ĐÓ LÀ VẤN ĐỀ VĂN HÓA

Trích: Những công dân VNCH có người sanh tại Miền Bắc, có người sanh tại Miền Trung, có người sanh tại Miền Nam, nhưng họ đều có chung một nền văn hóa, tôi gọi văn hóa Miền Nam." ( Mất Gốc !!! - Trần Mộng Lâm )

Chỉ một câu nầy thôi là rõ ràng: Đó là vấn đề " văn hóa "!
Một nền giáo dục Dân tộc - Nhân bản đào tạo ra con người sống theo truyền thống Dân tộc, chuộng điều nhân - nghĩa của giống nòi Lạc Việt, biết yêu nước,
thương dân: Thương người như thể thương thân. Đó là nền văn hóa Dân tộc có nghĩa có tình, có nguồn gốc Tổ tiên, tự biết mình là ai, từ đâu trôi giạt đến giải đất hình Rồng, rạng rở bên bờ biển Đông, xây đắp, vun bồi thành giang san gấm vóc, đời đời truyền lại cho con cháu: Con Rồng - Cháu Tiên.
Một nền giáo dục duy vật, vô thần, vô Tổ quốc, ngu dân, nhào nặn ra " con vật người " chỉ biết hận thù giai cấp, cướp đoạt và giết chóc để độc quyền thống trị. Đó là thứ văn hóa bạo ngược, chuyên chế và dối trá.


Văn hóa Miền Nam - Việt Nam Cộng Hòa: Nền văn hóa Vương Đạo đặt trên nền tảng giáo dục và thuyết phục với lòng nhân hậu.
Văn hóa cộng sản Miền Bắc, gọi khinh thị là văn hóa việt cộng: Nền văn hóa Bá Đạo chủ trương dùng sức mạnh cưởng bức, nô lệ hóa.

Xã hội Việt Nam ngày nay, suy đồi, đổ nát, vô tình, vô cảm, không còn tình người mạnh ai nấy sống, ai chết sống mặc ai!
Đó là tội ác " diệt Văn hóa Dân tộc "! Đó là tội ác " Diệt tộc "!
Đó là Tội ác lớn nhất trong dòng lịch sử Dân tộc, với nền " Văn minh Lúa nước " hiền hòa, trải dài trên bốn ngàn năm văn hiến, do giặc " họ giả hồ " và đồng bọn vô học, ăn cướp việt cộng gây ra cho Đất nước và Dân tộc.
Mai nầy lịch sử sẽ khắc ghi!

Nguyễn Nhơn


Mất Gốc !!

Nhiều khi thành thực quá cũng gây cho mình những bực mình.
Trước đây ít lâu, tôi có viết một bài ngắn mang tựa đề :Tôi không phải dân Bắc. Tuần vừa qua, tôi lại viết bài :Hai nỗi cô đơn. Với 2 bài viết này, tôi nhận được khá nhiều điện thơ góp ý kiến, có người đồng ý, có người không đồng ý, nhưng cũng không có vấn đề gì quan trọng. Khi mình đã đưa ra một ý kiến, thì phải chấp nhận các lời phê bình.
Mới đây, khi đi ăn cưới cô cháu gái, tôi gặp anh Lâm Văn Bé, anh cười nói với tôi : Tôi hiểu ý anh, nhưng tôi nghĩ anh sẽ bị phản đối nhiều đó. Một lúc sau, gặp một ông bạn khác, ông này cũng nhã nhặn, nhưng hỏi móc tôi : Anh không sợ bị kết án là mất gốc ??
Tôi hỏi lại ông :
- Theo anh, gốc của tôi là gì?
- Thì anh người miền Bắc. Tuy anh ở trong Nam lâu, lấy vợ miền Nam, nhưng gốc của anh là người Bắc.
Tôi nản quá, nói với ông ta :
Anh trật lất rồi. Gốc của tôi là Việt Nam Cộng Hoà. Tôi là công dân của Việt Nam Cộng Hoà. Những công dân VNCH có người sanh tại Miền Bắc, có người sanh tại Miền Trung, có người sanh tại Miền Nam, nhưng họ đều có chung một nền văn hóa, tôi gọi văn hóa Miền Nam. Gọi như vậy là để phân biệt với các công dân của Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, ngày xưa gọi là Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa.
Ngày nay, trong nước, còn sót lại những công dân cũ của VNCH. Tại Hải Ngoại, đa số là người của VNCH.Tại Việt Nam, những người sống tại Miền Bắc trước 1975 là công dân của CHXHCNVN. Hiện nay, đại đa số người Việt Nam trong nước là các công dân của CHXHCNVN.
Người Việt Nam, nói chung, có cùng một tiếng nói, nhưng nói cùng một thứ tiếng không có nghĩa là cùng một tổ quốc. Người Anh, người Úc, người Mỹ, cùng nói tiếng anh, nhưng họ không cùng một tổ quốc.
Cũng vậy, người Việt Nam Cộng Hòa và người của CHXHCNVN không cùng một tổ quốc. Với tôi, người của CHXHCNVN rất xa lạ : Họ nói khác tôi ( tiếng Việt Cộng), họ suy nhĩ khác tôi , sống khác tôi, thậm chí lài xe, chưởi thề, ăn mặc, hát , đóng kịch, mọi thứ đều khác. Họ có một lá cờ khác, một bài quốc ca khác, những anh hùng khác, những thần tượng khác.
Những người đó là gốc của tôi hay sao ???
Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam là tổ quốc của tôi hay sao??
Không, gốc của tôi là VNCH, tổ quốc của tôi là Việt Nam Cộng Hòa. Công dân của VNCH là công dân VNCH và công dân của CHXHCNVN là công dân của CHXHCNVN.
Hai khối người, nhưng cũng là hai nỗi cô đơn. Hai nỗi cô đơn này hiện hữu tại trong nước, nhưng cũng hiện hữu tại Hải Ngoại. Bây giờ, giả thử có một ông đảng viên CS nào kêu gọi nới rộng tự do một chút, cởi mở hơn một chút, sửa sai chế độ của họ một chút, thì đó là việc của họ.
Riêng tôi, Cộng Sản phải được xóa bỏ toàn bộ. Sửa nó? đúng là nằm mơ giữa ban ngày.
Trần Mộng Lâm