để nhận lấy quyền, lợi ích kinh tế, chính trị  nhằm nuôi sống, củng cố độc quyền cai trị của đảng, chế độ. Thật sự đó chỉ là một góc tối rất nhỏ của bức tranh toàn cảnh mà cái văn nô bồi bút, dư luận viên gọi là khẳng định vị thế của xã hội chủ nghĩa việt Nam trên chính trường quốc tế!
Tóm lại những điều vừa trình bày liên quan đến sự lớn mạnh, khẳng định vị thế của xã hội chủ nghĩa Việt Nam được các văn nô bồi bút, dư luận viên…lặp lại như cái máy, như những kẻ bại não theo lý luận định hướng của tuyên giáo. Chắc chắn nếu không mù, điếc thì ai cũng có khả năng thấy, nghe không cần qua trung gian người sáng mắt, tốt tai diễn giải, kể lại. Điều quan trọng là hình ảnh suy thoái đạo đức lối sống của quan chức, đảng viên và thực trạng xã hội ngày càng băng hoại, dối trá bất công tràn lan, len lỏi vào mọi ngõ ngách đời sống nhà nước lẫn xã hội. Thế thì nhà nước, xã hội đó có phải là xã hội chủ nghĩa và nó có đúng là đang lớn mạnh, khẳng định vị thế không hả các ông bà tuyên giáo, các văn nô bồi bút, dư luận viên?…

Le Nguyen