TA KHÓC RỒI SAO ???



Yêu ghét, bạn thù, lung tung, hỗn loạn
Tặng mũ, đặt tên, sao tệ thế này ? !
Riết, rồi thấy không biết ai thù - bạn
Thấy cộng cười ruồi, khoái chí, vỗ tay ...


Có phải đấy là ý đồ, nghị quyết
Tạo rẽ chia, gây nghi hoặc, hoả mù ?
Để chính ta tìm ta mà tiêu diệt
Phá vỡ tiềm năng tranh đấu, trùng tu ?

Nếu thật thế thì đáng buồn biết mấy
Quê, bao năm vẫn gục dưới tà quyền
Hải ngoại tự mình đặt chông, lọt bẫy
Những bẫy hơn thua, phe đảng, tị hiềm

Bẫy mình ghét ai, mọi người phải ghét
Ai chẳng ghét theo, bạn cũng thành thù
Mình lọt bẫy mình vô cùng nguy hiểm
Không thắng nổi mình, ta thắng cộng ư ???

Những bẫy đó làm chính mình chìm đắm
Làm bao người yêu nước phải cô đơn
Đâu hỡi gương xưa, Đức Trần Hưng Đạo
Dẹp thù riêng, vì nước, rửa chung hờn ?

Trong gian khó nhìn dân nhà tranh đấu
Nhìn lửa thơ leo lét cháy cô đơn
Nhìn mẹ Việt Nam bị loài thảo khấu
Xiết cổ, phân thây, hút máu ... ta buồn !

Ta khóc rồi sao ?... quê ơi, ta khóc ...
Nhìn lại quanh ta, ai bạn, ai thù ?
Bấy nhiêu năm chưa quen bài tập đọc
Chưa thắng nổi mình, chưa vượt chữ ngu !

Nếu yêu nước, ai thật lòng yêu nước
Dẹp cái tôi, thành tín đến cùng nhau
Noi gương xưa, can trường ta tiến bước
Cộng sẽ tan, tổ quốc hết u sầu ...


Ngô Minh Hằng