Việt Thường, ông là ai?

Bài của THẾ-HUY.


Bài 2:
A.    Liên-lạc trực-tiếp với Nam-Nhân Nguyễn-đức-Chung:


Dù biết sự thật và biết cả số điện-thoại của Nam-Nhân vào khoảng năm
2006/2007, nhưng người viết đã lưỡng-lự và suy-nghĩ rất lâu vì nghĩ rằng việc tiếp-xúc đường-đột, bất ngờ sẽ khiến Nam-Nhân ngỡ-ngàng, e-ngại nên không thể tìm biết thêm được điều gì cần-thiết. Người viết chỉ bắt đầu liên-lạc với ông Chung năm 2009 sau nhiều đắn-đo, cân-nhắc. Mấy năm gần đây, sự trao-đổi đã đủ để đôi bên hiểu nhau hơn và qua những điều bộc-bạch của Nam-Nhân Nguyễn-đức-Chung, tôi biết được một số điều muốn biết về khả-năng, cá-tính và bản-chất thiếu chân-thật của VT và điểm đặc-biệt nhất là ông ấy coi tôi là một kẻ thù cần phải loại-trừ, dù đương-sự và tôi chưa một lần chạm mặt. Gần 18 năm qua, vì bận việc, tôi rất ít khi viết và chưa bao giờ có một dòng chữ nào về VT. Gần đây, tôi được biết thêm VT thù ghét tôi chỉ vì trước kia tôi ở trong một lãnh-vực...mà ông ta không thích!. Tôi cũng đã dự-đoán được ai là người biết ít nhiều về tôi và chính họ đã cung-cấp cho đương sự những tin-tức có phần đúng, cũng có phần sai về quá-khứ cũng như về quan-điểm của tôi. Thái-độ của VT làm tôi hết sức ngạc-nhiên, bởi dù đó có là sự thật chăng nữa, thì cũng không thể khiến VT căm-hận và thù ghét tôi đến thế.  Tôi không muốn nói nhiều về mình bởi trong giới cầm bút đấu-tranh, một số người cũng đã biết ít nhiều về hoạt-động cũng như lập-trường của tôi qua hơn 35 năm cầm bút và những đồng-nghiệp và đồng-sự của tôi trong đời sống dân-sự trước Mậu Thân 1968, cũng như trong binh-nghiệp trước 1975, hiện còn sống và ở rải-rác khắp nơi trên thế-giới không dưới 60/70 người... Sự thù-ghét của VT khiến tôi đặt câu hỏi: VT thật sự là ai? Tại sao đương-sự lại thù và gờm tôi vì lãnh-vực chuyên-môn trước kia của tôi đến thế?. Một người chỉ có tâm-trạng bất-an khi đi qua một trạm kiểm-soát của cơ-quan công-lực chỉ vì lúc đó họ là kẻ gian hoặc đang giấu vũ-khí hay đồ quốc cấm trong người.

Có thể qua báo-chí hoặc bằng sự tìm hiểu qua những người quen biết, VT biết rằng tôi là người đã đơn-độc phản-bác và tranh-luận về lập-trường Hoà-hợp Hoà-giải của nhóm Thông-Luận trong đó có Nguyễn-gia-Kiểng, Trần-thanh-Hiệp, Phạm-ngọc-Lân, Quản-mỹ-Lan, Thụy-Khuê… năm 1988 ngay trong buổi kỷ niệm một năm tạp-chí này ra đời, trước khoảng 80 người tham-dự thuộc phe họ tại phòng họp của thánh-đường Saint Hippolyte ở Quận 13 Paris. Đó là lần đầu tiên, sau năm 1975, vấn-đề này được nêu ra trong cộng-đồng người Việt tị-nạn CSVN tại hải ngoại. Việc tranh-luận trên được Jacqueline Nguyễn phụ-trách mục tin Paris tường-thuật trên tờ Phụ-Nữ Diễn-Đàn phát-hành tại Mỹ. Khi Cựu Trung-tá VNCH Mai-viết-Triết sống ở Paris, phổ-biến bài nói chuyện của ông trước các du-sinh VC và thành-phần trẻ đi hợp-tác lao-động tại Đông Âu năm 1995 với lập-trường “biết ơn VC đã có công thống-nhất Đất Nước” và sau đó ông làm photocopie bài này gửi cho rất nhiều nhân-sĩ và các hội-đoàn, nhưng không một ai lên tiếng. Ngược lại, Ban Tổ-chức Ngày Quốc-Hận năm đó, người ta còn mời ông chủ-tọa buổi hội-thảo nên tôi đã lên tiếng phản-đối ngay tại hội-trường về việc làm thiếu ý-thức trên… Ít lâu sau đó, tôi tổ-chức một cuộc hội thảo khác mời ông Mai-viết-Triết giải-thích về quan-điểm và lập-trường của ông. Trong cuộc giải-thích này, ông lúng-túng, ăn nói vụng-về như một người mất bình thường và cuối cùng lên tiếng xin lỗi mọi người. Do đó, tôi không viết gì về buổi sinh-hoạt này vì viết về một người như thế không những chỉ phí công, mà ngược lại, còn làm bẩn hình-ảnh, danh-dự của QLVNCH. Nhưng một người viết có tên là Trần-Phong đã viết bài tường-thuật về cuộc hội-thảo này trên một số báo tại Paris và sau đó, bài viết trên được đem lên điện-báo. Nghi-án về tác-giả tập thơ Vô Đề, kẻ viết bài này cũng là người nghiêm-chỉnh đặt vấn-đề một cách rõ ràng nhằm tìm hiểu sự thật, ngay từ khi ông Nguyễn-chí-Thiện vừa đặt chân tới Mỹ. Tất cả những sự việc nói trên có thể đọc được trên báo… nên có thể VT được những người cùng phe cho hay nên ông ấy e-dè và thù ghét tôi chăng?. Ngoài sự dự-đoán trên, tôi không thể tìm ra được một giả-thuyết nào khác.

Trong công-cuộc đấu-tranh không khoan-nhượng với CS tại hải-ngoại hiện nay, tôi tâm-niệm rằng ai thương, ai ghét không phải là việc đáng lưu-tâm, mà điều quan-trọng là chúng ta, mỗi người phải làm đúng với lương-tri và lý-tưởng của mình. Tôi âm-thầm tìm hiểu về VT trước khi đương-sự tỏ ý thù ghét tôi. Tôi lưu-ý đến những uẩn-khúc trong nhiều lãnh-vực như thân-thế, sự-nghiệp và hành-tung bất thường của ông. Nếu thực sự ông là người chống Cộng thì tôi sẵn-sàng ủng-hộ ông trong công cuộc đấu-tranh quyết-liệt để đào tận gốc chủ-nghiã bất-lương CS, một chế-độ tàn-ác và bất-nhân nhất trong lịch-sử nhân-loại từ trước tới nay. Lý-do là: Ông là người sống cả đời với CS, đã từng ở ngay trong lòng chế-độ, và nếu ông thật tâm chống Cộng thì đây là một nhân-vật có một cái nhìn khá thấu-đáo về cơ-chế CS như ông Trần-chánh-Thành, như Nguyễn-Bé (Cựu cán-bộ VC, hồi-chánh, người được VNCH cử làm CHT trung-tâm huấn-luyện cán-bộ QG Vũng-Tầu) hoặc như Nhà-văn Xuân- Vũ, Huỳnh-Cự và một số người khác nữa. Tôi dè-dặt đối với những người có liên-hệ hoặc có quá-khứ đã hoạt-động cho CS, nhưng không đương nhiên loại bỏ, nếu có bằng chứng hoặc những chỉ-dấu thể-hiện sự phản-tỉnh của họ. Tôi quan niệm rằng: Mọi sự phí-phạm nhân-lực trong “nỗ-lực đấu-tranh không cân-xứng” giữa QG và CS hiện nay là điều đáng tiếc vì thực-tế là từ ít lâu nay, hàng-ngũ chống Cộng của chúng ta ngày càng rời-rạc vì một số người có vai-vế, địa-vị trước kia hay các tổ chức, đảng đoàn cũ, mới trở cờ chạy theo kẻ thù ngày càng đông khiến niềm tin của quần-chúng ngày càng lung-lay, chán-nản. Do đó, việc phân-biệt “bạn, thù” là công-tác quan-trọng hơn lúc nào hết, nhất là đối với những người đến từ phía đối-nghịch.

Vấn-đề cần lưu-ý là chúng ta phải tìm hiểu vì lý-do gì mà những người ấy tỏ ý xa rời CS: Họ bị thất-sủng hay không được CS ưu-đãi như mong ước của họ? Họ tỏ ra tử-tế khi còn tại chức hay lúc đã về hưu?  Hoặc họ sắp chết như Lê-hiếu-Đằng… nhằm tạo niềm tin hão-huyền để ru-ngủ quần-chúng về tầng lớp người CS phản-tỉnh chẳng hạn! Gần đây, qua Inernet, người ta thỉnh-thoảng vẫn nghe được những lời tuyên-bố nhân-nghĩa của các Cựu Thủ-Tướng, Cựu Tổng Bí-Thư Đảng, Cựu Tướng VC… Cũng có thể, theo chiều-hướng ấy, một số cán-bộ trung-cấp đã hoặc sẽ được gài vào hàng-ngũ ta như một điệp-viên sống trong lòng địch?. Để làm được việc tìm hiểu đó, chúng ta phải dẹp bỏ tối đa mọi thứ cảm-tính, đặt nhẹ những gì đương-sự nói ra hoặc tự khai, mà tìm biết những gì mà người ta cố-tình giấu kín. Câu hỏi cần nêu ra là: Nếu các người được gọi là CS phản-tỉnh hay hồi-chánh ấy được bầu vào chức-vụ cao nhất trong cơ-chế CS, họ có thức-tỉnh không? Họ có tử-tế hơn những kẻ đang nắm quyền hiện nay hay không và có nói những lời nhân-nghĩa như sau khi họ đã bị hất ra khỏi địa-vị quyền-lực hay không?.

Sau 30/4/1975, trong hàng-ngũ người Việt tỵ-nạn CS tại hải-ngoại đã phát-sinh ra một hiện-tượng kỳ-lạ, nhưng lại có tính-cách đồng-loạt là một số khá đông và nhất là những người được gọi là nhân-sĩ khi nghe tin một tên CS lớn hoặc nhỏ nào đó tuyên-bố một vài câu ngụ-ý bất-mãn hay phản-đối những gì đang xảy ra ở trong nước dưới sự cai trị của VC thì người ta cho đó là một điều kỳ-thú. Họ vội-vàng, nhưng lén-lút gặp-gỡ, xum-xoe và trân-trọng như một của quý. Nhóm sinh-viên được VNCH gửi đi du-học tại Pháp, Đức… nhưng sau đó theo VC và rồi sau 1975, vì cha mẹ bị VC đánh tư-sản nên bất-mãn cũng được các vị tai mắt phe Quốc-gia xúm vào ve-vuốt, nhưng có tên nào theo các ông và hồi-chánh đâu?. Những năm cuối thập-niên 70 của thế-kỷ trước, khi Trương-như-Tảng, Cựu Bộ Trưởng Tư-Pháp của cái gọi là Chính-Phủ Cách-Mạng Lâm-Thời Miền Nam VN từ Tầu chạy qua Paris, một số nhân-sĩ đấu-tranh và cả tu-sĩ cũng một thời o-bế, tâng-bốc y, mất cả tư-cách và ô-danh nên các ông đã phải mai danh, ẩn-tích!. Hiện nay tại hải-ngoại nói chung, nhiều người, nhiều tổ-chức vẫn còn trân-trọng những tên cò-mồi loại ấy và điển hình là “bất cứ cái gì VC thải ra, dù thật hay giả, người ta cũng vội-vàng ôm-ấp”!!!.

Riêng về nhà báo Việt Thường, xuyên qua những điều tiết-lộ và tự khai của ông, chúng ta thấy những điểm bất thường gì?. Trong lãnh-vực chuyên môn của mình, tôi có thể đoan chắc với mọi người rằng: Trong cơ-chế CS, việc dùng người trong 3 công-tác tuyên-truyền, văn-hoá và giáo-dục không thể lọt vào tay những thành phần không phải là “cốt cán”của chế-độ. Đó là một nguyên-lý bất di, bất dịch của CS vì đó là 3 nỗ-lực nhằm hướng-dẫn và ru ngủ con người qua chủ-trương hận-thù giai-cấp, tin-tưởng tuyệt-đối vào thiên-đường hoang-tưởng CS. Gia-thế của VT, theo lời tự-bạch của ông: Cha ông, ít nhất cũng sinh vào đầu thế-kỷ trước, đậu bằng kỹ-sư cầu-cống, từ chối làm việc cho chính quyền bảo hộ của thực dân Pháp thì dân Hànội thuộc lớp người lớn tuổi hẳn có người nghe nói đến tên ông, nhưng tiếc rằng VT không cho biết ông ấy tên gì, tốt nghiệp ở đâu bởi trường kỹ-sư công-chánh Pháp nằm ở Quận 6, Paris nên người ta rất dễ-dàng kiểm-chứng. Tuy nhiên điều đó không quan-trọng, người ta muốn biết chỉ để đánh giá mức-độ thật, giả trong những gì VT nói ra mà thôi. Thêm vào đó, gia-đình VT dưới thời Pháp-thuộc có nhiều nhà, villa cho thuê ở Hànội và  sống bằng lợi-tức ấy. Nói tóm lại, VT là con của một gia đình bị VC xếp vào loại “trí-thức, đại phú và phải bị truy-diệt” ; thế nhưng, sau một thời gian bị bắt đi cuốc đất làm đường, làm phu khuân vác và nhờ có trình-độ văn-hoá, cũng như nhờ biết chút ít về tử-vi mà đương-sự từ từ lấy được lòng tin của công-nhân và cán-bộ… nên đã trở thành nhà báo mà không qua một khoá “huấn luyện chính-quy” như bất cứ cán-bộ văn hoá, tuyên-truyền nào khác!. Những quyết-định phá-lệ như vậy chỉ có HCM mới có quyền, ngay cả Trường-Chinh, Lê-Duẩn… cũng không bao giờ dám chạm tới, bởi đó là nguyên-lý của Đảng, nhất là chuyện đó xảy ra ngay sau thời “rèn cán, chỉnh quân” rất ác-liệt ở Miền Bắc. Không những thế, VT còn được tin dùng và gần gũi Hồ-chí-Minh tới độ được ra vào tự-do, được đọc cả tập hồ-sơ về gia-đình và cá-nhân của Cố Tổng-Thống Ngô-đình-Diệm trên bàn của HCM để viết trong cuốn “Chuyện Thâm Cung Dưới Triều-Đại HCM” ở trang 47 rằng ông Ngô-đình-Diệm nghiện món chim bồ câu nhồi yến và có tư-chất như một tù-trưởng bộ-lạc!. Ngoài ra, VT còn thấy sau khi nghe Việt-Phương, Vụ Trưởng Vụ-Tổng-Hợp kiêm thư-ký riêng của Phạm-văn-Đồng trình bày về việc TT Ngô-đình-Diệm cải-tổ chính-phủ và loại bỏ ông Nguyễn-văn-Thoại, “HCM vỗ đùi đen đét, ngửa mặt lên trời cười ba tiếng như Lưu-Bang nghe tin Hạng-Võ đuổi Phạm-Tăng không dùng nữa...” Việc VT được VC tin dùng tới độ có mặt ngay trong văn-phòng của HCM vào những lúc quan-trọng và riêng-tư như thế là chuyện không thể có được, so với lý-lịch và vai-trò cũng như công-tác của đương-sự trong thời điểm ấy.  Để cùng suy-nghĩ và cùng tìm hiểu về quá-khứ và công-tác của VT trước 1975, mời mọi người đọc thêm các nguồn tin khác viết về VT như tác-giả Thằng Hèn Tô-Hải và Hoàng-thị-sim-Tím (mà VT đoan chắc là Vũ-thư-Hiên) trên các diễn-đàn Internet vì cả hai tác-giả này lúc ấy đều sống tại Hànội nên có thể biết rõ vai-trò và sinh-hoạt của VT trong giai-đoạn đó một cách chi-tiết hơn.

VC truy-xét lý-lịch của mọi người tới ba đời thì chúng không thể chấp-nhận cho VT lọt vào được ngành báo-chí (dù chỉ giữ công việc tống đạt thư-văn) là con tim và bộ óc của chế-độ. Vậy lý-lịch tự khai của VT hoặc là không đúng, hoặc các chi-tiết trong các tác-phẩm của VT là chuyện phóng-tác nhằm bôi bẩn vị lãnh-đạo VNCH. Dù mọi việc hiển-nhiên và vô-lý đến độ khó tin như thế, nhưng một số người vẫn cố-ý nghe theo.

       Không những thế, ngay sau 30/4/1975, VT được gửi vào Sàigon để quan-sát, nghiên-cứu hầu đưa ra các nhận-định về VNCH. Điều đó có nghĩa là VC không tin-tưởng vào những tay sừng-sỏ trong ngành điệp-báo của họ nằm trong các cơ-quan đầu não của VNCH và trong mọi ngành-nghề khác suốt mấy chục năm và… nghi-ngờ cả những báo-cáo của Trung-Ương Cục CS Miền Nam trong suốt cuộc chiến xâm-lược của chúng, nên chúng phải gửi VT vào Sàigòn để nhận định thêm. “Điều này chỉ đúng nếu VT là Cố-Vấn Tối-Cao của Bộ-Chính-Trị/TƯĐCSVN”. Cách đây không lâu, nhà báo VT lại gợi ý cho những người ở ngoài đảng CS tham-gia ứng-cử vào Quốc-Hội VC lại càng khiến cho nhiều người ngỡ-ngàng và thắc-mắc thêm. Gần 70 năm trước, HCM đã tặng không cho phe Quốc-Gia 70 ghế trong Quốc-Hội Bù Nhìn của chúng, nhưng chúng đã hành-sử thế nào và kết-quả ra sao hẳn mọi người đã biết. Ngày đó, khi mới cướp được chính-quyền, chúng chưa hoàn-chỉnh được cơ-cấu khủng-bố và kiểm-soát mà phe QG đã khốn-đốn như thế, thì bây giờ mọi cơ-chế đã được tổ-chức cả trăm lần chặt-chẽ hơn thì năm, bẩy dân-biểu độc-lập cò mồi sẽ làm được gì, nếu không phải là để chứng-minh với công-luận thế-giới rằng CSVN đã tiến-bộ và chấp-nhận dân-chủ?.

Có lẽ, nhằm gây xung-đột giữa những người cầm bút đấu-tranh chống Cộng và khích-động tự-ái cá-nhân, nhà báo VT nói với Nam-Nhân Nguyễn-đức-Chung rằng Thế-Huy đang “ngồi chồm chỗm” trên Hồn Việt UK online và nhóm tay chân của VT đưa lên diễn-đàn tin Thế-Huy chỉ đạo Tin Paris của ông Hứa-vạng-Thọ. Nhân bài viết này, tôi minh-xác với mọi người  rằng tôi là một cây bút độc-lập, không thuộc phe nhóm nào, không nằm trong bất cứ khuynh-hướng nào, không chỉ-đạo và cũng không có ảnh-hưởng nào trên hai tờ điện-báo Hồn-Việt và Tin Paris cả. Tôi và hai người trách-nhiệm hai tờ điện-báo trên chỉ là sự quen biết, thân-hữu. Thế thôi!. Bài tôi viết, ai thích thì đăng, không riêng gì hai tờ điện báo nói trên mà đối với bất cứ cơ-quan truyền thông nào cũng vậy.

Cách đây hơn hai năm, nhân dịp tôi đi Mỹ, ông Nguyễn-đức-Chung nhờ tôi ghé toà-soạn nguyệt-san Chiến-Sĩ Cộng-Hoà ở Little Sàigon trao cho bà Hoàng-dược-Thảo một số tiền bán báo CSCH mà ông Chung là đại-diện phát-hành tại Anh Quốc. Nhân dịp này, ông NĐC cho hay rằng trước đây ông làm đại-diện cho tờ báo này “theo lời yêu-cầu của VT vì VT là người gợi ý cho bà HDT và là đồng sáng-lập-viên tờ báo”. Điều đó chứng tỏ rằng VT rất tha-thiết với QLVNCH, nhưng ngược lại, ông không bao giờ có mặt trước đám đông trong các cuộc biểu-tình chống Cộng và nhất là né-tránh các sinh-hoạt của cựu quân nhân VNCH tại Anh Quốc vì “lý-do sức khoẻ”. Tuy nhiên, ông vẫn khoe với ông Chung rằng ông thường xuyên sang Hoa-Kỳ và có cả giấy tờ ở Mỹ. Sức-khoẻ của ông có thể chịu đựng được những chuyến bay xuyên Đại-tây-Dương, nhưng không cho phép ông tham-dự các cuộc biểu-tình tại địa-phương và né-tránh những sinh-hoạt của quân-nhân VNCH ngay tại nơi ông cư-trú?. Do đó, việc ông gợi ý để đưa đến sự ra đời của Nguyệt-San CSCH nhằm mục-đích gì? Có phải nhằm gây ảnh-hưởng đối với những người vẫn còn căm-hận CS và đề-cao QLVNCH là lực-lượng đối-trọng duy-nhất đối với CSVN để lấy lòng, tạo niềm tin rồi ru-ngủ đối-tượng để từ từ dẫn-dắt thành-phần còn căm-hận VC này vào con đường “chệch hướng”?.

Trong lãnh-vực điệp-báo, HCM đã dùng bàn tay của Pháp để triệt-hạ Phan-bội-Châu, Tướng Nguyễn-Bình và thanh-toán ngay cả những đồng-chí cận ruột nhất của mình như Hà-huy-Tập, Lê-hồng-Phong, Nguyễn-thị-Minh-Khai, Dương-bạch-Mai, Nguyễn-chí-Thanh… vì e-ngại những người này có thể sẽ trở thành đối-thủ hoặc không còn đắc-dụng nữa. Sau ngày 30/4/75, bao nhiêu tướng-lãnh VC đã bị VC đầu-độc, bị ám-sát?. Những người mà VT xếp vào thành-phần “những tên đặc-công đỏ” sau khi gây được một số ảnh-hưởng ở một mức-độ nào đó và không thể phát-triển thêm được thì VC dùng một con bài khác triệt-hạ các con bài không còn tác-dụng này hầu lôi-kéo sự yểm-trợ của khối người Việt còn sót lại. Phải chăng đây là kế-hoạch “lọt nia thì cũng xuống sàng” nhằm nắm gọn khối người Việt còn ít nhiều ý-hướng chống Cộng của chúng ta? Sở dĩ, giả-thuyết này được đặt ra vì VT và những người cùng phe-cánh tìm mọi cách để triệt-hạ những người còn ít nhiều uy-tín trong nỗ-lực chống VC hiện nay. Trong các tác-phẩm trước kia? VT viết về Cố Tổng-Thống Ngô-đình-Diệm với một thái-độ mạt-sát như đã được trích-dẫn ở trên, nhưng mấy năm gần đây, khi phong-trào vinh-danh TT Ngô-đình-Diệm bộc-phát, VT chợt đổi chiều, tích-cực tham-gia và bào chữa rằng đương-sự viết những điều không hay về TT Ngô-đình-Diệm vì dựa vào những tài-liệu, sách vở của các tác-giả sống ở Miền Nam trước năm 1975. Đó là sách vở và tài-liệu nào? Do ai viết, ở trang nào và phát-hành ở đâu? Sự thay đổi 180 độ của VT trong một thời-gian ngắn như thế có phải là hình ảnh của con tắc kè đổi mầu hay là bản-chất của kẻ “nói có thành không và nói không thành có” như Nam-Nhân Nguyễn-đức-Chung đã tiết-lộ chăng?.

Tôi viết bài này để nêu ra một số vấn-đề để chúng ta cùng suy-nghĩ về một nhân-vật đang gây nhiều sóng gió, để mọi người cùng góp ý và bổ-sung bằng một thái-độ nghiêm-chỉnh trong nỗ-lực tìm hiểu để mỗi người tự rút ra một kết-luận đúng nhất cho chính mình về VT và chịu trách-nhiệm về quyết-định ấy. Phương châm của tôi là không áp-đặt quan-điểm của mình cho bất cứ ai mà tạo điều-kiện để mỗi người hiểu vấn-đề khiến họ tự mình chuyển-hướng... Điều quan-trọng hơn cả là tôi muốn cung-cấp cho mọi người những sự-kiện, những lý-luận, những chi-tiết mà mình biết được để mọi người có thêm yếu-tố hầu tự tìm ra kết-luận cần-thiết và đúng nhất về đương-sự. Thí-dụ: Tình-cờ tôi nhìn thấy một người giữa đêm khuya lén-lút đào đường rồi sau đó lấp đất lại, nhưng vì đứng xa tôi không biết rõ họ thật sự làm gì? Tôi phải có thái-độ nào? Im lặng hoàn-toàn vì đó không phải là chuyện hay trách-nhiệm của tôi, và nếu có người, vì thế mà chết hoặc bị thương thì cũng chẳng ai biết để trách-cứ tôi!  Hay tôi phải tức-tốc báo cho nhà chức-trách để người ta tìm xem có phải kẻ gian gài mìn hoặc chôn giấu vật gì ở đó?. Tôi muốn nói đến tinh-thần trách-nhiệm tự-nguyện của mỗi người trong cuộc chiến-đấu chung, dù chúng ta hiểu rằng sự cảnh-giác mọi người như thế, có thể gây phiền-phức hoặc tai-họa cho chính mình... Việc tin hay không là quyền của mỗi người, nhưng tôi phải báo-động vì lương-tâm tôi bắt tôi phải làm như thế!.

Trong công-cuộc chống Cộng rất phức-tạp và rất dễ xung-đột hiện nay, chúng ta phải hiểu rằng chúng ta không thể tìm được những người hoàn toàn đồng-ý, tâm-đắc với mình trong hàng chục, hàng trăm vấn-đề hoặc lãnh-vực khác nhau. Chúng ta chấp-nhận sự khác biệt như trong toán-học, chúng ta không đòi hỏi hai hình-thể bằng nhau hoặc chồng khít lên nhau, mà tìm sự đồng-dạng của chúng. Chúng ta chấp-nhận sự khác biệt của các tổ-chức, các cá-nhân và tôn-trọng tự-do cũng như phương-thức hành-động của mỗi người miễn là không đối-nghịch về lập-trường và những quan-điểm cốt-lõi. Tuy nhiên, một số người lợi-dụng cái gọi là phương-thức hành-động để đi đôi với VC và bào chữa rằng “có vào hang cọp mới bắt được cọp”. Đó là một lối ngụy-biện của những kẻ kém thông-minh và ấu-trĩ bởi người ta cố-tình bỏ quên sự thật về tương-quan lực-lượng và thủ-đoạn chính-trị giữa ta và địch. Gửi một kẻ bất tài, vô tướng, không được rèn luyện hoặc bị bại-xuội, què-quặt vào hang để hy-vọng bắt được cọp thì thực chất chỉ là tiếp-tế thức ăn để cứu con cọp cho nó đỡ đói sau nhiều ngày thiếu mồi vì bị vây hãm!!!.

Chính-trị là một sinh-hoạt rất-phức-tạp, trong đó mọi thứ đòn-phép, mọi thủ-đoạn đều được mỗi bên tận-tình khai-thác. Trong công-cuộc đấu tranh rất chênh-lệch về phương-tiện và về đòn-phép giữa chúng ta và VC hiện nay, hơn lúc nào hết, chúng ta phải để tâm tìm hiểu những người mà chúng ta liên-hệ và hợp-tác bởi dấn-thân vào cuộc đấu-tranh chống Cộng là mặc-nhiên chúng ta đi vào một lãnh-vực mà đồng-minh cũng như kẻ thù sẽ tận-dụng mọi cơ-hội để lừa-đảo chúng ta, nhất là trong hoàn-cảnh vàng thau lẫn-lộn này. Chúng ta không phải là chính-trị-gia bởi chúng ta không nhắm tới danh-lợi hay một vai-trò nào đó trong tương-lai vì đây là một cuộc đấu-tranh lâu dài chắc chắn chỉ kết-thúc khi tất cả chúng ta đã nằm xuống. Chúng ta đấu-tranh vì hạnh-phúc của con cháu chúng ta, cho tương-lai của Đất Nước và cho sự hưng-vong của Dòng Giống. Dù dấn-thân vì bất cứ lý-do gì, chúng ta cũng phải mặc-nhiên đối mặt với những cạm-bẫy giăng ra từ mọi phía nên đã đi vào môi-trường đấu-tranh, chúng ta phải có viễn-kiến chính-trị, phải đưa ra những giả-thuyết, dự-trù các phản-ứng cần-thiết trong mọi tình-huống có thể xảy ra và trau-dồi khả-năng ứng-xử trong các đột-biến của tình-thế. Trong Mặt-Trận Việt-Minh trước đây, sự thiếu sâu-sắc và kém nhậy bén về phương-diện đánh-giá con người và về thủ-đoạn chính-trị của các ông Nguyễn-hải-Thần, Vũ-hồng-Khanh, Nguyễn-tường-Tam… đã khiến Hồ-chí-Minh nắm được thế thượng-phong để sau đó, y thanh-toán các đảng-phái Quốc-gia và di-hoạ cho Dân-Tộc suốt 70 năm qua và chưa biết đến bao giờ mới chấm dứt.

Trong nỗ-lực đấu-tranh chính-trị, sự hăng-say và lòng yêu nước là những viên ngọc quý, nhưng chưa đủ nếu người ta thiếu sự nhậy bén trong việc đánh-giá về con người và không biết ứng-xử trong những đột-biến không ai có thể biết hoặc dự-trù trước được.   


TIN GIỜ CHÓT:

Khi viết đến những dòng này, tôi nhận được điện thư của nhiều nơi gửi đến cho hay một số người liên-hệ ít nhiều tới việc tìm hiểu về nhà báo Việt-Thường đưa ra sáng-kiến tổ-chức một cuộc tranh-luận bằng giấy bút hoặc bằng đối luận trực-tiếp được quay vidéo giữa Việt-Thường và một số người đã một thời quen biết hay đã từng hoạt-động chung với đương-sự tại Anh Quốc để làm sáng tỏ những vấn-nạn cũng như những thắc-mắc về nhà báo này.

Bởi vậy, chúng tôi xin chấm dứt bài viết này ở đây để dành sự bất ngờ và hứng-thú cho mọi người theo dõi sinh hoạt nói trên.  Chúng tôi hy-vọng rằng sự thật sẽ được sáng tỏ và chúng ta sẽ bước sang một khúc quanh mới tốt đẹp và hoà-nhã hơn./.
    
THẾ - HUY.
Paris, 31/08/2014.