Thề không quì gối




Tôi chẳng hiểu những đảng viên cộng sản
Ăn thứ chi?
Mà biến dạng thành hèn!
Vẫn biết rằng bởi bị nhồi sọ riết thành quen
Nhưng ít ra cũng phải biết phân biệt đâu là đen, đâu là đỏ.


Xưa đánh Mỹ, đảng thường tự hào rằng Việt Nam, anh hùng đầy ngõ
Nay Tầu xâm lăng thì tại sao lại lắp ló thụt thò?
Nay tại sao lại có quá nhiều những cái bản mặt mo?
Dày hơn tấm thớt và giở quá nhiều trò bỉ ổi?!.

Đảng là tai ươn
Là kinh hoàng xã hội
Cơ chế toàn trị là nguyên nhân dẫn lối đến độc tài
Hoang đường mụ mị…thì làm gì có được tương lai?
Mù mờ mò mẩm, miệt mài trong tăm tối.

Thể chế độc đảng là nguồn gốc của tội lỗi
Không Tam Quyền Phân Lập, không ai phê phán ai nên cứ tiếp nối sa lầy
Người dân?
Chỉ được quyền ngậm đắng nuốt cay…!
Bức xúc…lên tiếng thì tù đày chực đợi.

Tầng lớp cai trị sẽ quyết tâm ngăn cản những kêu gào đổi mới...
Dẫu phải trả giá bằng hướng tới vong nô
Dẫu phải phá tan hết cả cơ đồ
Bởi mục đích bán nước mà rợ Hồ đã định.

Ai cũng biết ở Việt Nam làm gì có: Công Minh Liêm Chính?
Và hiểu rằng đó chỉ là những chiêu dụ của sự toan tính mị dân
Mưu đồ thâm sâu…biển đảo trao dần
Chiêu bài lấn chiếm của tân chiến lược.

Chúng ta phải cảnh tỉnh ngay, đảng cộng sản là tập đoàn bán nước
Chúng chính là những tên mời rước ngoại bang
Chúng là đoàn quân chưa chiến đã hàng!
Và nói thẳng là dã thú, là sài lang phản bội.

Không
Triệu lần không
Con Hồng cháu Lạc thề không quì gối
Từng đoàn quân hãy tiếp nối đứng lên
Dầy công tiền nhân…ơn nghĩa phải đáp đền
Và cương quyết không quên nòi giống

Tất cả hãy vùng lên
Hành động
Hành động
Và hành động.


Nguyên Thạch