Học Tập Đạo Đức Hay Gian Ác Hồ Chí Minh

Nếu tiếp tục nghe lời tuyên truyền rỉ tai của cái Đảng ăn hại đái nát nầy, Trưởng đảng, Thủ tướng, Chủ tịch cứ rao bán món quà "như lời bác Hồ dạy" để lừa lọc, nói hay vỗ tay dở như hạch thì cái đảng độc tôn cai trị còn ngồi ở Ba Đình ngày nào!?...

Một ông thầy thuốc giỏi là biết đem cái lương tri chức nghiệp để cứu giúp bệnh nhân. Một thầy tu giỏi là biết cách lấy hào quang chánh đạo để hoằng dương Phật pháp cảm hóa tín đồ để tự tu thân tề gia. Một linh mục giỏi biết chăm sóc phần hồn lẩn thể xác cho con chiên trong mọi tình huống, sẵn sàng hy sinh để ôm cây thánh giá đứng vững. Một nhà lãnh đạo một nước giỏi là đem lại công bằng, tự do, hạnh phúc cho mọi tầng lớp trong xã hội, không phân biệt giàu nghèo, già trẻ, đặt quyền lợi tối thượng quốc gia lên trên mọi quyền lợi đảng phái cá nhân, gia đình.
Trong cái phạm trù sinh hoạt xã hội. Con người ai cũng muốn có cái nhu cầu cần và đủ. Ai cũng muốn có miệng ăn thì có miệng nói. Có tai nghe mắt thấy thì có bàn tay hành động. Nhưng ở trong cái nước độc tài cộng sản, đảng dùng cường quyền bạo lực để cướp đi chức năng làm người.
Đảng bắt toàn dân học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh.
Vậy thế nào là tấm gương?
Người viết xin đơn cử một vài tiêu biểu sau đây về cái gọi là “tấm gương”.
Tội lừa đảo nhân dân:
Nói rằng “Không có gì quý hơn độc lập tự do” trong lúc họ Hồ làm tay sai cho cộng sản quốc tế. Ra chỉ thị cho Thủ tướng VC Phạm Văn Đồng ký nhượng đảo cho Trung cộng. Không cho dân được bầu cử ứng cử, tự do báo chí, tự do lập hội, lập đảng.
Tội chà đạp phẩm giá con người:
Cải Cách Ruộng Đất - Con đấu tố cha, vợ đấu tố chồng, bà con họ hàng làng xóm nghi kỵ nhau. Người ở đợ phản bội quay mặt tố chủ nuôi mình ăn ở lúc nghèo đói. Người điền chủ có đất chia xớt lại bị chính kẻ tá điền bị đảng xúi trở lưng tố cáo vu vơ để quy tội. Ngay cả Trường Chinh cũng đấu tố người sinh ra mình. Ngay cả bà Nguyễn Thị Năm có công nuôi ăn cả đoàn tuỳ tùng Hồ mà cũng không thoát khỏi buá rìu kéo đi mạng sống.
Tội triệt hạ trí thức:
Bắt chước Mao Trạch Đông coi trí thức như cục phân. Vụ đàn áp Phong trào Nhân Văn Giai Phẩm là một điển hình. Cho tới nay cái vết thương văn hóa vẫn còn in đậm trên từng trang sách vở.
Tội lọc lừa ăn cắp vặt và mâu thuẫn:
Đánh cắp câu nói của TT Mỹ làm lời tuyên bố trước quốc dân. Tự biên sách ca tụng mình với cái tên Trần Dân Tiên.
Tội lưu manh và tham quyền cố vị:
Thay họ đổi tên, thay hình đổi dạng như quân cướp để che đậy tội ác ôn côn đồ. Ngồi trên ngai lâu hơn cả thời vua chúa. Ở trên nhà sàn hay dấu mặt trong hang là để đánh lừa dư luận cho là liêm khiết. Làm vua hơn cả vua (24 năm trị vì). Phong kiến hơn cả phong kiến.
Tội tự tôn và hổn láo:
Bắt dân chúng kể cả người có tuổi ông nội, ông ngoại kêu bằng “bác”, phản lại luân thường đạo lý cổ truyền khi nền móng xã hội phải dựa trên trật tự gia đình, có ông bà có cha có mẹ mới tới con cháu.  Kẻ sinh sau đẻ muộn mà dám hổn láo với bậc anh hùng tiền bối như tự so sánh mình với Đức Trần Hưng Đạo.
Tội đánh lừa đồng bào:
Ngày Tết là ngày thiêng liêng của dân tộc nhưng đã không tuân hành lệnh hưu chiến, xé rào đánh lén làm đồng bào chưa cúng tổ tiên đã phải cuốn gói lên đường theo ông bà. Gửi lời chúc Tết thắng lợi trong lúc năm ngàn đồng bào Huế chết oan khiên tức tưởi trong các hàng trăm cái mồ chôn sống tập thể.
Tội tẩy não nhi đồng:
Không ai yêu nhi đồng bằng “bác”. Nhờ bác mà trẻ con học căm thù và học nói láo. Hôm nay học bài toán bắn 100 “lính ngụy”. Hôm qua dạy bài cô gái tải đạn cầm súng hạ máy bay, bắt được giặc lái nữa chứ. Mới đẻ ra như chim chưa mở mắt đã “hôm qua em mơ gặp bác Hồ”.
Tội bất nhân bất nghĩa:
Lấy Nông Thị Xuân có con rồi ra lệnh ngầm cho thuộc hạ giết vợ. Xong đem con cho người khác nuôi. Chưa kể tới những chuyện tình vụng trộm bị khui ra ánh sáng.
Tội lạm dụng tình dục,“dê” hơn cả dê:
“...Khi đoàn phụ nữ miền Nam vượt Trường Sơn ra thăm Bác, các chị được Bác đón tiếp thân tình.
Thấy các chị gầy, xanh, hốc hác, Bác hỏi: “Các cháu kinh nguyệt có đều không?
Các chị xúc động đến ứa nước mắt. Một chị nhẹ nhàng thưa với Bác như đứa con nói riêng với mẹ: “Thưa Bác! do điều kiện ăn uống, vệ sinh kham khổ, thiếu thốn nên chúng cháu... rất thất thường.”
...Một lát ông Hồ tới. Ông không vội hỏi han gì về thành tích chiến đấu của Hằng. Câu hỏi đầu tiên của vị Chủ tịch nước là: “Cháu có buồn đi tiểu, Bác chỉ chỗ cho mà đi”...
Có phải chăng đảng viên học tập tư tưởng và đạo đức “bác” Hồ cho nên mới đàn áp người biểu tình Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam? Cũng học lời “bác” dạy nên chi vừa chiếm miền Nam xong là ra lệnh đốt hết sách vở để còn có chỗ trưng bày sách Trần Dân Tiên. Vừa làm văn hoá vừa tự khen ta.
Cũng nhờ học ngồi lì một chỗ như “bác” mà cả nửa thế kỷ nay đảng cha đảng con nối “đuôi” nhau chặt chẽ, không có một ai lạ mặt lọt vào. Chúng đợi chờ thay áo mão quan. Lũ sâu con 3 Ếch Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Thanh Nghị. Con của bọ hung thần Lê Thanh Hải là Lê Trương Hải Hiếu. Nông Đức Tuấn con của Nông Đức Mạnh. Nguyễn Bá Cảnh con của đại ca “bắt hết” Nguyễn Bá Thanh v.v... và v.v... Chúng đã và đang sắp hàng để độc quyền cai trị.
Cũng nhờ “bác cùng chúng cháu hành quân” mà núi Trường Sơn trụi lá, hàng triệu thanh niên hai miền làm chốt thí cho ván cờ rước voi vào dày mã tổ.
Cũng nhờ học bài CCRĐ mà đảng chế biến Cải Cách Ruộng Đất tân thời bằng cách tùy theo mức độ quan lớn quan nhỏ đua nhau áp bức cướp đất dân nghèo để bán cho tư bản đỏ tư bản trắng. Chỉ có sự khác biệt là “bác” lừa dân giết địa chủ rồi đảng lấy đất, tịch thu của cải nạn nhân.
Cũng nhờ cái xấc xược cuả “bác” khi còn sống bây giờ đàn em mới học mà đem ra áp dụng nên chi đưa “bác” vô ngồi bên cạnh Phật tại chùa Bình Dương.
Cũng nhờ “bác” lấy chủ nghĩa CS quốc tế mà quên đi chủ nghĩa dân tộc thế cho nên đảng càng cai trị cái mốc biên giới hướng Bắc từ từ kéo xuống mũi Cà Mâu rồi hạ màn gọn gàng thành tỉnh lẻ như Tây Tạng chưa biết chừng.
Cũng nhờ “bác” tự khen là tìm chân lý sáng ngời mà cái nôi ru chủ nghĩa Các Mác đã đành đoạn đứt dây té không kịp ngáp sau bao nhiêu năm ngủ gà ngủ gật trên biển máu nhân loại.
Cũng nhờ bác mặc áo vô sản không có túi đựng tiền, cho nên đảng viên tha hồ bắt chước bận vét tông ủi láng, kiểu vô sản tân thời, còn thắt mực khô vào cổ, rồi lượn máy bay khoe sắc trên lăng bác. Có tên còn lái cả xe “hàng xịn” đậu trước lăng để mừng ngày bác được đẻ ra.
Nhờ ơn bác mà giai cấp công nông rách xơ như mướp. Trai thì đi lao động nước ngoài. Có người trốn trong rừng Pháp, chờ xe tải chở qua Anh để kiếm việc làm bất hợp pháp rồi kiếm tiền về Ba Lê ánh sáng thăm di tích bác để lại dưới gầm sông Seine do tỵ nạn liệng xuống.
Nhờ ơn bác mà những kẻ tàn tật, những ông già gân Đài Loan, Đại Hàn, Mã Lai cưới gái trẻ còn nguyên xi mà sung sướng quá đà đến độ bị thượng mã phong còn hà hít.
Nhờ ơn bác mà giai cấp nông dân đến hồi tận cùng bằng số. Tay chân đảng hết mở sân golf, tới trung tâm du hí. Cày cuốc bừa là con nhà nông, cùng thi đua tăng gia bỏ ruộng. Ngay cả nghĩa điạ người ta cũng ký giấy bán trước, không cho ai được chôn cất nữa kia mà. Nước người ta khi thấy xe tang chở người chết đi qua phải tỏ thái độ kính cẩn, còn đây mang cả lưới B40 ra mà chắn đường để cướp xác.
Được một cái hiện thực, rõ ràng, không ai trong 90 triệu người dân chối cãi là nhờ học tập bác mà có miệng ăn không có lưỡi nói, chỉ có biết vỗ tay mà khỏi nhìn lại sau lưng xem dao mác ngắn dài thế nào.
Nhờ học tập bác Đảng cha đảng con đảng cháu một sớm một chiều trở thành những thành phần tư bản đỏ. Học tập tư tưởng ư! Nhưng HCM làm gì có tư tưởng. Mang chủ nghĩa Các Mác Lê Nin, mang cái hành động Stalin, Mao Trạch Đông về áp đặt trên giải đất hình chữ S. Đem cái buá liềm với câu “Lao động là vinh quang” tròng vô cổ dân để kéo. Di chúc còn viết chết theo cụ Mác cụ Nin chứ có về theo ông bà cha mẹ tổ tiên đâu.
Đem nhập cảng cái độc tài phi nhân phi nghĩa về trải dài ra từ thôn quê cho đến thành thị. Tư tưởng Mao là hàng triệu người chết trong cuộc cách mạng văn hóa. Tư tưởng Stalin là hàng triệu người Liên Sô bị đày đọa thủ tiêu trong các trại tù.
Khi cả thế giới lên án tội ác CS diệt chủng, khi cái đầu tàu Liên bang Sô Viết gãy vụn ra từng mảnh, khi Đông Âu ào ào nối tay nhau như thác đổ làm sập thành trì CS, khi người ta đua nhau vui hưởng sinh khí tự do thì cái đuôi rắn độc VN cố may cái áo mới đặt ra “Định hướng xã hội chủ nghĩa” để lừa đảo đồng bào bằng cách tiếp tục cai trị với cái chủ thuyết ngoại lai và lạc hậu.
Điều trớ trêu là khi đảng bắt toàn nước học tập Mao Hồ nhưng con cháu đảng gửi đi du học Mỹ và các nước tự do dân chủ khác. Tại sao không cho học ở Tàu, ở Bắc Hàn, ở Cu Ba ở Nghệ An để mở mang kiến thức như đảng đã dùng 700 tờ báo nhai đi nhai lại cái “giẻ rách chủ nghĩa xã hội”.
Vẫn dùng chiêu bài dụ dỗ là của nhân dân do nhân dân và vì dân. Nếu thực sự lo cho dân tại sao đàn áp bắt bớ bỏ tù người yêu nước, trấn lột giết hại người khác quan điểm.
Lời nói đi đôi với việc làm có đúng như đảng đề cập hay không trong 69 năm nay? Câu trả lời là một triệu người Bắc di cư vô Nam, ba triệu người bỏ quê hương đi lưu lạc tứ xứ.
Có độc lập hay không khi mốc biên giới càng gần về Hà Nội. Trung Cộng đưa giàn khoan sâu vào lãnh hải VN.
Có tự do hay không khi đảng sử dụng báo chí là công cụ tuyên truyền.
Có vì dân hay không khi Trung Cộng giết ngư dân đánh cá thì nhà nước dùng quân đội công an đánh đập dân hơn là đưa ra Hoàng Sa Trường Sa để bảo vệ sinh hoạt. Có phải nhân dân đóng thuế nuôi lính để đảng dùng bao bọc ngôi vua tân thời trong cái phủ Ba Đình mà thôi.
Nhờ học tập bác về Mác Lê mà có lần trưởng đảng mang tên Trọng Lú đi Cu Ba rao giảng xong, định đi Ba Tây thì bị từ chối giờ phút chót vì sợ lây hủi. Chẳng đi được cũng may không thì bị mấy nàng buôn dưới nuôi trên đón đường mời mọc “cái ấy” để phải thử thời vận mà mang tiếng là “chơi” với tư bản giãy chết thì nguy to.
Đảng có trọn quyền ăn cướp. Dĩ nhiên đảng có trọn quyền học tập. Nhưng nếu đảng còn một chút gì là “người” mà là người Việt Nam, đảng phải chấm dứt cái trò bắt dân “học tập tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh” vừa có tính cách ngu dân, vừa phản khoa học không có lợi cho tuổi trẻ.
Những tên đánh giặc thuê núp bóng trong nội bộ đảng, chính họ là kẻ làm sống dậy hình tượng Lê Nin, Stalin trong khi thế giới vứt vào thùng có nắp đậy. Chính họ là kẻ tiếp tay Bắc phương hãm hại lòng yêu nước của con dân Việt. Nếu không là như thế tại sao học tập tư tưởng của kẻ đã từng là tay chân của Trung Cộng vốn lại là kẻ không có chút gì gọi là đạo đức cả. Dùng lớp son để đánh bóng cho một kẻ đem gông cùm tròng cổ dân là một tội ác và sai lầm nghiêm trọng cho các thế hệ tương lai.
Đảng không đủ khả năng lèo lái con thuyền thì nên cởi áo lột vỏ. Để mất nước thì đừng trách người dân kêu đích danh là đảng trâu ngựa.
Ngay cả chuyện Trung Cộng cấm ngư dân VN đánh cá trong hải phận Việt Nam đảng cũng phớt lờ đi rồi giao cho Người phát ngôn viên lải nhải chống bằng miệng cho có lệ. Nội lo chỗ cho dân bủa lưới cũng không được.
Đảng chỉ được tài đưa công an đi đục phá tường nhà thờ Thái Hà, bẻ thánh giá Đồng Chiêm, đạp đổ chuông trống Bát Nhã. Chỉ có tài chia phiên nhau đi hải ngoại nói bà xàm về chuyện phân hoá nội bộ nước khác. Chỉ có biết mánh mung mang gạo cho Cu ba để được đứng trước bục gỗ mà kể chuyện thức với ngủ canh gác hoà bình. Người Bình Dương ngủ thì Cu ba thức ngỏng dậy. Cu ba ngủ thì người Bình Dương mở mắt nhìn xem ai là ăn cướp gạo dân đem sang tặng ai là ăn mày. Chỉ có tài đi mua vũ khí để lấy tiền bỏ túi. Đem súng đạn, dùi cui giao công an đánh đuổi dân oan khiếu kiện. Mang xe vòi rồng đi giật quan tài. Từ đó ra Hoàng Sa chưa tới gang tay trong bản đồ sao không thấy bóng dáng Quân đội nhân dân, Công an nhân dân. Máy bay lên thẳng đâu? Tàu ngầm đâu? Tiến nhanh tiến mạnh với kẻ cướp biển đi chớ!
Mất một phần lãnh thổ là mất nước đã đành. Còn mang cái tội lớn với tổ tiên đã đổ bao nhiêu máu xương gìn giữ. Chuyện đại sự đảng không lo. Đảng trung ương để cho điạ phương Lý Sơn giải quyết chuyện ngư dân chuyển đổi việc làm vì bị Tàu cộng cấm đánh cá. Nhưng cái mặt mẹt Ba Đình lo thay nhau đi thăm cử tri với lại tiếp đãi quan khách nước ngoài rồi chờ thuận buồm xuôi gió xuất du mang theo bị ăn mày quốc tế.
Như kẻ trôi sông lạc chợ, đảng quờ quạng trong đêm tối không thấy lối đi cho mình bước, bèn chui đầu vào thùng rác lượm cái lon phế thải “ngậy mùi” rồi cọ rửa sơn phết làm của gia bảo. Khư khư ôm cái bánh 4 tốt, 16 chữ vàng. Khi biển mất đất vùi trong tay kẻ mà đảng Hồ gọi là “môi hở răng lạnh” mới tá hoả tam tinh đi cầu cứu “Mỹ cút” dọn đường cung cấp hải cẩu bổ thận hoàn.
Có phải đó là một bộ phận “Xã hội chủ nghĩa định hướng”? Có phải đó là chân lý sáng ngời? Chỉ có đảng mới đủ chức năng “đỉnh cao trí tuệ” trả lời. Chỉ có đảng chạy cả chân trước chân sau tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc trong thực tại sinh hoạt cuộc đời mới phân định làn ranh giữa người và súc vật.
Dưới sự lãnh đạo của Đảng, người viết xin phép mượn lời nhà báo Đoan Trang sau đây:
“Nhà cháu xin lấy vài cái ví dụ (hơi thô sơ một tí) thế này: Dưới sự lãnh đạo của Đảng, xây cầu thì khó chứ phá cầu rất dễ. Làm quy hoạch kiến trúc tổng thể cho thật văn minh, tạo ra những công trình xứng tầm khu vực và thế giới thì khó, chứ giải tỏa mặt bằng, cưỡng chế đất đai, rất dễ.
Trong chính sách kinh tế, Đảng phát triển kinh tế sao mà khó khăn, loay ha loay hoay, chứ cải tạo tư sản, vơ vét tài nguyên, dùng cơ sở hạ tầng như phá, thì nhanh ghê lắm. Ở cái nền kinh tế theo định hướng XHCN của Đảng, các doanh nghiệp xây dựng uy tín, tạo ra những thương hiệu nổi tiếng thì trật cà trật vuột, chứ phá hoại, làm hỏng, làm mất thương hiệu và uy tín, thì là chuyện bình thường, rất thường.
Trong đời sống chính trị cũng vậy. Đảng xây dựng lòng tin, tình yêu nước, trách nhiệm cộng đồng trong dân chúng thì khó khăn, có thể nói thẳng ra là không làm được; chứ Đảng phá hoại lòng tin, tình yêu nước, tinh thần đoàn kết tương thân tương ái của dân hết sức thành thục.
Thế cho nên chẳng lạ, khi dưới sự lãnh đạo của Đảng, xã hội dân sự không ngóc đầu lên được, mà các phong trào đối kháng, chống cộng, thì thất bại liểng xiểng suốt hàng chục năm nay. Bởi vì Đảng không xây mà chỉ chủ trương phá, mà lại phá quá giỏi. Cái gì có chữ “phá”, Đảng làm đều giỏi cả: phá tư sản, phá kinh tế, phá rừng, phá núi, phá đường, phá thương hiệu, phá uy tín, đương nhiên là cả “phá án” luôn, trong đó có phần “phá phản động”.
Theo báo nhà nước:
“Nhân 69 năm Cách mạng Tháng Tám, Quốc khánh 2-9 và 45 năm thực hiện Di chúc của Bác Hồ, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang có bài viết ôn lại truyền thống hào hùng của dân tộc cũng như những thời cơ, thách thức đặt ra hiện nay. Chủ tịch nước khẳng định, gần 70 năm qua, nhân dân ta đã vượt qua biết bao khó khăn, thử thách để xây dựng, phát triển đất nước, nâng cao đời sống nhân dân, như lời Bác Hồ dạy: nước được độc lập mà dân không được hưởng tự do, hạnh phúc thì độc lập cũng không có ý nghĩa gì. Đồng thời, nhân dân ta cũng đã phải hy sinh biết bao xương máu, đánh bại mọi kẻ thù xâm lược để bảo vệ nền độc lập tự do, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc”.
Làm bậc phụ huynh. Nên hay không nên dạy cho con cái học tập tư tưởng đạo đức của kẻ bán trời không mời thiên lôi?
Một tập đoàn ăn cướp mượn tay Quân đội nhân dân, Công an nhân dân xiềng xích chân dân, bịt miệng dân để vinh thân phì già mặc cho nước nhà nghiêng ngửa.
Nếu tiếp tục nghe lời tuyên truyền rỉ tai của cái Đảng ăn hại đái nát nầy, Trưởng đảng, Thủ tướng, Chủ tịch cứ rao bán món quà "như lời bác Hồ dạy" để lừa lọc, nói hay vỗ tay dở như hạch thì cái đảng độc tôn cai trị còn ngồi ở Ba Đình ngày nào!? Và con đường tỉnh lẻ cho Trung Cộng tới gần chừng đó.
Dân Việt sẽ lầm than khốn khổ chịu kiếp lưu vong trên mảnh đất của Tổ tiên mình như người Tây Tạng, Tân Cương.
Lê Hải Lăng