GIẢI PHÁP NÀO CHO NƯỚC VIỆT HÔM NAY?

Từ 40 năm nay, người Viêt Quốc gia không ngừng trăn trở, tìm kiếm một giải pháp vẹn toàn cho Đất nước trước họa cộng sản hung tàn giày xéo đồng bào, tàn phá non sông, bán nước cho tàu cộng.

Từ đầu thập niên 80s cuả thế kỷ trước, các luật gia VNCH cố gắng vận động tái lập hòa ước Paris 1973. Cố gắng chẳng những bất thành mà lại còn thêm tai tiếng!


Để ra một bên các hy sinh về thực hiện chủ trương hành động quân sự, các phong trào võ trang phục quốc thất bại đầy đau đớn.

Liện tiếp các cố gắng thành lập các chánh phủ lưu vong nhằm tranh phong với việt cộng trên bàn cờ chánh trị bang giao quốc tế. Dù dở, dù hay, dù thật lòng hay vì tham vọng quyền lực, giải pháp nầy đã chứng tỏ vô hiệu.

Kế đến là phong trào liên kết trong ngoài, đối lập đối kháng:
Năm 1996, cổ xe “ Mặt Trận Dân Chủ “ của lão “ việt cộng gọi là phản tỉnh “ Nguyễn Hộ, chủ tịt Câu lạc bộ Kháng chiến Miền Nam làm minh chủ được hai ông tiến sĩ hải ngoại Nguyễn Bá Long bên xứ Lá Phong và Nguyễn Gia Kiểng bên xứ Tây đánh bóng, khua chiêng gióng trống quảng cáo trình làng.
Tháng 8, 2005, hội nghị bàn tròn “ Tiểu Diên Hồng “ ba bề quốc dõm – cộng chầu rìa – trung lập giả danh do minh chủ “ việt cộng xét lại “ Hoàng Minh Chính chủ trì được thầy thuốc thông tim Nguyễn Xuân Ngãi đạo diễn cho ra mắt ở Xán hố dzề, Bắc Cali.

Gần đây, các quý ông việt cộng gọi là phản tỉnh mà chưa tỉnh hẳn và đám cựu việt cộng nằm vùng thức tỉnh mà sáng mắt chưa sáng lòng cũng bắt đầu đi vào con đường vận động chánh trị thượng tầng nói là nhằm dân chủ hóa chế độ toàn trị việt cộng;
Mùa xuân 2011, Hà Sĩ Phu, nhóm “ trí thức Đà Lạt “, trịnh trọng đón tiếp bà Phó Đại sứ Mỹ Palmer, trình lên bản lộ đồ 3 bước: Chống ngoại xâm chệt bành trướng – chống nội xâm, vận động “ Dân chủ hóa “ Chống suy thoái kinh tế.
Cựu vc nằm vùng Lê Hiếu Đằng, những ngày nằm bịnh chợt sáng mắt, “ bảng đỏ “, ly khai xin đảng cho lập đảng mới Dân chủ – Xã hội đối lập ( cuội ).

Từ bấy đến nay đã gần tròn 40 năm, các vận động kể trên đều không đi đến đâu! Đất nước tan hoang, dân tình nghèo khổ, xã hội suy đồi, tình thế ngày càng tệ lậu hơn.
Thử kiểm điểm lại xem vì sao mà các cố gắng từ phục hồi hòa ước Paris, tới liên kết trong ngoài đối lập, đối kháng, rồi cải cách dân chủ hóa tiệm tiến đều không lay chuyển được toàn trị việt cộng?

Khi GS. Vũ Quốc Thúc và các vị luật gia Miền Nam vận động quốc tế phục hồi hòa ước Paris, các nhà chánh trị Âu Mỹ đã thẳng thắn khuyến cáo:

Bà J. W. E Spies, lúc đó Bà là Chủ Tịch Đảng Christian Democratic Appeal và dân biểu Quốc Hội Hòa Lan, và hiện nay Bà là Bộ Trưởng Bộ Nội Vụ. Khi được hỏi về vấn đề vận động quốc tế cho tự do dân chủ ở Việt Nam,

Bà nói rằng 
người Việt Nam trước tiên phải hy sinh, phải tranh đấu cụ thể cho đất nước của chính mình trước khi mong đợi người ngoài giúp đỡ.”

Ông David Steinman, một luật sư Hoa Kỳ và cộng sự viên của TNS Daniel Moynihan khuyến cáo rằng:

“Sớm muộn gì quý vị cũng phải dùng biện pháp bất tuân dân sự (civil disobedience). Phải có phong trào bất tuân dân sự trên toàn quốc mới hy vọng thay đổi được chế độ cộng sản độc tài.”

Vậy mà chúng ta không biết lắng nghe cứ mãi ôm ấp câu chuyện hoang đường về vận động quốc tế dân chủ hóa Đất nước.

Mới vừa rồi, nhóm thượng Hải với các cựu chức sắc VNCH lại mửng cũ lập lại với ngôn từ dao to búa lớn về cái gọi là “ Thượng Viện Canada Mở Hội Nghị Về Dùng Hòa Ước Paris 1973 Giải Quyết Tranh Chấp Biển Đông. “ ( Vi Anh, cựu dân biểu VNCH ). Thiệt là đáng hỗ thẹn!

Vấn đề liên kết trong ngoài, đối lập đối kháng cũng vậy. Trong vụ “ Mặt trận Dân chủ “, Nguyễn Hộ đã bỉ mặt hai ông Bá Long và Gia Kiểng là mạo danh ông ta bằng là thơ mà không phải do ông ta viết ra. Trong vụ Tiểu Hội nghị Diên Hồng thì ông “ xét lại “ Hoàng Minh Chính Mỹ du ồn ào rồi về nước im re cho tới chết.

Vậy mà vừa rồi, sử gia Phạm Trần Anh với sự phò tá của cựu thứ trưởng giáo dục Nguyễn Thanh Liêm vẫn cứ thượng lên vở kịch hoành tráng “ Đại hội Diên Hồng Thời đại “ với sự tham gia từ xa của 15 “ Tổ chức Xã hội Dân sự (!) “ trong nước. Nghĩ thiệt là chậm tiến hết biết!

Về phần các ông cộng sản phản tỉnh, chân chính, tiến bộ chủ trương dân chủ hóa tiệm tiến với phong trào xã hội dân sự “ Khai dân trì – chấn dân khí – hậu dân sinh “ thì theo chính ngay giảng sư Đại học Hà Nội Nguyễn thị Từ Huy nhận xét thì như vầy:

“ Những người tiến hành các hoạt động dân chủ, nếu không ý thức được rằng trên thực tế các hoạt động của mình đã bị làm cho vô hiệu, sự đối lập của mình đã bị biến thành đối lập cuội do tình trạng vô hiệu triền miên, thì sẽ dễ dàng có cảm giác tự hài lòng, tự cho là mình đã làm được việc nọ việc kia, nói được điều nọ điều kia... Nhưng lại không biết rằng, trên thực tế họ có thể đang ở vào tình trạng « đối lập cuội ». Vị thế đối lập cuội hẳn còn đáng buồn hơn là vị thế trí thức cận thần. “

Tóm tắt lại, những cố gắng xoay trở chỉ tiến hành trong khuôn khổ vận động chánh trị thượng tầng đều vô hiệu.

Bây giờ còn lại là: Nếu sợ “ đổ máu – tàn phá “ làm cách mạng triệt để thì chí ít cũng phải cương quyết tiến hành giải pháp do ông Steinman khuyến cáo từ hơn 30 năm về trước: Vận động TỔNG BẤT TUÂN DÂN SỰ TRÊN TOÀN QUỐC.

Cụ thể như là:
Chống cưởng chế cào nhà cướp đất
Chống bốc lột công nhân – lao động
Chống cướp chợ làm thương xá cho tư bản đỏ
Chống sưu cao thuế nặng
Và vân ...vân...

Cuối cùng là: Tổng bất tuân dân sự.

BIỂU TÌNH – ĐÌNH CÔNG – BÃI THỊ – BÃI KHÓA.

Thực chất là Tổng Nổi Dậy hay cứ nói thẳng băng là CÁCH MẠNG TOÀN DÂN trịnh trọng tôn xưng là CÁCH MẠNG DÂN TỘC.

Nguyễn Nhơn