Song Châu Diễm Ngọc Nhân: TRINH BẠCH


TRINH BẠCH


Hạ đã tàn và nắng đã phai
Dù Thu chưa động gót vân hài
Chỉ se se gió hanh hanh nắng
Cũng đủ cho lòng ai nhớ ai


Hạ đã tàn và nắng đã phai
Từ không chung bước nẻo tương lai
Ta thương tiếc lắm màu hoa phượng
Màu của tình hồng trong mắt nai

Hạ đã tàn và nắng đã phai
Dáng xưa ngọc nữ với trang đài
Vẫn không mờ nhạt trong tiềm thức
Sau phút chao lòng một sớm mai

Hạ đã tàn và nắng đã phai
Thì thôi, bên cạnh nỗi u hoài
Cảm ơn em nhé, hồn trinh bạch
Xin mãi tình ta trân qúy ai...


Song Châu Diễm Ngọc Nhân