ĐỌC TIN TRÊN BÁO


(thân gởi quê hương và đồng bào Việt Nam  tôi)


Buổi sáng giở xem tờ báo mới
Mà lòng đau quá với quê hương
Đọc tin mà nhói trong lồng ngực
Thương nước dân tôi cảnh đoạn trường!


Em bé lên năm ngồi bới rác
Mẹ hiền gạ bán những bào thai
Thanh niên, ma túy pha vào máu
Thiếu nữ quên đời mặc thắm phai

Từng nhóm dân oan lòng phẫn hận
Ôm tờ biểu ngữ xót thương nhau
Đất, nhà vườn ruộng người ăn cướp
Phản đối, công an đập vỡ đầu

Tiếng thét Thái Hà, dân xứ đạo
Nỗi hờn biển đảo bán, dâng ai
Vết roi trên xác người yêu nước
Cô quạnh đau thương lệ chảy dài

Thiền viện, tư gia rồi Thánh  Thất
Ngày đêm ai chặn lối ra vào
Những vòng gai kẽm vô hình đó
Nhọn hoắt hơn là vạn mũi đao !

Mười mấy năm rồi Linh Mục Lý
Giam cầm, nhiều lúc biệt tăm hơi
Than ôi, mẹ chết, ông không được
Gặp mẹ thân yêu phút cuối đời !

Bóng tối phủ choàng lên nước Việt
Đen ngòm hiện tại, tối tương lai
Hỡi ơi, ai đã đem tà thuyết
Để mãi, quê tôi cảnh đọa đày ?

Càng đọc tôi càng đau đớn quá
Đồng bào đất nước của tôi ơi
Hãy mau vùng dậy, mau vùng dậy
Mà sống hiên ngang, sống kiếp người  !

Tôi ước hôm nào tôi đọc báo
Báo đăng tin lớn: nước tôi vui
Báo đăng bóng tối kia, tàn bạo
Đã cháy tiêu tan bởi mặt trời

Sẽ một hôm nào tôi đọc báo
Báo in vàng thắm lá cờ bay
Lá cờ lớn lắm, chưa từng lớn
Ba cõi mừng reo...ơi... mắt cay....



Ngô Minh Hằng