TẢN MẠN SINH HOẠT NHÓM (TEAMWORKS) và BIỂU TÌNH

Trích: " Phong trào của Joshua Wong xây dựng sau những năm tháng thất vọng vì bị dồn nén ở Hồng Kông. Năm 2011 mới 15, anh đã phẫn nộ với chương trình ủng hộ cộng sản TC trong các trường công lập ở Hồng Kông.
Cùng với vài người bạnWong bắt đầu hình thành một nhóm sinh viên chống đối. Sau đó, phong trào đã tăng lên quá giấc mơ ngông cuồng nhất: vào tháng 9 năm 2012, phong trào mang tên Scholarism của anh tụ họp được 120.000 người biểu tình – trong đó có 13 người tuyệt thực – chiếm trụ sở chính quyền Hồng Kông, buộc các nhà lãnh đạo thành phố phải rút lại chương trình giáo dục thân Cộng sản.
( ngưng trích )

LỜI DẪN

Mùa hè năm 2011, nỗ ra 11 cuộc biểu tình yêu nước chống tàu xâm lăng.
Ngày 5 tháng 6, 2011, cuộc biểu tình đầu tiên phát khởi ở Sài gòn.
Từ năm tới bảy ngàn đồng bào, từ Bà Rịa, Vũng Tàu vào Xuân Lộc, Đồng Nai xuống Bình Chánh, Tân An, trẩy về Sài gòn, Bến Nghé như đi dự lễ hội: Biểu lộ lòng yêu nước - Chống tàu xâm lăng.
Bọn cường quyền việt cộng bị bất ngờ " sấm nỗ không kịp bưng tai ", hỏa tốc bày ra trận thế ngăn chận. Từ đó về sau, 10 cuộc biểu tình kế tiếp bị ngăn ngừa, xé lẻ, không tập hợp được. Côn an, côn đồ mặc sức bắt bớ đánh đập.
Trước tình cảnh ấy, tôi mạo muội viết liên tiếp nhiều bài góp ý về " Phương thức SINH HOẠT NHÓM ", rất thịnh hành hiện nay, dựa trên tinh thần: " Một cây làm chẳng nên non. Ba cây chụm lại nên hòn núi cao " theo truyền thống Việt Nam mà phương thức sinh hoạt nhóm diễn đạt: Many hands - many minds - many hearts: ONE TARGET.
Ý đồ thì cũng giống như thanh niên Joshua Wong. Chẳng may nước nhà bị hoạn họa độc tài toàn trị việt cộng quá lâu, tuổi trẻ Việt Nam bị nhồi sọ vì nền giáo dục ngu dân việt cộng làm cho bại hoại thành ra những lời kêu gọi góp ý không sao thực hiện được.
Nhân dịp người trẻ Hong Kong nêu gương chiến đấu kiên cường, xin gởi lại bài viết cũ để cổ võ tuổi trẻ Việt Nam noi gương bạn trẻ Hong Kong mà hăng hái đứng lên chiến đấu chống hung tàn việt cộng.


TẢN MẠN SINH HOẠT NHÓM (TEAMWORKS) và BIỂU TÌNH

Nhân bạn đọc Trần Thừa đặt vấn đề về các khó khăn, trở ngại và giải pháp rút lui trong bài viết “ Các Yếu huyệt của Đảng CSVN “, tôi hồi đáp bạn như sau:

SINH HOẠT NHÓM (TEAMWORKS)

Cám ơn bạn Trần Thừa rất nhiều về sự góp ý tích cực trong việc góp phần tranh đấu giải trừ chế độ cs. Xin thú thật, tôi không phải là chiến lươc gia. Những điều tôi viết ra chỉ là những kinh nghiệm của những năm tháng phục vụ nền Hành chánh công quyền. Lại càng không phải là người hoạt động cách mạng. Cho nên suy nghĩ tới đâu thì viết tới đó, gọi là góp ý vào cuộc tranh đấu chung vậy thôi. Về những khó khăn trong việc an ninh cs bắt bớ, tôi cố gắng viết đi, viết lại nhiều lần về “phương thức sinh hoạt nhóm” để phân tán sự theo dỏi và truy lùng, bắt bớ của cán bộ cục Bảo vệ An Ninh Chánh Trị, bộ Công an và cơ quan an ninh quân đội Tổng cục 2. Trong vấn đề an ninh tình báo, để bảo vệ an toàn công tác, các nhóm hoạt động theo nguyên tắc “phân cách” (cloisonement), nghĩa là hoạt động biệt lập để bọn an ninh không thể bắt được nhóm nầy, lần ra nhóm kia. Tôi viết công khai như vầy vì tôi biết rằng: Cán bộ BVANCT cs rất giỏi về công tác an ninh phản gián. Chúng nắm rất vững chẳng những các kế hoạch hành động của các phong trào tranh đấu mà còn biết cả nhân vật cầm đầu. Hơn thế nữa, chúng đã dư trù nhiều kế hoạch ứng phó từ A đến Z. Cho nên tôi đề nghị phương thức công tác nhóm là nhằm đối phó với việc bọn an ninh tung mẽ lưới hốt gọn tổ chức vì chúng ta không có MỘT TỔ CHỨC mà bằng sức mạnh của đám đông với nhiều nhóm khác nhau, phân tán khó bị truy lùng hết được. Hiển nhiên, tranh đấu là có tổn thất, phương pháp sinh hoạt nhóm là nhằm hạn chế tổn thất đến mức có thể được. Các nhóm biệt lập nhưng hoạt động nhằm cùng một mục đích. Khi cử sự chỉ cần phát một tín hiệu là tập trung hành động. Vì nhiều nhóm như vậy khi tập họp biểu tình, bọn an ninh sẽ khộng phát hiện được ai là người cầm đầu để bắt giữ, vô hiệu hóa cuộc biểu tình.
Hôm Tết vừa rồi, tôi viết bài ” Quần Long VÔ THỦ, cát” là nhằm vào việc nầy. Sẳn đây cũng nói luôn: Ngày xưa, bọn Tình báo, Phản gián Trần Bạch Đằng khoe khoang ” Ván Bài Lật Ngửa “. Ngày nay, chúng ta đứng về phía Chánh Nghĩa Dân Tộc, bằng vào sức mạnh đông đảo dân chúng, chúng ta đánh “ Lật Ngửa Ván Bài,” quang minh, chính đại. Bạn Trần Thừa xem vậy có phải không?

MỘT PHƯƠNG THỨC BIỂU TÌNH

Sau Hiệp định Paris 1973, những tưởng Bắc phương ngưng lại hành động đánh phá, chánh quyền Miền Nam lo tiến hành cải tiến công việc điều hành bộ máy công quyền bằng danh xưng phấn khởi là “ Cách mạng Hành chánh,” nhằm hai mục đích:
Một là cải tổ cơ cấu, tổ chức chánh quyền từ Trung ương cho đến Địa phương để họat động hữu hiệu hơn.
Hai là cải thiện tinh thần làm việc của công chức bằng chương trình “cán bộ hóa” người công chức, nghĩa làm việc trong tinh thần phục vụ dân chúng chớ chẳng phải hành nghề chuyên môn bàn giấy, sáng vác ô đi, tối vác về.
Hồi đó, luật lệ cấm công chức đình công. Nhưng quan niệm rằng: Người công chức trước hết là một công dân nên vẫn phải có ý thức về chánh trị. Cho nên luật không cấm, ngày nghỉ, công chức đi biểu tình biểu dương ý chí.
Vì vậy Trung Tâm Cán Bộ Hóa công chức Vũng Tàu mở mục huấn luyện Biểu Dương Lực Lượng hay biểu tình thì cũng vậy.
Binh thư Tôn Tử dạy rằng: Biết người, biết ta, trăm trận trăm thắng. Biết rằng phía chống biểu tình áp dụng kỷ thuật cổ điển là: Chia cắt, phân tán đám đông thành nhóm nhỏ để hoặc bắt bớ hoặc giải tán. Bài học chống lại kỷ thuật phân tán đơn giản như vầy:

Người công chức đơn lẽ chỉ là một công dân. Khi tham dự biều tình, chung lưng, đâu cật với đám đông quần chúng là biểu tình viên. Nhưng khi đứng vào đội hình xung trận thì trở thành đích thật là một “ chiến sĩ.” Chiến sĩ xung trận phải tuân theo kỷ luật chặc chẻ.
Lúc bấy giờ, anh là chiến sĩ C, đứng giữa. Bên phải là chiến hữu A, bên trái là chiến hữu B, trước mặt là D, sau lưng là E. Người ta thường nói, sát cánh chiến đấu. Ở đây còn làm hơn thế: Ràng buộc, liên kết nhau thành xâu chuổi bất phân ly. Chiến sĩ C câu khuỷu tay mặt vào khuỷu tay trái bạn A, khuỷu tay trái vào khuỷu tay mặt bạn B. Như vậy bộ tam thành một chuổi với hai khoen bằng xương, bằng thịt sinh động. Và hàng người cứ theo cách ấy kết thành xâu chuổi, dài ngắn tùy theo địa thế.
Bây giờ là rập ràng tiến tới theo đội hình hàng dọc. Bọn công an “ chỉ biết còn đảng, còn mình” ắt là không tìm đâu được kẻ hở để xông vô chia cắt. Đánh mặt đối mặt cũng vô phương, bởi vì triệt hạ hàng đầu thì hàng sau rùng rùng tiến lên, nhịp độ đúng là sóng vươn cuồn cuộn. Nếu bọn chống biểu tình đương cự là bị các lượn sóng người vùi vập, cuốn trôi. Chỉ còn nước điều động lực lượng đánh vào cạnh sườn đoàn biểu tình để chia cắt. Khối biểu tình tức thì xoay ngang. Bây giờ C ở giữa, bên phải là E, bên trái D, lập tức kết chuổi và hàng người đều làm như vậy. Lần nầy bọn chống biểu tình lâm nguy hơn vì chúng lọt vào trận “trường xà”. Hễ chúng đánh đàng đầu thì đuôi quăng lên bao vây. Hễ đánh đuôi thì đầu quanh lại . Đánh vào giữa là lâm vào tử lộ: Đầu, đuôi vây lại là đơn vi chống biểu tình lọt thỏm vô giữa, chỉ còn nước đầu hàng hoặc liều mạng... nỗ súng. Vậy là to chuyện! Triển vọng Hoa Lài, Mùa Xuân Ả Rập thấp thoáng đâu đây!

Bây giờ, bàn thêm chút về vấn đề “ rút lui.” Trong quân sự, “chiến thuật lui binh” là bài học khó nhá mà lại càng khó thực hiện. Tấm gương tày liếp về rút bỏ Quân Đoàn 2 hồi 1975 đưa tới sụp đổ Miền Nam vẫn còn lồ lộ. Cho nên câu trả lời về kế hoạch rút lui miển cưởng minh giải như vầy: Thế trận liên kết thành xâu chuổi cũng tương tự như thế trận “ dựa sông chiến đấu “, chỉ tiến chớ không có đường lùi, bởi vì quay lưng chạy là đưa lưng cho chúng khệnh! Nhưng như vậy không phải là liều mạng mà là tìm đường sống trong thế chết. Thiệt tình là tôi chỉ nghĩ được đến như vậy thôi!

LỜI KẾT

Thế hệ già ưa nhắc truyền thống Diên Hồng. Giới trẻ trong nước, trước đây, ít biết sự kiện lịch sử, Hội Nghị Diên Hồng. Ngày nay, với sự phổ biến trang mạng điện tử, giới trẻ đã hiểu rõ truyền thống “Đoàn kết chống Xâm lăng” của tổ tiên.
Đứng trước vận nước nổi trôi, là con dân nước Việt, ai cũng có bổn phận lo toan:
Bên ngoài, giặc Tàu lẫy lừng uy hiếp. Bên trong, đảng cọng sản chỉ biết kết bè, kết cánh lo thu vét. Xã hội nhiễu nhương như chưa từng có trong trang sử Việt.
Ngày nay, giới trẻ đã thức tỉnh. Chỉ còn quả quyết dấn thân tranh đấu vì Đại nghĩa Dân tộc là xốc tới. Xin nhắc lại đây tinh thần lẫm liệt Diên Hồng:

QUYẾT CHIẾN và HY SINH
Nguyễn Nhơn

LỜI DẪN







 
Joshua Wong, đang làm rung chuyển Hong Kong.
                                                                                                    Bảo Mai tổng hợp
 
image
Joshua Wong, người thanh niên 17 tuổi, đang làm rung chuyển Hong Kong
 
Anh là một trong những nhà hoạt động cứng rắn. Truyền thông nhà nước Trung quốc gọi anh là một ngươi “cực đoan”. Joshua còn rất trẻ, thậm chí, anh chưa đủ tuổi để lái xe.
 
Chàng thanh niên gầy, đeo kính, nhìn hiền hòa này đã xây dựng một phong trào thanh niên ủng hộ dân chủ tại Hồng Kông trong hai năm qua. Lập lại ý chí của tuổi trẻ TC từng tràn ngập Thiên an Môn năm 1989.

image
 
Anh muốn kích động một làn sóng bất tuân dân sự trong giới học sinh ở Hồng Kông. Mục tiêu của anh ? Để gây áp lực bắt Trung Cộng phải chấp nhận cho Hồng Kông được bầu cử tự do.

Phong trào của Joshua Wong xây dựng sau những năm tháng thất vọng vì bị dồn nén ở Hồng Kông. Năm 2011 mới 15, anh đã phẫn nộ với chương trình ủng hộ cộng sản TC trong các trường công lập ở Hồng Kông.

image
 
 
Cùng với vài người bạnWong bắt đầu hình thành một nhóm sinh viên chống đối. Sau đó, phong trào đã tăng lên quá giấc mơ ngông cuồng nhất: vào tháng 9 năm 2012, phong trào mang tên Scholarism của anh tụ họp được 120.000 người biểu tình – trong đó có 13 người tuyệt thực – chiếm trụ sở chính quyền Hồng Kông, buộc các nhà lãnh đạo thành phố phải rút lại chương trình giáo dục thân Cộng sản.

image
 
Đó là khi Wong nhận ra tinh thần bất khuất của tuổi trẻ Hồng Kông.
“Năm năm trước, không ai tưởng tượng là học sinh Hồng Kông sẽ quan tâm đến chính trị,” anh nói. “Nhưng đã có sự thức tỉnh khi vấn đề giáo dục quốc dân xảy ra. Giờ đây, tất cả chúng tôi bắt đầu quan tâm đến chính trị.”

image
 
Tuần này, nhóm thanh niên học sinh do anh lãnh đạo đồng loạt bước ra khỏi lớp học- một hành động quan trọng trong thành phố có tiếng là tôn trọng việc học – để gửi thông điệp ủng hộ dân chủ đến Bắc Kinh.

image
 
Cuộc bãi khóa đồng loạt này của sinh viên học sinh nhận được ủng hộ rộng rãi. các ban Quản trị đại học và giảng viên đã cam kết tha thứ cho sinh viên bỏ giờ học, giáo viên và công đoàn lớn nhất của Hồng Kông ra kiến nghị tuyên bố “Không bỏ rơi các em học sinh sinh viên”

image
 
Phản ứng của Trung Cộng là ngược lại: truyền thông trong đại lục xem tổ chức Scholarism của anh là nhóm “cực đoan”. Wong nói rằng anh bị xem là kẻ gây nguy hiểm cho an ninh quốc gia, đe dọa đến ổn định nội bộ của Đảng Cộng Sản.

image
 
Tuy nhiên, anh và các bạn trẻ không lùi bước. “Mọi người không nên sợ chính quyền”, anh nói, trích dẫn bộ phim “V for Vendetta”, “Chính phủ nên sợ hãi người dân.”
~~~~~~~~~~~~~~~

****************

Từ Thiên An Môn đến bãi khoá ở Hong Kong

image
 
Những ngày này, các trang mạng xã hội ở Việt Nam liên tiếp đưa hình ảnh về phong trào bãi khoá của sinh viên, học sinhHong Kong.
Điển hình là trường hợp thanh niên đấu tranh dân chủ Hong Kong Joshua Wong, 17 tuổi kèm lời bình được trích từ nguồn CNN, "Tôi chưa đủ tuổi hợp pháp để lái xe nhưng đủ lớn để thay đổi cả thế hệ."

image
 
“Bãi khóa phải xảy ra. Bất tuân lệnh và hãy nắm bắt vận mệnh của bạn”, đó là một trong những biểu ngữ được trương lên trong cuộc bãi khóa dự kiến kéo dài một tuần nhằm tập dượt cho cuộc biểu tình được cho là quy mô hơn vào ngày 1.10 tới của sinh viên Hong Kong.

Ông Tập sẽ làm gì?

Theo dõi cao trào đấu tranh dân chủ này, giới quan sát đặt ra câu hỏi.
Một khi lực lượng dân chủ, dẫn đầu là giới trí thức và sinh viên thực hiện ý tưởng chiếm khu trung tâm tài chánh Đặc khu Hong Kong thì ông Tập Cận Bình có ra tay đàn áp đẫm máu như ông Đặng Tiểu Bình đã làm ở Thiên An Môn không?

Không khó để tìm thấy tinh thần bất diệt từ sự kiện Thiên An Môn đang lưu truyền cuộc đấu tranh vì một nền dân chủ thật sự cho tương lai Hong Kong.

image
Joshua Wong, 17 tuổi
 
Không khó để thấy giới lãnh đạo Trung Nam Hải đang chuẩn bị mọi biện pháp để bắt nhân dân Hong Kong phải tuân lệnh chuyên chế.
Sau sự kiện Thiên An Môn, năm 1989, nhiều thập niên qua, vị thế kinh tế Trung cộng đã có nhiều thay đổi nhưng bản chất chuyên chế của chế độ Bắc Kinh vẫn không thay đổi.

Năm 1997, Hong Kong được Vương quốc Anh trao trả về Trung Cộng, nhưng giá trị dân chủ mà người dân Hong Kong thấm nhuần cũng không thay đổi.

Nếu hiệu ứng dân chủ Hong Kong truyền tới lục địa Trung Cộng, hẳn nhiên ông Tập Cận Bình sẽ không sợ lịch sử kết tội và sẽ như trường hợp ông Đặng Tiểu Bình ở Thiên An Môn, ông Tập sẽ thẳng tay đàn áp.

Các lãnh tụ cộng sản ở mọi thời không có kiểu sợ bản án lịch sử. Vì sinh mạng của đảng cầm quyền họ sẽ bất chấp.
Nhưng công dân Hong Kong vẫn không từ bỏ quyền đấu tranh đòi mở rộng quyền dân chủ vì một nền dân chủ thật sự.
Phản ứng trong ôn hoà của các tổ chức xã hội dân sự và công dân Hong Kong với thể chế Bắc Kinh không phải là cuộc đối đầu vì lợi quyền kinh tế, chính trị nhất thời.

image
 
Chính vì muốn chứng minh phẩm chất quyền con người trong một nền dân chủ thật sự, họ từ chối cái lồng son chính trị trong hình thức "dân chủ hiệp thương" kiểu Bắc Kinh.
Chính vì sự khao khát chứng minh phẩm chất này mà hàng ngàn sinh viên Thiên An Môn đã phải trả bằng máu.
Và dòng máu bất khuất của họ đã làm nên động lực cho mỗi trái tim trí thức học sinh Hong Kong hôm nay.
 
Sự kiện này ảnh hưởng thế nào đối với Trung Quốc lục địa, Việt Nam, Bắc Triều Tiên, Cu Ba? Dư luận cho rằng văn hoá bất tuân lệnh độc tài không có trong đại đa số người dân ở các nước nêu trên.
Sẽ ảo tưởng nếu cho rằng cuộc đấu tranh dân chủ của công dân Hong Kong đang diễn ra sẽ thành công.

image
Hong Kong là nơi duy nhất có triển lãm về thảm sát Thiên An Môn 1989
 
Nhưng nếu các công dân Hong Kong đáng kính trọng thành công trong việc buộc Bắc Kinh thực hiện lời hứa để người dân Hong Kong ứng cử và bầu cử trực tiếp đặc khu trưởng thì sao?

Qua trường hợp trưng cầu dân ý về độc lập ở Scotland.
Việc xứ Scotland tiếp tục là một phần của Vương quốc Anh, phe đa số chọn ở lại và phe thiểu số chọn độc lập đều cùng làm nên chiến thắng tôn vinh tinh hoa giá trị dân chủ.

Dù chính thể Bắc Kinh có quay lưng lại với việc cải cách chính trị thì giá trị dân chủ cho hôm nay và tương lai của Hong Kongcũng đã chiến thắng.

image
 
Từ Hong Kong, hiệu ứng bất tuân sự áp đặt chuyên chế sẽ là hiệu ứng văn hoá dân chủ dây chuyền, trở thành nguồn sáng mới cho các xứ chuyên chế còn lại của thế giới chính là điều được dự đoán.