Tìm đâu hy vọng?



Ai bán nước?
Ai hung tàn bạo ngược?
Ai giàu to?
Ai vô phước nghèo hèn?

Dân tôi
Đảng đã biến dân tôi thành khối dân đen!
Và Việt cộng là bọn hèn bán nước.


Mẹ tôi
Cha tôi
Những mảnh đời xuôi ngược
Kiếm miếng ăn!
Bữa được, bữa không
Chị tôi
Anh tôi
Buôn gánh, bám đồng…
Số tiền còm, nuôi chúng tôi, mong xong đại học.

Có biết bao lần nằm đêm tôi khóc
Đã bao lần trằn trọc canh thâu
Bọn buôn dân, buôn xương máu…để chỉ làm giầu
Tôi luôn hỏi và muốn tìm đâu là sự thật.

Này tài nguyên
Này biển đảo
Này dân
Này đất
Chúng bán cả núi sông
Chúng vất cả cơ đồ
Chúng nào ngại ngần khi Tổ Quốc vong nô
Chúng nguyện noi gương theo tên giặc họ Hồ
Một tên tội đồ dân tộc.

Chúng mang hình dáng người Việt Nam nhưng đà mất gốc
Chúng làm ngơ trước tang tóc đau thương
Chúng là côn an
Là cán bộ xã phường
Là những bọn gây nhiễu nhương hung bạo.

Ôi Việt Nam!
Dân tôi đói cơm rách áo
Đời gian nan… có những bà mẹ phải bán máu nuôi con
Vỗ về cuộc sống sinh viên bằng những gói mì tôm, ngủ đất, mỏi mòn
Đẫm nước mắt… tuổi son khốn khó…

Quê hương!
Quê hương?
Ai đành chối bỏ?
Dân tôi đã tởm kinh… bọn giặc đỏ hung tàn
90 triệu người, đầu chít khăn tang!
Đâu hy vọng?
Trong vô vàn tuyệt vọng!

Việt Nam ơi, tìm đâu cuộc sống?.


Nguyên Thạch