Xả trét cuối tuần

Cái chi cũng phải từ từ
Gạo mà đun mãi, cũng nhừ mà thôi.

Chuyện nước, chuyện nhà? Căng thẳng quá! Dồn nén? Cái chi mà chịu cho thấu.

Vừa làm, vừa chơi để xả hơi rùi làm tiếp.

Quý còm sĩ, nếu có hứng thú thì cứ bồi tiếp cho kho tàng văn học dân gian dưới thời sản này thêm phần phong phú.
 

Đảng ta?

 
Đảng ta?
Là đảng anh tài
Ngu thì số một
Chẳng ai bì bằng
Bài học nói cuội nói nhăn
4 tốt 16...
Bán phăng cõi bờ.

Theo Mỹ?
E hết thời cơ!
Cướp bóc, giựt dọc...
Giấc mơ ban đầu!

Theo Tầu?
Đất nước về đâu?
Về đâu?
Mặc kệ!
Theo Tầu dung thân...

Dân chết?
Thì mặc kệ dân
Đảng ta thề quyết?
Đách cần quan tâm!.

*

CSGT



Cảnh sát là bọn cướp ngày!
Cần thì thổi cái
Có ngay tiền sài
Chẳng những dư nhậu lai rai
Mà co dư khẳm tiền tài đầy kho.

Dân thì khúm núm co ro
Quan đòi?
Móc túi lấy cho dễ dàng!
Nhà quan dát nạm bằng vàng
Còn dân thì mãi lang thang trên đường.

*
Chất độc

Hàng hóa?
Chất độc từ Tàu
Dân ta?
Nghèo quá!
Ào ào mua ăn
Đến khi ngã bịnh nhăn răng
Mới biết đảng đã bán phăng cõi bờ!.

Quan thuế?
Một bọn bá dơ
Chất độc?
Cho nhập
Đầu cơ làm giàu
Tiền trước, chết sống?
Tính sau
Dân mày, nào phải dân Tàu mà lo!.

*

Tạm mượn "lời tâm sự loài dã thú" của 3 Ếch dưới đây để tạm kết thúc "Câu truyện hàng tuần", chuyện dài "Nhân dân tự vệ" xin hẹn lại kỳ sau.
 
Nửa người nửa ngợm, nửa đười ươi

<br/><a href="http://oi57.tinypic.com/313pw88.jpg" target="_blank">View Raw Image</a>
(Mến tặng những người đồng chí mà tôi đã từng yêu) (*)


Ta về đây giữa lòng phố thị
vẫn chưa quên một thuở ở rừng
ta quen sống cuộc đời hoang dã
quên được sao?
Vì đã khắc trên lưng...
 
Người đừng quá khắt khe và đòi hỏi
Vượn làm người!
Tránh sao khỏi lạc sai!
bảy mươi năm ta đã miệt mài
thì ngàn năm nữa, nếu sai cứ sửa.
 
Ta đã hứa... rồi ta sẽ hứa
xóa bớt phần nửa ngợm, để văn minh
Ngợm ở đây là ta đã vô tình
mặc thống khổ dân sinh lầm lạc.

Văn minh ở đây là vẫn giương cao tiếng hát
Việt Nam mau gánh vác đại đồng
Chủ nghĩa siêu vời
dân đợi, dân mong
xây lũy thép, dựng thành đồng cách mạng .
 
Bên cạnh ta có Cu Ba, Bắc Hàn, Đại Hán
"Tiên tiến văn minh" ta phải ráng theo
dẫu bảy mươi năm, đất nước còn nghèo
vài trăm năm nữa, ta theo vẫn kịp.
 
Ta luôn hận và trách cho số kiếp
nhưng cũng vì sự nghiệp phải về đây
chốn thành đô là cõi đọa đày!
nên ta phải "giải phóng" chúng bây thành vượn tất.
Nhớ rừng xưa
một đời rất thật
đói thì ăn
nứng thì đụ tự nhiên
chớ có đâu lắm muộn nhiều phiền
ngoại giao luật lệ... đảo điên ta quá!.
 
Trí của vượn thì làm sao đùm đề tất cả ?
ta đã quen cây lá núi rừng
ta sinh ra, được giáo dục trong bưng
nên quen tật: Cứ luật rừng mà xử...
 
Xin nhân loại hãy thông cảm cho ta mà tha thứ
Vượn nghìn năm, một chữ học vẫn quên
mà thế nhân, đường học hỏi rộng mông mênh
ta óc khỉ... thì tiến như tên sao được? .
 
Quốc gia đại sự
chuyện dân
việc nước
ta lom khom từng bước mà đi
thủng thỉnh lon ton
hối hả mà chi?
Vượn tập bước lắm khi té ngã.
 
Ta luôn tiếc... rừng xưa hoang dã
giờ uy quyền, nên tất cả buộc phải theo
đồng chí ta, dẫu cọp dẫu heo
hay chó sói gấu beo cũng được
Xin loài người hãy cho ta từng bước.
Một triệu năm, sẽ đến được... quang vinh.

Nguyên Thạch
 
---------------

(*) Nguyễn Tấn Dũng - Tự 3 Ếch. He he...