Có Nên Cần Rà Xét Lại Tất Cả Các Bài Hát Thời Miền Nam Cộng Hòa?

Cảm Nghĩ Về: “Ngày Mai Đi Nhận Xác Chồng.“
Hôm nay, lần đầu tiên trong đời, tôi nghe bài "Tưởng Như Còn Người Yêu " của nữ thi sĩ Lê Thị Ý có câu não nuột: Ngày mai đi nhận xác chồng.
Bài thơ rất thương đau, nhưng vô nghĩa, không có ý thức nhân văn, chính trị, xã hội, hết sức tầm thuờng, vô vị của một tâm hồn đàn bà ích kỷ, hoàn toàn không có tình yêu cho chồng mình và niềm tự hào xót xa thật sự từ đáy lòng mình về người chồng: Tổ Quốc, danh dự và trách nhiệm. Tôi không muốn có lời khiếm nhã, mất lịch sự xúc phạm đến nữ thi sĩ Lê Thị Ý. Mong chị thông cảm cho tôi. Tính tôi ngay thẳng, bộc trực. Tôi ngán nhất câu:
“Chiếc quan tài phủ cờ màu
Hằn lên ba vạch đỏ au phũ phàng.“
Tôi không muốn phân tích ý nghĩa của toàn bài thơ, không hiểu chị Ý vô tình hay hữu ý: Rõ ràng bài thơ này là phản chiến, oán trách Chế Độ Cộng Hòa miền Nam. Chị đổ lổi cho chế độ ông Diệm, ông Thiệu chống cộng sản để bảo vệ tổ quốc là chị sai.
Bài thơ hoàn toàn không tri ân người lính đã vì Tổ Quốc, Dân Tộc mà hy sinh! Chị lại mang hình ảnh người vợ ra để dọa thiên hạ, oán trách người lính chết đi là chị thiệt ngu dại. Em mất chồng vô ích, anh hy sinh vô ích: cái chết thừa thãi !!!
Bài thơ này còn đuợc ông Phạm Duy tuy toa phổ nhạc. Cậy tí nhạc sĩ, phổ lung tung, giống như tay việt gian mật vụ Trịnh Công Sơn. Một đám nhạc sĩ bất tài, thiểu năng, vô học, không có lý trí và tâm hồn. Rồi đây lịch sử sẽ lên án phán xét các ông.
Rất nhiều người đã hát như Ý Lan, Thái Thanh, Khánh Ly v. v..., chứ không riêng nghệ sĩ Nguyễn Hoài Hương. Nhưng, vì qúy mến ngưỡng mộ Hoài Hương, tôi xin viết tặng Hoài Hương bài thơ để đối lại bài của chị Lê thị Ý.
Mảnh Hồn Tang Thương
viết tặng nghệ sĩ Hoài Hương
Chiến tranh kết thúc từ lâu
Nấm mồ hiu quạnh dãi dầu nắng mưa
Thoảng nghe mây gió lưa thưa
Tiếng ai nức nở hàng dừa thông reo
Chập chờn ủ rũ chân đèo
Nhạt mùi hương khói hắt heo tháng ngày
Lời thề danh dự đắng cay
Kẻ thua người thắng hận dày sầu mang
Nước nhà chẳng chịu ngó ngàng
Khinh khi bạc bẽo võ vàng trời ơi!
Thân nhân tỵ nạn xứ người
Nghĩa trang cào xới lệ rơi xóm làng
Vợ về thăm mộ bẽ bàng
Tào khang tình nghĩa dở dang đất bằng
Nửa đêm vằng vặc vầng trăng
Bóng ma thấp thoáng gọi rằng em yêu
Không nơi nương tựa sớm chiều
Ăn mày cửa Phật tiêu điều hoàng hôn
Bạn bè chiến hữu cô hồn
Cộng hòa Nam Việt xác chôn mất rồi…!
Cảm tác sau khi nghe ngâm bài: “ Tưởng Như Còn Người Yêu “ của Lê Thị Ý
07.9.2014 Lu Hà
Tôi muốn viết bài thơ này để tặng riêng nghệ sĩ Hoài Hương. Khi nghe ngâm bài thơ của nữ thi sĩ Lê Thi Ý làm từ năm 1970, tôi không muốn phân tích, bình luận bài thơ này vì không muốn chị Ý buồn. Vì bài thơ của chị được phổ nhạc hát 44 năm nay rồi. Theo tôi, bài thơ phản chiến có ý nghĩa đòn xóc hai đầu, làm lợi cho cộng sản. Có thể lúc dó, chị Ý chỉ vô tư, nghĩ sao viết vậy, không lường hết nọc độc của bài thơ. Tôi viết vậy từ đáy lòng mình, có lẽ tôi chỉ là bậc đàn em sinh sau, đẻ muộn. Mong chị Ý thông cảm cho tôi nhé. Tôi không muốn phân tích bình luận tràng giang đại hải làm gì vì sợ làm tổn thương đến chị. Tôi làm bài này có thể thiên hạ chê là không hay, nhưng tôi còn ca ngợi sự hy sinh của nguời lính cộng hòa.
Ngày Mai Em Đón Anh Về
Ngày mai em đón anh về
Mẹ cha đưa tiễn não nề làng quê
Phong ba dặm nẻo sơn khê
Chồng em xông xáo bốn bề lửa thiêu
Nắng sầu ảm đạm hoang liêu
Cờ đen phấp phới sớm chiều mộ anh
Cây hoa cúc trắng điểm cành
Sương gieo nặng hạt kinh thành xa xôi
Khói mây thơ thẩn vần trôi
Tinh anh sáu nẻo luân hồi trần ai
Khôn thiêng khí phách tuyền đài
Bát cơm chén nước canh dài lệ chan
Anh vì dân tộc giang san
Lời thề danh dự gian nan chẳng lùi
Đồng bào nhỏ lệ sụt sùi
Trang nghiêm kính cẩn ngậm ngùi súng vang
Quan tài phủ lá cờ vàng
Luân lưu sọc đỏ chói chang anh hùng
Đêm đông bóng tối lạnh lùng
Trong mơ hai đứa lại cùng dạo chơi
Nụ hôn mấp máy chơi vơi
Chập chờn hư ảo rã rời anh ơi!
Xanh xao hiu hắt nụ cười
Bỗng nhiên gió thổi hồn người dần xa…
viết tặng nghệ sĩ Hoài Hương khi nghe ngâm bài thơ:”Tưởng Như Còn Người Yêu” của Lê Thị Ý
7.9.2014 Lu Hà
Hãy Suy Nghĩ Lại
Hôm nay, tôi giật mình, bàng hoàng khi nghe các cô ca sĩ nghệ sĩ hát, ngâm thơ bài: ''Tưởng Như Còn Người Yêu'' là bài hát sặc mùi phản chiến, vô nghĩa, vô cảm trước sự xâm lăng của cộng sản, mà chỉ mù quáng phiến diện trước cái chết của chiến binh miền Nam cộng hòa. Đó là bài hát, bài thơ tầm thường, ích kỷ của người đàn bà kém hiểu biết, đã được các ông thày chùa thân cộng xui Phạm Duy phổ nhạc để đâm sau lưng Quân Đội Cộng Hòa một đòn chí mạng. Không hiểu sao suốt từ năm 1970 đến nay mà người ta vẫn rên rỉ hát!!! Sao không ném nó luôn vào sọt rác, mà nuối tiếc làm gì? Hát nó lên, suy nghĩ kỹ, chỉ thấy ô nhục, hèn mọn mà thôi, chứ hay ho gì?
Tôi bực mình và cảm tác bài thơ song thất lục bát:
Đòn Xóc Hai Đầu
cảm tác khi đọc bài thơ: Tưởng Như Còn Người Yêu*
Đừng hát nữa tầm thường vô vị
Giọng bi ca ích kỷ kia ơi!
Trải bao thập kỷ nực cười
Cháu ngoan của bác tả tơi sớm chiều
Hô Nam tiến bao nhiêu phụ nữ
Gái xung phong bom nổ đạn bay
Dân công tải đạn đắng cay
Muỗi rừng bọ chó hao gày xác thân
Gây nội chiến dã man chết chóc
Cả miền Nam thảm khốc tang bồng
Ngày mai đi nhận xác chồng
Bài thơ vô nghĩa non sông oán hờn
Phun nọc độc lại còn đòn xóc
Chiếc quan tài ba sọc đỏ mầu
Sao lon anh gắn ổ đâu
Ai thương thiếu phụ mái đầu muối sương
Lời thô bỉ bất lương cứ hát
Phạm Duy khùng thèm khát bạc tiền
Dong chơi lạc thú triền miên
Dăm ba nốt nhạc bon chen ngựa vàng
Lũ chúng nó tung tăng nhảy múa
Trịnh Công Sơn nhầy nhụa nấm mồ
Đầu trâu mặt ngựa côn đồ
Dép râu nón cối tha hồ đảo điên.
* Lê Thị Ý là người sáng tác bài hát này
7.9.2014 Lu Hà
Nguyên tác:
NGÀY MAI ĐI NHẬN XÁC CHỒNG ( Tưởng Như còn Người Yêu )
Ngày mai đi nhận xác chồng
Say đi để thấy mình không là mình
Say đi cho rõ người tình
Cuồng si độ ấy hiển linh bây giờ
Cao nguyên hoang lạnh ơ hờ
Như môi góa phụ nhạt mờ dấu son
Tình ta không thể vuông tròn
Say đi mà tưởng như còn người yêu
Phi cơ đáp xuống một chiều
Khung mây bàng bạc mang nhiều xót xa
Dài hơi hát khúc thương ca
Thân côi khép kín trong tà áo đen
Chao ơi thèm nụ hôn quen
Ðêm đêm hẹn sẽ chong đèn chờ nhau
Chiếc quan tài phủ cờ màu
Hằn lên ba vạch đỏ au phũ phàng
Em không thấy được xác chàng
Ai thêm lon giữa hai hàng nến trong?
Mùi hương cứ tưởng hơi chồng
Nghĩa trang mà ngỡ như phòng riêng ai.
LÊ THỊ Ý; 1970.
Sau đây là lời nhận xét của một cô gái theo cha mẹ tỵ nạn cộng sản ở hải ngoại. Rất mong được các vị thức gỉa văn thi sĩ quan tâm đến.
Bich Thuy Ly: Miền nam trước 1975 văn nghệ sĩ được tự do sáng tác mà chú Lu Hà! Kể cả các tổ chức thân cộng cũng được hoạt động tự do như Lực Lượng Rồng Vàng của Thượng Toạ Thích Đôn Hậu,...sau Mậu Thân 1968 các tổ chức nầy đi theo VC ra Bắc hoặc theo Mặt Trận DTGPMN rút vào bưng.
Chú bực làm gì?? Trịnh công Sơn, Tôn Thất Lập, Huỳnh tấn Mẫm, Lê Hiếu Đằng...đều là những tay thân cộng hoạt động hợp pháp trong lòng thủ đô Sài Gòn. Miền nam quá tự do nên VC mới hoành hành như vậy!
Lu Hà: Bài thơ sáng tác năm 1970, lúc đó chú Lu Hà của cháu đang học lớp 10 là cuối cấp 3. Chú Lu Hà bực mình là từ năm 1970 đến nay năm 2014 là 44 năm rồi thì người ta đủ thời gian để hiểu giá trị nội dung nghệ thuật và ý nghĩa nguy hiểm của bài hát đó chứ? Cứ thấy buồn khổ sầu não là khen hay mà không thấy tính chất hai mặt của nó nham hiểm vô cảm lạnh lùng trước mất mát đau thuơng của dân tộc. Lấy hình ảnh người phụ nữ miền nam đi nhận xác chồng ra để dọa thiên hạ. Thế còn hàng triệu phụ nữ miền Bắc có xác đâu mà nhận? Họ cho các anh vào hố chôn tập thể là xong, làm gì có máy bay trang trọng đưa về như quân đội miền Nam?
Chú không có thời gian phân tích làm gì tính chất đòn xóc hai đầu phi lý vô nghĩa của bài thơ mà cảm tác ra 3 bài thơ là đủ. Chúc Bich Thuy Ly vui. Có thể chị Ý làm ra theo cách nghĩ hời hợt của chị lúc bấy giờ. Nhưng chị là ai? Làm sao lại có quan hệ với các tổ chức rồng vàng rồng đen gì đó của Thày Hậu? Có thể bài thơ của chị bị người ta lợi dụng? Trong thâm tâm chưa chắc chị muốn phổ biến rộng rãi trong hoàn cảnh nước sôi lửa bỏng thời bấy giờ?
Bich Thuy Ly: Chú Lu Lu Hà thấy, ca nghệ sĩ hải ngoại, bây giờ nườm nượp về VN để hát, luôn cã Khánh Ly, thì chú đũ biết cái đẩu họ là toàn đậu hủ hết rùi...he...he. Cháu cám ơn chú, chúc chú luôn vui khoẻ để dồi giàu ý thơ, dồi giàu sáng tác cho nền văn học hải ngoại. Thân kính!
Lời kết: Rất mong chị Lê Thị Ý hiểu cho nỗi lòng của tôi là một văn thi sĩ, ngay thẳng. Đừng giận tôi nhé. Có lẽ tôi chỉ đáng tuổi đàn em của chị? Trịnh Công Sơn mới là người bị tôi phê phán nhiều nhất. Chị tôi còn kính trọng, chứ thằng Sơn là cái thá gì! Một tên nhạc sĩ lưu manh, vô học, làm tay sai cho cộng sản, chuyên viết nhạc đám ma thổi kèn tò te tí te.
8.9.2014 Lu Hà