Thư hồi âm cho bạn Nhật

Thư hồi âm cho bạn Nhật
Bạn thân mến,
Lâu lắm rồi, giới trẻ chúng tôi mới nhận được một bài viết nói lên sự thật ở đất nước tôi dù sự thật ấy làm chúng tôi hết sức đau buồn.
Xin cám ơn bạn. Ở đất nước tôi, có câu: ''Sự thật mất lòng.'', nhưng cũng có câu: ''Thương cho roi cho vọt; thuốc đắng dã tật.''
Bức thư của bạn đã làm thức dậy trong tôi niềm tự ái dân tộc lâu nay được ru ngủ bởi những bài học giáo điều từ nhà trường như: ''Chúng ta tự hào là một nước nhỏ đã đánh thắng hai cường quốc Pháp và Mỹ.''
Bạn đã nói đúng: ''Tôi đang nhìn thấy một thế hệ không còn biết phải tin vào điều gì, thậm chí còn không dám tin vào chính mình. Làm người Việt khó lắm. Thật vậy sao?''
Bạn biết đặt câu hỏi như thế là bạn đã có câu trả lời rồi. Những gì tôi viết sau đây chỉ là những lời tâm tình của một người trẻ thiếu niềm tin, với một người bạn đến từ một đất nước vững tin vào dân tộc mình, vào chính bản thân mình.
Bạn nói đúng. So với nước Nhật, nước Việt chúng tôi đẹp lắm. Đối với tôi, không có tấm bản đồ của nước nào đẹp như tấm bản đồ của nước tôi. Tấm bản đồ ấy thon thả, đánh một đường cong tuyệt đẹp bên bờ Thái Bình Dương ấm áp. Trên đất nước tôi, không thiếu một thứ gì cho sự trù phú của một dân tộc. Nhưng chúng tôi thiếu một thứ.
Đó là Tự Do, Dân Chủ!
Lịch sử của chúng tôi là lịch sử của một dân tộc buồn!
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã từng nhận được đĩa vàng tại đất nước Nhật của các bạn năm 1970 (bán được trên hai triệu bản) với bài hát ''Ngủ Đi Con'', đã từng khóc cho đất nước mình như sau:
''Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu!
Một trăm năm nô lệ giặc Tây!
Hai mươi Năm nội chiến từng ngày!
Gia tài của mẹ để lại cho con
Gia tài của mẹ là nước Việt buồn!''
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, trong ''hai mươi Năm nội chiến từng ngày'', sống tại miền Nam Việt Nam nên nỗi đau của ông còn nhẹ hơn nỗi đau của người miền Bắc chúng tôi. Ông còn có hạnh phúc được tự do sáng tác, tự do gào khóc cho một đất nước bị chiến tranh xâu xé, được ''đi trên đồi hoang hát trên những xác người'', được mô tả người mẹ điên vì đứa con ''chết hai lần thịt xương nát tan''.
Nếu sống ở miền Bắc, ông đã bị cấm sáng tác những bài hát như thế hoặc, nếu âm thầm sáng tác, ông sẽ viết như sau:
''Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu!
Một trăm năm nô lệ giặc Tây!
Bảy mươi năm cộng sản đọa đày!
Gia tài của mẹ, để lại cho con
Gia tài của mẹ là nước Việt buồn!''
Bị đô hộ bởi nước Tàu tự coi mình là bá chủ ở phương Bắc, bị một trăm năm Pháp thuộc. Một ít thời gian không bị ngoại bang đô hộ, chúng tôi không có minh quân như Minh Trị Thiên Hoàng ở nước bạn. Huống gì, thay vào đó, chúng tôi bị cái xui là một trong những nước hiếm hoi bị thống trị bởi một chế độ bị coi là quái vật của thế kỷ.
Tại sao người Việt tham vặt?
Vì họ đã từng đói kinh khủng. Trong cuộc chiến tranh gọi là chống Mỹ, chống Pháp, người dân miền Bắc chúng tôi đã đói đến độ mất cả tình người. Vì một ký đường, một cái lốp xe đạp, vài lạng thịt, người ta tố cáo nhau, chơi xấu nhau dù trước đó họ là người trí thức.
Cho nên ăn cắp là chuyện bình thường.
Tôi cũng xin nhắc cho bạn: Năm 1945, hàng triệu người Việt miền Bắc đã chết đói vì một lý do có liên quan đến người Nhật các bạn đấy. Xin bạn tìm hiểu phần này trong lịch sử quân Phiệt Nhật ở Việt Nam.
Tất nhiên, người Việt vẫn nhớ câu ''Nghèo cho sạch, rách cho thơm!'', nhưng ''thượng bất chính, hạ tắc loạn.''
Khi chiến tranh chấm dứt, người Việt biết họ phải tự cứu đói mình, chứ không ai khác. Kẻ có quyền hành tranh giành nhau rừng vàng, biển bac, kẻ nghèo xúm lại hôi của những xe chở hàng bị lật nhào.
Thật là nhục nhã, thật là đau lòng!
Bạn bảo rằng, ở nước bạn, người dân giữ gìn vệ sinh công cộng rất tốt. Còn ở Việt Nam, cái gì dơ bẩn thì đem đổ ra đường.
Đúng vậy. Nhưng Tự Do, Dân Chủ đã ăn vào máu của các bạn để các bạn ý thức rõ đây là đất nước của mình.
Còn chúng tôi? Chúng tôi chưa thấy nước Việt thực sự là của mình.
Ngày trước, Nước Việt là của Vua! Có khi nước Việt thuộc Tàu! Rồi nước Việt thuộc Pháp! Rồi nước Việt là của Đảng Cộng Sản!
Ruộng của cha ông để lại đã từng trở thành của hợp tác xã, rồi ruộng là của nhà nước chỉ cho dân mượn trong một thời gian nhất định. Đất là của nhà nước, nếu bị quy hoạch, người dân phải lìa bỏ ngôi nhà bao năm yêu dấu của mình để ra đi.
Cái gì không phải là của mình thì người dân không cảm thấy cần phải gìn giữ.
Nhưng sự mất mát đau lòng nhất trên đất nước chúng tôi là mất văn hóa và không còn nhuệ khí.
Biết làm sao khi chúng tôi được dạy để trở thành công cụ, chứ không được dạy để làm người!
Tiếc thay bản chất thông minh còn sót lại đã cho chúng tôi nhận ra chúng tôi đang bị dối gạt, nhất là trong những giờ học về lịch sử, văn chương.
Lớp trẻ chúng tôi đã mất niềm tin và tìm vui trong những trò rẻ tiền trên TV, trên đường phố.
Nhớ năm nào nước của bạn cất công đem hoa anh đào qua Hà Nội cho người Hà Nội chúng tôi thưởng ngoạn. Và thanh niên Hà Nội đã nhào vô chụp giựt, bẻ nát cả hoa lẫn cành, chà đạp lên chính nơi được gọi là “ngàn năm Thăng Long văn hiến”.
Nhục thật, bạn ạ. Nhưng lớp trẻ chúng tôi hầu như đang lạc lối, thiếu người dẫn đường thật sự chân thành, thương yêu chúng tôi, thương yêu đất nước ngàn năm tang thương, đau khổ.
Thật buồn khi, hàng ngày đọc trên báo bạn, thấy giới trẻ nước tôi hầu như chỉ biết chạy theo một tương lai hạnh phúc dựa trên sắc đẹp và hàng hiệu. Họ không biết rằng nước Hàn có những hot girls, hot boys mà họ say mê, còn là một quốc gia cực kỳ kỷ luật trong học hành, lao động.
Bạn nói đúng. Ngay cả bố mẹ chúng tôi thay vì nói với chúng tôi: ''Con hãy chọn nghề nào làm cuộc sống con hạnh phúc nhất.'' thì họ chỉ muốn chúng tôi làm những công việc, ngồi vào những cái ghế có thể thu lợi tối đa dù là bất chính.
Chính cha mẹ đã chi tiền để con mình được làm tiếp viên Hàng Không, nhân viên Hải Quan, Công An giao thông… với hy vọng tiền thu được, dù bất minh, sẽ nhiều hơn bội phần.
Một số người trẻ đã quên rằng, bên cạnh các ca sĩ cặp với đại gia có nhà trăm tỉ, đi xe mười tỉ, vẫn còn có bà mẹ cột hai con, cùng nhảy sông để tự tử vì nghèo đói. Mới đây, mẹ 44 tuổi và con 24 tuổi cùng nhảy cầu tự tử vì không có tiền đóng viện phí cho con. Và ngày càng có nhiều bà mẹ tự sát vì cùng quẫn sau khi đất nước thái bình gần 40 năm.
Bạn ơi, ngày nào thực sự có tự do, dân chủ, chúng ta sẽ sòng phẳng nói chuyện cùng nhau. Còn bây giờ thì :
''Trải qua một cuộc bể dâu
Những đều trông thấy mà đau đớn lòng.''
Dù sao cũng biết ơn bạn đã dám nói ra những sự thật dù có mất lòng.
Và chính bạn đã giúp tôi mạnh dạn nói ra những sự thật mà, lâu nay, tôi không biết tỏ cùng ai.
Thân ái,
Tiểu My